Người phụ nữ thông minh phân biệt ngựa
Bình chọn: 315
Bình chọn: 315
Lợi Kỳ Di vừa nghe thấy, trong lòng như đã hiểu, vội nói: "À! Điều con nói cũng có lý, nói vậy, làm thế nào để phân biệt dựa trên mối quan hệ của chúng?".
Người con dâu nói: "Một lát nữa, trong buổi thiết triều, cha chỉ cần sai người mang một ít cỏ tươi ngon đến đặt trước mặt hai con ngựa, lập tức sẽ thấy kết quả ngay. Tình mẫu tử của ngựa mẹ cũng giống tình mẫu tử của người vậy, nhất định nó sẽ đẩy cỏ nhường cho con của mình ăn trước; ngựa con thì không như vậy, nhìn thấy cỏ tươi thì lập tức tranh lấy nhai ngấu nghiến, không muốn để lại cho người mẹ một chút nào cả".
Lợi Kỳ Di sau khi nghe xong, liền cười to: "Đúng rồi! Làm sao con có thể nghĩ ra được thế? Con đúng là một đứa con gái thông minh!".
Lợi Kỳ Di mừng rỡ đến nỗi bỏ cả bữa trưa, lập tức chạy vào cung, tâu lại với quốc vương ý hay mà con dâu mình vừa mới đưa ra.
Quốc vương đang lúc lo âu, nghe được ý này thì rất vui mừng, lập tức gọi người dựa theo ý đó mà thử nghiệm. Quả thật y như vậy, từ vẻ bên ngoài khó mà phân biệt được hai con ngựa, nhưng khi ăn cỏ, cách biểu hiện của chúng lại không giống nhau.
Tinh thần quốc vương tươi tỉnh trở lại, lập tức truyền chỉ triệu sứ giả nước Đặc Xoa Thi Lợi đến nói: "Câu hỏi của ông là gì?".
Sứ giả lặp lại câu hỏi một cách ngạo mạn: "Xin quý quốc hãy phân biệt hai con ngựa này, đâu là con ngựa mẹ và đâu là con ngựa con?".
Quốc vương nước Xá Vệ cười to nói: "Việc cỏn con này mà cũng vượt ngàn dặm xa xôi đến nước chúng tôi để hỏi hay sao? Bá quan văn võ khắp triều của ta đều có thể trả lời được". Vừa nói, nhà vua vừa đưa tay chỉ con ngựa bên trái nói: "Đây là ngựa mẹ", rồi lại chỉ con ngựa bên phải nói: "Đây là ngựa con".
Tên sứ giả ngạo mạn liền nghĩ: "Làm thế nào chỉ trong thời gian của một bữa ăn trưa mà vấn đề nan giải này đã được giải quyết rồi? Xem ra, trong nước Xá Vệ quả thật có người tài!". Hắn liền gật đầu nói với vua nước Xá Vệ: "Câu trả lời của bệ hạ rất đúng!".
Quốc vương nghe xong, càng thêm đắc ý, ban thưởng hậu hĩ công lao hiến ra kế sách phân biệt ngựa của đại thần Lợi Kỳ Di.

Trên phố, một bà cụ đi chân đất đang nặng nhọc lê từng bước trên tuyết, đến trạm chờ xe buýt . Một cô gái đang chờ xe, cô nhìn bà cụ từ đầu tới chân, lại nhìn từ chân lên đầu, và im lặng. M[…]
Truyện ngắn

Tôi tạm biệt nàng và ra về trong tâm trạng vui buồn lẫn lộn. Buồn vì không có sách hay để tặng bạn. Vui vì làm được một việc mà người ta vẫn kháo nhau là "ga – lăng". Phương châm sống của […]
Truyện ngắn

Tình cảm đặc biệt đó nó không định nói ra. Nó biết, cứ giữ khư khư trong lòng không phải chuyện tốt, nhưng mà... ...như bao cuộc tình đơn phương khác, nó sợ tất cả sẽ vội bay đi mất...cả tìn[…]
Truyện ngắn

Mẹ nói, khi mẹ đi đến một nơi khác ở rất xa, con hãy tưởng tượng những chú chim bay trên khoảng trời xung quanh con chính là mẹ. Con sẽ không cảm thấy cô đơn nữa. Mẹ nói, đôi cánh của mẹ sẽ[…]
Truyện ngắn

Con hỡi, trên chiếc thuyền gia đình, nếu chồng con là động cơ, thì vợ là bánh lái, và chính cái bánh lái mới là cái vật định hướng cho con thuyền. Con yêu dấu, Năm nay mùa Xuân đến sớm, câ[…]
Truyện ngắn

Nhà Vua rất đỗi ngạc nhiên, hỏi tại sao lại như thế. Bao Công sợ hãi quỳ xuống kể lại hết đầu đuôi câu chuyện, và xin Vua xá tội vì đã không báo cáo về chuyện này trong bản tâu trình. Bao C[…]
Truyện ngắn

Chúng ta sống, để lựa chọn tình yêu cho mình
Tình yêu nào cũng sẽ ra đi, Anh ta hay bố mẹ đều vậy, nhưng khi anh ta bỏ con đi, thì bố vẫn ở đó, mẹ vẫn ở đây. Dù già, dù yếu. Chờ con trở về! Bố bảo: "Một ngày kia con của bố sẽ yêu." […]
Truyện Blog
Gia Anh chăm sóc tôi vô tư và trìu mến. Đến nỗi có đôi lần tôi tự hỏi liệu tình cảm này có tiến xa hơn nữa chăng? Đó là năm chúng tôi mười sáu tuổi. Nhưng đến ngày hôm sau, tôi dường như quê[…]
Truyện ngắn