Insane
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Ngồi bàn đầu - BlogRadio.Yn.Lt
Ngồi bàn đầu

Ngồi bàn đầu

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 355

Ngồi bàn đầu

02:12 - 06/09/2015
sau, không dám quay ngả, quay nghiêng. Đôi chân lúc nào cũng khép song song, thẳng tưng hoặc là thỉnh thoảng vắt chân một cách điệu đà. Tôi cũng chẳng dám ngủ gật, chẳng dám gục xuống bàn mà lúc nào cũng ngồi thẳng nhìn lên bảng một cách chăm chú. Rồi mỗi lần đứng lên đi ra khỏi chỗ ngồi, dù chân tê lắm, dù lưng sắp gẫy tôi vẫn cố gắng bước ra thật nhẹ nhàng. Thì toàn bọn con trai nó nhìn vào mà... tất cả những điều đó còn chưa tệ bằng việc tôi phải hóp bụng vào kể cả khi đứng lẫn khi ngồi. Tôi định đi may bộ áo dài khác nhưng mãi chưa có dịp, kỳ hai năm lớp 11 tôi bị tăng cân, nhìn tổng thể thì người tôi nhìn vẫn bình thường nhưng cái vòng hai thì cứ ngày một núng nính ra. Khi đứng lên thì còn đỡ, chứ khi ngồi xuống tôi có cảm giác như tấm áo dài mỏng manh của mình như sắp nứt ra. Tôi phải hóp cái bụng lại để...giữ dáng ngay cả khi ngồi, không để bọn con trai nó nhìn thấy chúng nó lại trêu ghẹo linh tinh thì mệt mỏi lắm.


Phải chuyển đổi tư thế ngồi như vậy nên ngay từ buổi học đầu tiên tôi đã như sắp phát điên, lưng mỏi, chân tay mỏi. Đến ngày hôm sau thì tệ hơn, hôm sau nữa tôi cảm giác như mọi bộ phận cơ thể sắp rụng rời khỏi nhau. Đến hôm nay đã được năm ngày mà vẫn chưa quen được. Thực ra thì tôi định bỏ làm dáng từ hôm qua rồi nhưng có một bức thư đã làm tôi phải chiến đấu tiếp. Đang ngồi học tiết Văn tôi nhận được mẩu giấy, không biết của thẳng nào, thư viết: "Bạn xinh lắm!". Tôi cố gắng để không biểu hiện gì trên khuôn mặt lúc đó nhưng chắc là nó đã đỏ lên. Nét chữ khá lạ, tôi chưa tìm ra là chữ của ai trong lớp, học với nhau hơn một năm tôi gần như thân thuộc với nét chữ của bọn nó nhưng từ hôm qua đến giờ tôi dò mãi không ra tác giả của mẩu thư ấy là ai. Thực ra thì tôi nghi ngờ nó là của Nam, vì cậu ta là học sinh mới với lai tôi cũng chưa có dịp xem kỹ nét chữ của cậu ta. Nam có ngoại hình bắt mắt, con gái nhìn là thích tôi cũng không loại trừ, tôi cũng mong mẩu giấy ấy là của cậu ta lắm. Nhưng làm gì có ai viết những mẩu giấy với những nhã ý như vậy mà để nguyên nét bút của mình cho người ta phát hiện ra, thường thì họ sẽ viết nghiêng ngả đi một chút đó chính là lí do tôi vẫn chưa tìm ra tác giả của mẩu giấy nọ.


Là Nam hay là thằng nào trong lớp viết mẩu giấy đó chăng nữa thì tôi vẫn cứ phải... giữa dáng khi ngồi, không lại mất hình tượng trong mắt người khác. Nghĩ đến đó mà tôi đã thấy mệt mỏi rồi, muốn xin thầy cho chuyển chỗ nhưng cứ thấy tiêng tiếc. Mà ngồi bàn đầu gần các thầy cô, tôi cũng thấy mình được các thầy cô quan tâm hơn, nhiều thầy cô trong lúc giảng bài cứ nhìn vào tôi với ánh mắt như thể trao gửi trọn niềm tin và tâm huyết của các thầy cô vậy. Thỉnh thoảng còn có thầy hỏi riêng tôi sau khi kết thúc tiết học:


"Minh có gì thắc mắc không?" hay " Minh thấy bài học hôm nay như thế nào?"


Thế là tôi cứ do dự mãi về việc xin chuyển chỗ, một tuần trôi qua tôi cũng thấy lưng mình bớt đau hình như tôi đã quen dần với việc ngồi... nghiêm túc và duyên dáng trong lớp học. Lại một mẩu thư nữa được chuyển lên cho tôi, vẫn nét chữ cũ, lần này lại một lời khen ngọt ngào khác.


"Tóc bạn đẹp lắm, mình thích kiểu này".


Tôi đã điều tra kỹ nhưng không nhận ra là tác giả của những mẩu giấy ấy cả, kể cả Nam. Dù vậy tôi vẫn cất giữ những mẩu giấy cẩn thận, chúng nó làm tôi vui và lúc nào cũng nghĩ về "người ấy". Khi những lời khen xuất hiện ngày càng nhiều, tôi thấy mình càng bị chi phối nhiều, bởi những suy nghĩ không dứt về tác giả bức thư. Có mấy lần tôi viết lại hỏi ai đấy nhưng chẳng có câu trả lời, hỏi những "con bồ câu" đưa thư cũng chẳng đứa nào biết, chúng nó cứ chỉ xuống người này rồi người này lại chỉ xuống người kia và cuối cùng cũng chẳng biết là ai. Có vẻ như đây là một người khá nhút nhát vì tôi để ý thấy toàn trong tiết của những thầy cô dễ tính người đó mới gửi cho tôi những mẩu thư, còn như tiết của các thầy hay cáu thì chẳng thấy gửi bao giờ. Trong một giờ Văn của cô giáo Mai, mà hình như tôi toàn nhận được những mẩu thư ấy vào giờ Văn của cô Mai, vì cô hiền và dễ tính lắm. Cô luôn lấy học sinh làm trung tâm của lớp học nên chúng tôi khá là thoải mái trong giờ học của cô. Tôi hồi hộp mở mẩu thư ra, che che giấu giấu dưới trang sách, vẫn là nét chữ ấy nhưng lời khen của người đó hôm nay khiến tôi giật mình nếu không muốn nói là tức giận.


"Dạo này bạn giảm cân phải không?"


Tôi phát hiện ra mình thật ngốc, bao lâu nay tôi chỉ lượn lờ quanh bọn con trai để kiếm tra xem thằng nào là tác giả của những mẩu giấy mà bỏ qua bọn con gái. Cái kiểu trêu ghẹo như thế này chỉ có thể là của mấy đứa con gái, chứ tụi con trai thì để ý gì đến cân nặng của tôi cơ chứ. Linh cảm mách bảo tôi quay xuống và tôi nhìn ngay vào chỗ con Giang, con Cúc thấy chúng nó đang cười tủm tỉm với nhau, lòng tôi bắt đầu sinh nghi. Giờ ra chơi tôi lượn lờ tới chỗ ngồi của chúng nó mà không để chúng nó biết, hai đứa đang cui cúi làm một việc gì đó rất mờ ám. Tôi cố gắng ngó vào thì bỗng nhiên thấy sôi máu mặt lên, hóa ra là hai đứa chúng nó trêu chọc tôi. Tôi bắt quả tang

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Như một giấc mơ

Như một giấc mơ

Dương à! Tớ biết giờ này cậu đang ở một nơi rất xa, một nơi rất xa so với thế giới của tớ, ở nơi đó chỉ có nắng và có gió. Nhưng dù cậu ở một nơi nào đi chăng nữa, một nơi xa xôi nào đi chă[…]

Truyện ngắn

Chiếc chăn máu

Chiếc chăn máu

Cô vốn là một người con gáixinh đẹp. "Vệ tinh" xung quanhcô nhiều không kể xiết, nhưngcô bỏ ngoài tai tất cả để cho anh một công nhân làm việc ởnhà máy, thu nhập còn khôngđủ cho 3 bữa ăn hàn[…]

Truyện ngắn

Bài kiểm tra nhớ đời

Bài kiểm tra nhớ đời

Khi tôi đang còn học năm thứ hai trường nữ hộ sinh, một ngày nọ, vị giáo sư già cho chúng tôi làm bài kiểm tra. Việc đầu tiên của tôi là lướt mắt qua toàn bộ các câu hỏi. Không có câu nào q[…]

Truyện ngắn

Tiếng nói của mẹ

Tiếng nói của mẹ

Nước mắt tôi cứ trào ra không thể ngăn lại được, nhỏ nhẹ nói: "An An! Ngoan nào, cố gắng học tốt, đợi mẹ trở về, nhất định sẽ cho con rất nhiều chocolate và ký vào vở cho con. Và nếu thành t[…]

Truyện ngắn

Có một vùng kí ức tuổi thơ trong tôi

Có một vùng kí ức tuổi thơ trong tôi

1. Cánh bèo trôi nổi đưa tôi trôi dạt nhiều nơi, khắp chốn rồi neo lại ở một góc nhỏ của thị trấn miền biển cuối trời tổ quốc. Nhiều lúc tôi cứ chạnh lòng, tủi thân vu vơ khi nhìn đám nhỏ ch[…]

Truyện ngắn

Thôi nhớ....và sẽ khóc!

Thôi nhớ....và sẽ khóc!

Có những đêm không ngủ cùng Sài Gòn, lê la đâu đó uống vài ly để thấy đời còn nồng nàn hương say... Chợt tỉnh giấc trở mình trong đêm, chới với và hụt hẫng cố kéo mình thoát khỏi mớ hỗn độn[…]

Tâm Sự

Vợ trẻ dễ ghét

Vợ trẻ dễ ghét

Tôi vẫn thích ngồi nghe em đệm một vài bản nhạc mỗi khi, nhưng dường như càng lúc em càng chẳng mang lại điều gì mới mẻ. Bằng cách nào đó, từ cơn mưa của buổi tối cuối cùng tháng 5 mà tôi v[…]

Truyện Blog

Vòng đời làm mẹ

Vòng đời làm mẹ

Con đã đi lòng vòng cả quả đất để tìm kiếm một người thuộc về mình. Người sẽ yêu thương, chăm lo và làm con cảm thấy hạnh phúc. Nhưng Mẹ biết không con đã vô tâm quên đi quân sư cuộc đời mìn[…]

Truyện ngắn

Hối không kịp

Hối không kịp

Một anh chồng mệt mỏi vì phải làm việc quần quật trong khi cô vợ được ở nhà sung sướng. Anh cũng muốn sướng như thế. Anh quyết định xin với Chúa: "Chúa ơi, con khổ quá! Con phải làm việc cậ[…]

Truyện ngắn

Đông Hà Nội

Đông Hà Nội

Đông Hà Nội lạnh quá. Lạnh từ cái thời tiết cho đến trái tim của con người vậy. Nó đang đứng chờ xe bus để đi về nhà, trong lòng đầy những suy nghĩ. Tuy là nó nông cạn như cái thằng trẻ […]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất