Người lập dị
Bình chọn: 381
Bình chọn: 381
...
- Tớ cá là hôm đó cậu nghĩ tớ gói từng túi mang về.
- À, ờ...
- Chẳng là tớ cần chúng cho một thí nghiệm hóa học nho nhỏ. À, phải rồi, tại sao chúng mình không lấy luôn thí nghiệm ấy nhỉ.
Nói rồi, Ngân lôi một mớ giấy tờ ra, chỉ vào mấy dòng công thức lộn xộn và gải thích. Tôi không hiểu được nhiều, chỉ biết rằng dám phân chuột hôm trước, nay đã qua xử lí và được tôi nâng niu cất giữ như báu vật để ngày mai mang đến trường lĩnh giải.
- Nghỉ giải lao đã.
Ngân ngả người về phía sau, nhìn thành quả của cả một buổi sáng cười hài lòng. Chúng tôi ra ngoài hiên ngồi, những cơn gió đầu mùa hạ dễ chịu biết bao. Từ chiếc loa mini vang lên tiếng hú rùng rợn. Ngân tựa đầu vào bên cửa, nghe chăm chú. Tự nhiên tôi thấy vui vui, chỉ muốn được đặt tay lên bàn tay bé nhỏ chỉ cách tôi vài căng ti mét. Tôi muốn nói một điều gì đó với Ngân nhưng chính tôi cũng không hiểu đó là gì và phải diễn đạt thế nào. Vậy là tôi chẳng nói gì cả. Nhưng Ngân vẫn hiểu được điều tôi muốn nói qua cái chạm tay nhè nhè bên hiên cửa. Thật ra khi trái tim đã biết yêu thương nhiều hơn cảm nhận ta có thể nhìn ra được những điểm tốt đẹp trong cả những hành động được coi là gàn dở nhất.
Bài dự thi của chúng tôi đạt giải chung cuộc, vui thật. Ngân nói với tôi điều làm cô vui hơn cả đó là cuộc thi đã đưa đến cho cô một người bạn tốt và hơn thế nữa.
Thế rồi hai năm học nhanh chóng qua đi. Sau mười hai năm đèn sách tôi được tuyển thẳng vào đại học, còn Ngân...cô được đi du học. Mọi chuyện đối với chúng tôi dường như quá dễ dàng. Tháng năm đến với tôi không còn chật vật và đáng sợ với những nỗi lo âu thường thấy nhưng choán lấy tâm chí tôi lại là một nỗi buồn không tên, như thể tôi vừa mất đi một phần nào đó trong cuộc sống.
Lần cuối cùng tôi gặp Ngân ở trường học. Cổng trường khóa rồi, nhốt bao kỉ niệm vào sâu trong kí ức. Chúng tôi trèo tường vào trong, ngồi trước cửa lớp. Ngân lôi ra chiếc Mp3, nhét vào tai tôi một bên tai nghe, cô mở chuyện ma Nguyễn Ngọc Ngạn. Và từ đó chúng tôi không còn gặp nhau cho tới tận bây giờ.
Tôi có liên lạc với Ngân qua facebook, nhưng chỉ được thời gian đầu vì cuộc sống ngoài cánh cổng trường không còn vô tư ngây dại nữa mà là cuộc sống bon chen, là guồng quay chóng mặt nuốt trôi thời gian của ta vào những toan tính mưu sinh.
Nhưng tôi sẽ không bao giờ quên Kim Ngân – cô bạn lập dị đã bên tôi suốt hai năm học và dạy tôi biết sống yêu thương nhiều hơn. Để đến bây giờ khi bị ai đó gọi là người lập dị, tôi không bực mình mà chỉ thầm tự nhủ: rồi sẽ có người hiểu tôi như tôi đã hiểu Ngân.
Chúng ta luôn đẹp và đáng yêu hơn những gì người ta thấy, phải không?
Bạn là người vươn ra tìm tay ta và chạm đến trái tim ta. Bạn chính là cảm giác vĩnh hằng ở trong tim. Khuyết danh Chúng tôi gặp nhau lần đầu vào một ngày hè của năm 1998, một ngày hè […]
Truyện ngắn

Và sau cùng tuổi trẻ chúng tôi đã làm những gì để chống chọi lại những nỗi cô độc ám ảnh đó! Lúc vừa bước lên xe buýt thì trời đổ mưa tầm tã. Gió rít mạnh từng hồi, khiến cho hàng cây bằng […]
Truyện ngắn

Cuộc sống là thế.Đôi khi, việc tuân thủ một quy định nhỏ lại giúp ta tránh được nhiều rắc rối lớn. Thời còn học sinh đi sơ tán, tôi trọ cạnh một gia đình, vợ chồng họ lâu lâu lại cãi nha[…]
Truyện ngắn
Con thấy mình bỗng bé nhỏ và cô đơn giữa vùng đất này, tất cả kỉ niệm tất cả hồi ức của con đều không ở đây, lúc này đây tâm hồn con đang ở nhà, đang ôm chầm lấy mẹ, con muốn ôm mẹ và khóc. […]
Tâm Sự

Trong cuộc đời này, ít nhất hãy một lần làm kẻ ngốc
Quả táo của ông là quả táo thần kỳ nhất thế giới, cắt thành hai nửa để trong không khí hai năm không hư thối! Đằng sau câu chuyện này là trải nghiệm khiến người ta cảm động. Bạn của tôi giới[…]
Truyện ngắn
Trong tôi 2 chữ Hạnh Phúc không tồn tại...
Tôi không thể nào tin được vào mắt mình khi tôi vô tình đọc được 1 tin nhắn từ cô gái đó gửi cho anh ta... Với cái lạnh giá buốt và màng đêm bao phủ.. Tôi đã chìm trong 2 hàng nước mắt khi […]
Tâm Sự

Đời đàn bà sinh ra, dường như gắn liền với những cái ngưỡng. Lúc còn nhỏ, cha mẹ dặn đi đâu cũng về sớm, con gái phải ở trong nhà, tề gia nội trợ, việc ngoài đường là của đàn ông. Ông bà xư[…]
Truyện Blog

Hơn một năm trước vào tháng 12, nhóc và anh tình cờ quen nhau trên Facebook thông qua vài lần bình luận trạng thái của một người bạn. Sau nhiều lần nói chuyện, nhóc được biết anh qua Canad[…]
Truyện Blog
Con về ngay, để kịp đưa bạn con một đoạn! Chiều! Hội An vẫn màu rêu phong cổ kính, bến đò phố cổ chiều thứ bảy đông đúc hơn ngày thường. Người rời bến kẻ đợi đò, áo trắng học trò lẫn màu […]
Truyện ngắn