Như là nước mắt
Bình chọn: 374
Bình chọn: 374
Quân và Nghiêm, hai đường thẳng song song tưởng như không thể có điểm chung, lại va nhau ở một khúc ngoặt, là chị. Nghịch lý!
***
- Quân và Thuần là gì của nhau?
- Bạn bè.
- Chỉ bạn bè thôi sao?
- Ừ, chỉ bạn bè thôi... Thuần có chồng rồi.
- Quân biết rồi, Thuần đừng nhắc.
Quân im lặng.
- Về nhé.
- Ừ, về.
Quân lại chở chị vòng vèo qua những con đường Sài Gòn không bao giờ ngủ.
- Nếu anh gặp em trước chồng em. Mọi chuyện có khác đi không Thuần?
Quân hỏi câu ấy khi chị vừa bước xuống xe anh, rồi Quân rồ ga phóng đi mất, không chờ câu trả lời.
Có lẽ Quân biết, chính chị cũng không có câu trả lời.
***
Nghiêm về, lại say xỉn, mùi bia, mùi nước hoa, và cả dấu son lạ. Vết son đầy đặn, có lẽ từ một bờ môi căng mọng nào đó. Cái ích kỷ của một người đàn bà khiến chị muốn vồ lấy Nghiêm, tát anh một cái nảy lửa rồi hỏi vì sao anh lại phản bội tôi. Nhưng, từ trong sâu thẳm lòng chị vang lên một câu khô khốc: "Mày lấy tư cách gì trách Nghiêm lăng nhăng?".
Trong giấc ngủ chập chờn, cơn mơ về ngày chị nhòe nước mắt rũ bỏ cái bào thai tội nghiệp của mình lại hiện về, tàn nhẫn. Máu chị rỉ giọt, đọng thành hình vết son đỏ nhức trên áo Nghiêm.
***
- Thuần, đừng uống nữa!
- Mặc Thuần!
- Được, thích thì Quân uống với Thuần, coi ai say trước.
Quân tóm chai rượu trên bàn, tu ừng ực. Hương im lặng ngồi nhìn, rít một hơi thuốc, rồi quẳng ra nụ cười nửa miệng:
- Đồ điên!
Chị nhìn Hương, hỏi con bạn thân cái câu nhiều lần chị đã hỏi:
- Tại sao lúc nào mày cũng cười được?
- Vì ngoài nụ cười ra, tao không còn biết giấu nỗi buồn vào đâu.
Cơ thể Quân quấn lấy chị, nóng hầm hập. Chị cảm nhận được hơi thở nồng nặc mùi rượu của Quân. Nghiêm cũng có hơi thở này mỗi khi anh quấn lấy chị trong hơi men. Phải chăng tất cả đàn ông trên đời đều có cùng một hơi men như thế?
- Đừng Quân... Thuần không muốn. - Chị chật vật đẩy Quân ra khỏi người.
- Không! Thuần muốn! Đừng dối Quân, cũng đừng dối bản thân mình!
Chị ngả xuống, nhắm nghiền mắt, trốn khỏi ánh đèn vàng vọt trong phòng đang phủ lên cả hai. Thứ màu vàng phản trắc bám riết lấy chị. Quân chồm người, chị rúc lại, trốn dưới bóng Quân...
Chị nằm nhìn lên trần nhà, cánh quạt trần quay chậm, xua hơi nóng hầm hập của đêm mùa hè khỏi thân đàn bà trần trụi.
Quân ngồi hút thuốc, im lặng. Bỗng dưng, Quân nói bâng quơ:
- Đôi khi tình yêu chỉ cần hai người là đủ, đứa con... không có cũng không sao.
Chị cười phá lên, ngặt nghẽo, cười như điên dại.
Chị cười, nhưng nước mắt lại rớt ra, rồi chị khóc, tức tưởi. Quân bối rối ôm lấy chị, cố lau cho chị những giọt nước mắt chưa bao giờ ngừng chảy.
Ngày đó, khi biết tin chị sẽ khó có thai lại, Nghiêm cũng đã nói một câu như thế.
***
- Mày còn liên lạc với Quân không?
- Không.
- Ừ, nghe nói nó đi tu nghiệp ở nước ngoài rồi thì phải.
Hương lại gẩy tay cho tàn thuốc rơi xuống, vỡ tan.
- Tao khốn nạn phải không Hương?
- Ừ, mày khốn nạn lắm, nhưng mày khốn nạn với chính mày, vì chưa bao giờ mày dám sống cho bản thân mình cả.
Hương kéo chị lại gần, vòng tay ôm, có thứ gì đó rơi xuống vai chị, ấm nóng, như là nước mắt...

Có những điều đáng quý nhất trên đời, để khi nó mất đi ta mới thực sự cảm thấy nuối tiếc...! 4 tuổi Năm tôi bốn tuổi mẹ mới cho tôi đi học mẫu giáo cùng các bạn, đã có lần mẹ kể cho tôi ng[…]
Truyện ngắn
"Chí Phèo của Nguyễn Đức Mậu thì mất tích, còn Chí Phèo của nhà này thì xuất hiện." Tớ là Chíp. Tớ 10 tuổi, sống cùng ba mẹ và bà chị hai dữ dằn. Tớ thích ăn kem, ngắm sao và đọc sách. Nhà […]
Truyện ngắn

Hồi tôi còn nhỏ, gia đình tôi sống ở châu Âu. Bố tôi làm chủ một nhà máy dệt, còn mẹ tôi thì bận rộn với việc nuôi nấng chăm sóc chị em tôi... Nhưng đến khoảng năm 1935, chủ nghĩa phân biệt […]
Truyện ngắn
Vì khi cậu khóc trông thật xinh. Và vì chúng mình là bạn!... Tàu điện ngầm – Đi học muộn... Một ngày như mọi ngày! Buổi sáng đến muộn, như mọi khi. Những ngày đầu ở 4000 cây số tính từ Việ[…]
Truyện ngắn

Bố mẹ chạy vội ra và sau khi nghe anh tôi mếu máo tường thuật lại sự việc thì mẹ ra sức dỗ dành còn bố thì chỉ lẳng lặng dắt xe ra khỏi nhà. Nhà tôi có hai anh em trai, anh tôi hơn tôi 3 tu[…]
Truyện ngắn

Yêu đơn phương, có đáng để đánh đổi?
Tình yêu đơn phương vốn chỉ đẹp khi vẫn còn hi vọng, tồn tại khi niềm tin còn lành vững. Những người cô đơn quá lâu, dễ nuôi dưỡng cảm giác thân thiết với người tỏ ra lo lắng cho mình. Đừng […]
Truyện Blog

Khi tôi đang còn học năm thứ hai trường nữ hộ sinh, một ngày nọ, vị giáo sư già cho chúng tôi làm bài kiểm tra. Việc đầu tiên của tôi là lướt mắt qua toàn bộ các câu hỏi. Không có câu nào q[…]
Truyện ngắn