Những chiếc áo màu xanh da trời
Bình chọn: 357
Bình chọn: 357
Chị ngồi lặng như đá nghe chồng kể, nước mắt không rơi nổi nữa. Đến lúc ấy Thụy mới nhận ra rằng trong tình yêu với chị, anh chưa bao giờ tỏ ra quá say đắm. Chị đã biện minh do tính chất nghề nghiệp anh khô khan nên anh như vậy, hóa ra...
"Nghĩa là anh chưa bao giờ yêu em, em chỉ là người lấp chỗ trống phải không?", Thụy đau đớn hỏi chồng. Anh thản nhiên: "Anh yêu em, nếu không anh đã không cưới em làm vợ mà cũng sẽ chia tay như với những người trước đó. Thời gian quen nhau hai năm đủ để anh chắc chắn anh yêu em". "Vậy với chị ta thì sao? Sao anh có thể vừa yêu chị ta vừa yêu em?". Câu hỏi đó, anh không trả lời được. Chị thì biết, tình yêu anh dành cho mình là một thứ gì khác ít sâu đậm hơn nhiều.
Mẹ chồng chị đã mấy lần đến gặp người đàn bà ấy, chỉ mong cứu gia đình bên bờ vực đổ vỡ. Bà dùng mọi cách, từ nhẹ nhàng đến gay gắt, thậm chí xúc phạm để yêu cầu chị ta buông tha cho anh. Nhưng lần nào cũng vậy, với bộ mặt nhẫn nhục mà lì lợm, người đàn bà ấy đều nhỏ nhẹ nói rằng chị ấy yêu anh và mọi việc tùy anh quyết định. Sau những cuộc gặp gỡ ấy, bà mẹ trở về úp mình trên tấm nệm xanh như bông sen héo rũ trên cành, thở dài không nói, không ăn. Đã lâu rồi bà không may áo quần cho trẻ sơ sinh.
Những người quen, thân gia đình đều lắc đầu ái ngại khi nói về anh như một tội đồ phản bội. Anh đề nghị chị ly hôn. Anh nhận hết lỗi về mình và nói rằng không thể dứt khỏi người phụ nữ đó. Anh nói anh yêu chị ta, hình như họ nợ nhau và lạc nhau từ kiếp trước, còn kiếp này anh nợ chị nhưng sẽ không trả được, có lẽ phải kiếp sau. Chị bật cười tưởng phát điên khi nghe anh ngụy biện. Mẹ chồng hoảng sợ, dọa từ con nếu anh bỏ vợ. Nhưng Thụy biết điều đó chẳng ích gì, anh dù thế nào cũng là vật báu duy nhất cuộc đời mẹ, chỉ có chị là đã bị ruồng bỏ.
***
Thụy quyết định theo học một khóa ngắn hạn về kinh tế ở Singapore. Lấy lý do là để trau dồi chuyên môn, nhưng thực chất là để lấp đầy những ngày không có anh. Chị không thể kìm những cơn sóng ngầm trong lòng gầm lên từng cơn khi qua những góc phố, con đường quen đã từng tay trong tay với anh. Mùa yêu thương đã có biết bao góc quen ấy, để lúc này đi đâu cũng thấy quặn một niềm đau.
Ngày dọn đồ lên đường, tay Thụy vô tình xếp những chiếc áo màu xanh. Chị lẳng lặng gạt ra. Rồi xếp vuông vắn lại, chị cất trong chiếc giỏ ở ngăn dưới cùng của tủ quần áo, chỉ đựng đồ áo cũ không còn mặc nữa. Thụy thấy nặng lòng khi nhìn màu áo xanh màu trời.
Tưởng đã yên thì Thụy phát hiện có mầm sống be bé phập phồng trong mình. "Thai 5 tuần nhé". Bác sĩ mỉm cười thông báo. Chị mỉm cười đáp lại. Đầu trống rỗng. Tới lúc bình tĩnh lại, chị sực hốt hoảng khi nghĩ thương đứa con sinh ra trong đổ vỡ. Thụy gọi báo cho mẹ chồng trong vô thức. Giọng mẹ chị hốt hoảng: "Con về ngay đi, về với mẹ. Thằng Thiện nó không còn sống bao lâu nữa...". Tai chị ù đi, giọng mẹ vỡ òa trong nước mắt.
Ung thư giai đoạn cuối. Căn bệnh ấy trước đây chị tưởng chỉ dễ bắt gặp trong phim Hàn Quốc thì giờ lại rơi vào người chị thương yêu nhất. Chị không thể hiểu, vì sao mình có thể ngồi bình tĩnh mà làm chỗ dựa cho mẹ chồng. Bà vừa khóc nấc không thành tiếng vừa kể lõm bõm câu chuyện, tiếng được tiếng mất.
"Lẽ ra, mẹ không thể nói cho con biết tình trạng bệnh tình đó. Cũng như không thể nói chuyện mối quan hệ trước đây của nó chỉ là màn kịch, đó chỉ là mối quan hệ bạn bè, con ạ. Nó làm thế để con rời xa nó, làm lại cuộc đời. Con còn nhiều cơ hội. Thằng Thiện nó cầu xin mẹ giữ bí mật. Con cầm lấy, sau khi con đi, mẹ dọn nhà và tìm được cuốn nhật ký, nó viết riêng cho con".
***
Thụy xếp hành lý trở về lại mái nhà ngan ngát hương sen ngày nào. Những chiếc áo xanh đã gấp lại từ lâu. Chẳng biết anh còn nhìn thấy chị mặc màu anh yêu thích đến lúc nào. Chị chợt tiếc và trách mình những ngày giận hờn, những chiếc áo bị xếp lại vô cớ trong giỏ. Thụy khóc nấc. Suốt đêm qua, chị đã thức trắng với những dòng nhật ký mang hơi thở ấm áp của anh.
Ngày 20 tháng 05
Khuya lắm rồi, anh ráng làm thêm chút nữa. Không thể lo cho em hết cuộc đời thì chí ít cũng có một tài sản gì để lại cho mẹ, cho em. Anh biết, giờ này có khi em lại uống cà phê thức đợi anh về. Nhưng thà thế còn hơn để em thấy anh lao như thiêu thân kiếm tiền và có thể gục ngã bất cứ lúc nào. Anh sợ...
Ngày 12 tháng 06
Anh chỉ có thể nhìn âu yếm em từ phía sau lưng và khi em quay mặt nhìn đi hướng khác. Giá có thể ôm em để giãi bày tất cả. Để khẳng định với em rằng em là tình yêu cuối cùng. Nhưng t
"Dậy đi nhóc, dậy đi, chưa dậy hả? Con gái gì mà ngủ nướng vậy? Ế chồng cho mà coi..." 1. Nghe cái giọng lải nhải qua điện thoại, tới đọan cao trào, lòng tự ái trỗi dậy. Nó ngồi bật dậy nh[…]
Truyện ngắn

Chuyện cổ tích dành cho người lớn
Nhưng rất may là vợ tôi đi vắng. Hình như cô ta đi ra chợ từ sáng sớm. Tôi thở phào nhẹ nhõm, bởi vì tôi cũng chưa biết tôi định sẽ là người chồng như thế nào. Mọi chuyện đều bắt đầu từ cái[…]
Truyện ngắn

Cuối thu, tiết trời lạnh dần. Những chiếc lá cuối cùng cũng trôi theo gió. Bầu trời cao, xanh thẳm, chốc chốc lại gợn lên những làn sóng trắng. Cảnh vật tĩnh lặng lắm! Màn sương tàn nhẫn nhỏ[…]
Truyện ngắn

Nhỏ ôm chầm lấy nó và một nửa bức tranh bướm phượng. Những giọt lệ nức nở của nhỏ lăn trên gò má mà không nói lấy một lời. Hồi nhỏ nó sống ở một thành phố đầy nắng, gió, bão giông. Mang ti[…]
Truyện ngắn

Cách mà một ngày của ông bà diễn ra ...
Và rồi bà sẽ hỏi ngày hôm nay thằng cháu có điểm gì không. Thằng nhỏ ngoại sẽ ợm ờ nói ra con điểm bằng tiếng anh nếu nó là điểm xấu... Sáng sớm, ông thức dậy gọi thằng cháu lớn đi học, như[…]
Truyện ngắn

Anh bạn mất liên lạc cả chục năm, một ngày tình cờ tìm được tôi trên facebook. Hai thằng nói chuyện say sưa, chuyện gia đình, con cái, làm ăn, mọi chuyện trên trời dưới biển. Sau đó một tuần[…]
Truyện Blog
Con Hậu bực bội nói với con Vua: "Này, tại sao tôi là người có quyền lực cao nhất ở đây, nhưng lũ quan lính kia lại cứ lăng xăng bảo vệ ông mà không thèm bảo vệ tôi thế hở?" Vua trả lời: "T[…]
Truyện ngắn

Khi sinh ra, người đầu tiên tôi nhìn thấy là "người ấy". Những vui buồn trong đời "người ấy" chia sẻ cùng tôi. Khi tôi ốm, người ấy đau, khi tôi buồn, người ấy xót. Khi tôi vui, người ấy hạn[…]
Tâm Sự
Những ngày phía trước bao giờ cũng là những ngày dài...Mọi chuyện sẽ ổn, vấn đề là ta phải chờ đợi. Kỳ 1: Chiếc vé Tháng 7 là tháng dài nhất trong năm, thường là vì mưca khơi những nỗi nhớ […]
Truyện ngắn

Xác thịt về đâu - Samuel Butler
"... Khi về già... chúng ta biết rằng cuộc sống chủ yếu là những hù dọa nhau hơn là những tổn thương thật sự." Ernest Pontifex sinh ra trong một đại gia đình và đã bắt đầu cuộc sống bằng sự[…]
Sách Hay