Ngày không bình thường
Bình chọn: 280
Bình chọn: 280
Chúng tôi ngồi nói chuyện thêm một chút về chủ đề của đoạn clip. Cô gái nói về những dự án từ thiện mà cô sắp thực hiện, những bản chi tiết được in ra thành từng tập, khá đơn giản và rõ ràng. My có liên hệ với một tổ chức quốc tế phi lợi nhuận của Pháp, sẵn sàng chi trả tất cả những khoản chi phí vận chuyển, chỉ cần có đồ từ thiện, bất cứ ở đâu đến đâu... Khi chiều đã gần tàn, chúng tôi đứng lên, tôi chở My đến làng trẻ em Sơn Vinh và nhìn cô trò chuyện với những sơ ở đây, có lẽ một cái tên nữa lại được ghi vào list từ thiện của My.
Chiều tối, chúng tôi ngồi ở công viên Hàn Thuyên, nơi người ta không đánh thuế chỗ ngồi. Tôi nghĩ nhiều cả chiều, về những gì phải nói, có lẽ khi người ta không biết nói gì, người ta nên nói thật.
- Này My, anh không phải tên Giang đâu – tôi nói một cách gượng gạo lúc My đang ăn bò bía ngọt.
- Chính xác thì anh không phải là người tên Giang mà em định gặp.
- Em đã biết?
- Thực ra thì không khó, bởi bọn em từng mail cho nhau vài lần, em khá nhạy cảm trong việc nhận ra người khác, có lẽ bởi vì em thường xuyên tiếp xúc với người lạ.
- Vậy thì tại sao em vẫn tiếp tục nói chuyện và đi với anh?
- Vì không baoo giờ là tệ khi kéo thêm những người mới vào công việc như em.
Tôi im lặng. Có quá nhiều điều về My mà tôi không biết. Tôi muốn hỏi thật nhiều nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
- Có lẽ anh tò mò về em phải không?
- Anh không thể trả lời không.
- Cứ hỏi điều gì anh muốn.
- Em làm công việc này lâu chưa?
- Chừng khoảng bốn năm.
- Ở khắp nơi?
- Em không đếm số nước mình đi, nhưng có lẽ nhiều hơn tuổi của em. Em đi rất nhiều.
- Bằng cách?
- Mọi cách, tàu, xe, chủ yếu là đi nhờ, người ta di chuyển khắp nơi trên thế giới, chỉ cần một nụ cười đôi khi mua được những quãng đường dài cả chục nghìn cây số.
Tôi bất giác mỉm cười.
- Tại sao em làm công việc này?
- Tại sao anh không làm công việc này?
- Câu hỏi ngược rất hay. Em làm anh nghĩ lại nhiều thứ, trước anh vẫn nghĩ sẽ có lúc mình làm từ thiện, nhưng là khi anh đã ba mươi cộng, và đủ tài chính để từ thiện không cần tính toán.
- Từ thiện không cần tuổi và không cần tiền.
- Vậy cần gì?
- Cần trái tim. Em cũng đâu cần nhiều tiền để đi khắp nơi trên thế giới. Chẳng phải em cũng sống bằng tình thương của những người khác sao? Những người cho em đi nhờ, những người nuôi dưỡng tâm hồn em khi nó sắp nản chí, những người vượt khoảng cách nửa vòng trái đất để đến nơi em đang sống và nhận nuôi một đứa bé, những điều đó mới tiếp thêm nghị lực sống và hoạt động không mệt mỏi của em, chứ không phải tiền.
- Mai em sẽ đi đâu?
- Em đi tàu ra Bắc, rồi sẽ xin đi nhờ sang Trung Quốc, từ đó em tìm cách sang Mông Cổ. Sau đó sẽ tính tiếp, có thể là đi Nga.
- UNICEF chưa trao danh hiệu gì cho em sao? – tôi đùa.
- Danh hiệu cô gái chân khỏe!
- Anh sẽ làm được gì giúp em?
- Như em viết trong tập tài liệu đưa cho anh. Em và đồng bọn, đại thể là những đứa như em, sẽ làm một dự án xây dựng một làng mồ côi ở Mông Cổ. Có lẽ cần sự giúp đỡ của nhiều người. Anh làm bất cứ điều gì anh có thể. Ai cũng có thể làm một điều gì đó, chỉ cần có lòng!
- Anh sẽ – tôi nói đơn giản, như những gì mình nghĩ.
- Em không đủ sức vận động từng người, vì thế bọn em làm theo cách truyền dẫn, hy vọng mỗi người sẽ tiếp tục vận động những người khác. Giúp em nhé – My mỉm cười, cái nự cười này đúng là có thể mua được rất nhiều cây số.
- Chắc chắn rồi.
Khi đưa My về chỗ mà cô nghỉ, tôi hỏi:
- Em không học phải không?
- Học gì hả anh? Học cách yêu thương?
- Còn gia đình em?
Một chút im lặng rồi My trả lời.
- Em cũng là một đứa trẻ mồ côi. Tất cả những gì em đang làm, tất cả những đứa bé đó, tất cả những người bạn khắp nơi trên thế giới là gia đình của em.
Sự bình thản trong giọng nói ấy không hiểu sao làm tôi thấy không buồn, mà nhẹ nhõm.
- Không biết anh có khoải thơ ca cổ điển không. Em nhớ Jamal Wallace có mấy câu thế này:
"Nếu ta mất gia đình, ta cần đi tìm lấy gia đình, không phải là gia đình ruột thịt, mà là gia đình sẽ thành ruột thịt của ta"
Thú thật, tôi chưa đọc bài thơ đó, nhưng sự cảm động trong lời thơ khiến tôi dừng xe lại, nhìn vào gương và nói với My:
- Hy vọng anh cũng sẽ là một phần trong gia đình đó của em.
- Vâng. Em đi, sẽ tiếp tục đi, và mừng là có gia đình của em ở khắp nơi.
***
Rất lâu sau, tôi không còn gặp My nữa, dù chúng tôi vẫn liên lạc với nhau qua email. Đứng như lời hứa, tôi bắt đầu tham gia vào những công việc của cô gái kì lạ đó, làm mỗi ngày của tôi bớt bình thường, và thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn.
Nhưng nó sẽ ý nghĩa hơn nữa, nếu vào một ngày tình cờ nào đó, anh gặp lại em, My

"Ực" nó cố nén nước bọt trong miệng lại, hai mắt nhắm nghiền lại, cái đầu nó cuối xuống lắc qua lắc lại thật mạnh nhiều lần cho thoát khỏi cái cảm giác thèm thuồng. Nhưng mỗi lần làm như vậy[…]
Truyện ngắn

Hối hận bao giờ cũng là muộn màng
Suốt cuộc đời họ đã yêu nhau, nhưng cả hai đều nhút nhát và sợ hãi cho đến cuối đời để rồi họ vĩnh viễn không có nhau! Năm học lớp 10. Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạ[…]
Truyện ngắn

Bà khẽ cầm tay ông bằng đôi tay đã nhăn nheo của bà. Tay ông to và thô ráp. Cánh tay anh Mạnh ngày nào đã cầm tay bà tìm chỗ nấp khi chiếc khu trục lượn lờ chĩa đại liên xuống cánh đồng. Giờ[…]
Truyện ngắn

Ta quên mất cách phải tôn trọng người khác như người cũng giống mình. Ông già giữ xe có xăm một con hổ trên cánh tay. Chỗ giữ xe của ông đông khách đến bực mình. Giá rẻ, không "kỳ thị" xe[…]
Truyện ngắn

Ở một địa phương nọ, có một loại trái cây tên là quả Am La, hương vị rất thơm ngon. Phàm người nào đi qua địa phương đó cũng muốn mang những quả Am La này về biếu cho bạn bè, người thân để n[…]
Truyện ngắn

Bạn và tôi, thế hệ tuổi trẻ của chúng ta có thể nhiều bằng cấp hơn Ông Bà Cha Mẹ, trình độ hơn hẳn các Cụ... song có điều chắc chắn ta luôn thua các Cụ, đấy là ở sự khôn ngoan; đấy là nhữn[…]
Truyện ngắn

Thỉnh thoảng vẫn nhắc nhở nhau giữ gìn sức khỏe vì chẳng thể ở bên cạnh để lo lắng cho người còn lại, thỉnh thoảng vẫn hỏi thăm nhau cuối ngày và bắt người còn lại đi ngủ sớm, thỉnh thoảng m[…]
Truyện Blog

Chị suy đi tính lại mãi. Sinh nhật... " Sinh nhật là chuyện của những đứa con nhà giàu". Chị lẩm bẩm thành tiếng: "Nó không thể trách mình được, lo cho bầy con ăn học hàng ngày là một chuyện[…]
Truyện ngắn
Tôi đang bị trừng phạt vì lỗi lầm của mình
Kể từ ngày đó chúng tôi lao vào nhau như con thiêu thân, như đất hạn lâu ngày gặp cơn mưa rào. Chúng tôi lén lút hẹn hò nhau bất cứ lúc nào có thế... Tôi và anh T quen nhau đến nay đã là 4 […]
Tâm Sự