Người đàn bà giữ lửa
Bình chọn: 460
Bình chọn: 460
Tôi dường như không có ý nghĩ là mẹ đã mất rồi vì hình ảnh của mẹ đến tận bây giờ vẫn vô cùng sống động trong tâm trí tôi: mẹ đi chợ buổi sáng, mẹ ngồi nấu cơm trong bếp, ánh lửa bập bùng trên khuôn mặt hiền từ của mẹ, mẹ ngồi gội đầu ngoài giếng, tóc mẹ dài và đẹp lắm, mẹ và em ngồi ở đầu hè, em nhổ tóc sâu cho mẹ, tiếng mẹ cười, lời mẹ nói... Để rồi, khi trở về với hiện thực tôi lại khóc!
Tôi thèm được về nhà mà có mẹ đang chờ như ngày xưa, tôi thèm được nói chuyện, và được kể cho mẹ nghe những chuyện mà chỉ có mẹ mới có thể chia xẻ, tôi thèm được nhìn thấy mẹ khi già, mỗi khi gặp các cụ già, tôi thường tự hỏi mình: không biết khi gì mẹ tôi như thế nào? Và tôi ghen tỵ vô cùng với những người đang còn mẹ...
Không có mẹ, căn nhà rộng càng rộng thêm, càng lạnh lẽo, trống trải thêm... Hóa ra suốt bao nhiêu năm mẹ chính là người giữ lửa, giữ hơi ấm, giữ tiếng nói cười, giữ niềm tin yêu ấp áp giữa mọi người cho căn nhà ấy là tổ ấm. Bây giờ mẹ đi rồi, tất cả những thứ đó dường như cũng đi theo mẹ. Mỗi khi về, dù cố gắng dọn dẹp nhà cửa, dù cố gắng nấu những bữa cơm như ngày xưa mẹ nấu nhưng không thể như ngày có mẹ, ba người còn lại như ba thế giới rời rạc và lạnh lẽo. Tôi biết trong lòng bố và em trai tôi, nỗi đau ấy mãi mãi là một khoảng trống lạnh lẽo không có gì lấp nổi, nó khiến cho hai người đàn ông, một già và một trẻ ấy trở nên trầm lắng hơn, già nua và u buồn hơn...
***
Bây giờ tôi cũng đã là một người đàn bà, nhưng nếu như những người đàn bà khác mỗi khi yếu đuối, mệt mỏi, đau ốm... họ có một bờ vai để dựa, một bàn tay chăm sóc thì tôi lại luôn chống chếnh trong cái cảm giác thiếu thốn và hụt hẫng ấy. Nhiều lúc ốm, thèm quá một bàn tay ấm áp đặt trên chán, thèm nghe tiếng ai đó động viên an ủi... Nhiều đêm khuya không ngủ thèm có ai đó bên cạnh để nói chuyện, thèm được chui vào vòng tay ai đó để được ôm thật chặt... Nhiều khi con ốm, hai mẹ con ôm nhau ngồi suốt đêm, thèm có ai đó chia sẻ giùm... Nhiều khi tôi thèm nhìn con được chơi đùa với bố chứ đừng nhảy chồm chồm trên bụng mẹ vì mẹ yếu không chịu nổi... Hay những đêm phải đưa bà nội đi viện, giá như tôi có thể tách được làm hai để có thể ở nhà với con chứ không phải nhờ hàng xóm để ý hộ nếu con có tỉnh giấc không thấy mẹ mà khóc... Đôi khi thấy bờ vai tôi trĩu xuống không đủ sức một mình gánh gồng tất cả, khi đã là người đàn bà từng trải tôi mới hiểu hết những lo lắng của mẹ, mới thấu hiểu những điều mẹ biết trước...
Nhưng mỗi đêm, nhìn con ngủ, đôi môi hồng khép hờ và thỉnh thoảng vẫn ú ớ gọi mẹ trong mơ, hay những khi con ôm mẹ nói: Giang yêu mẹ nhiều bằng ông trời! Hay mỗi khi mẹ đi làm về con ôm mẹ bảo: mẹ ở nhà với Giang thôi, mẹ không đi làm nữa, bố đi làm gạo thôi!... Tôi lại thấy mình có đủ sức mạnh để làm tất cả mọi thứ cho con! Tôi là người đàn bà, là người giữ lửa cho gia đình, tôi không thể ngục ngã hay buông xuôi. Tôi phải dành cho con một mái ấm thực sự vẹn tròn, không để con phải chơi vơi trong cái cảm giác cô độc thiếu thốn tình cha như bố, không để con phải thiếu tình cảm dịu dàng, ấm áp và bao dung của mẹ như tôi bây giờ. Và cả hai mẹ con mình cùng bù đắp cho bố để bố không còn cảm giác cô độc khi đã có hai người phụ nữ bên mình! Và con, con cũng chính là một ngọn lửa bé nhỏ để mai này lớn lên con có thể sưởi ấm cho cuộc đời ai đó, làm ấm áp một căn nhà nào đó... Và từ hôm nay, mẹ sẽ giúp con chứa đầy tình yêu ấm áp trong trái tim mình.
Vũ Phi

Bim mười lăm tuổi, người lép kẹp như con cá măng, mùa lạnh thì mũi lúc nào cũng ướt. Vậy mà cô Hạnh cứ làm như con cô là tiên. Mỗi lần tôi đến, cô lại trách: "Vì mày mà sau này em Bim không[…]
Truyện ngắn

Các bạn nhỏ vây quanh lấy cậu, hết bạn này đến bạn khác sờ vào "đôi cánh" ấy. "Ôi, tuyệt thật, con đã sờ được cánh của thiên thần rồi!". Ngày xưa, một cậu bé luôn mặc cảm tự ti vì trên lưng[…]
Truyện ngắn

Nguyễn Duy An là người Á Châu đầu tiên đảm nhận chức vụ Senior Vice President National Geographic tổ chức văn hóa khoa học lớn nhất thế giới. Tôi rất ngạc nhiên khi bà thư ký dẫn vị sĩ quan[…]
Truyện ngắn
"Kẻ mạnh là kẻ làm được những gì mình thích, kẻ yếu là kẻ chỉ làm được những gì họ được cho phép làm". Ừ, bất hạnh thay, tôi là một kẻ yếu. Hic! Tôi có một bà chị, chính xác là hai, nhưng c[…]
Truyện ngắn

Tại sao phụ nữ lại khó hiểu như vậy? Rõ ràng thích người ta mười mươi rồi mà vẫn nói cứng: "Chúng tôi chỉ là bạn tốt thôi". Rành rành là chia tay, mà vẫn hỏi: "Sau này làm bạn tốt nhé?". Vớ[…]
Truyện Blog
Họ nói, họ cười, và tôi thấy họ rất hợp nhau. Mặc họ chứ, thế quái nào được, tôi đâu phải là một đứa ích kỷ. Ôi trời Thúy ngạc nhiên mở to đôi mắt hết cỡ nhìn căn phòng dán đầy poster S[…]
Truyện ngắn
Mẹ ! Thế là một mùa đông nữa lại về,lại thêm một lá thư con viết mà không gửi. Mùa đông năm nay còn chưa lạnh mà sao lòng con lại lạnh đến thế? Mấy hôm rồi con về thăm quê, có hỏi thăm tin t[…]
Tâm Sự

Chúng tôi chia tay hơn một năm. Chẳng có cơ hội gặp nhau nhiều chỉ có lễ tết thì vài ba câu chúc để đừng quên nhau. Cô ấy vẫn sống cuộc sống độc thân bình lặng kể từ ngày tôi ra đi. Chẳng b[…]
Truyện Blog