Nếu em là người bình thường
Bình chọn: 198
Bình chọn: 198
Vì em không hoàn hảo, nên chỉ một câu không muốn anh đi, em cũng không thể nói...
***
Quê em ở ngoài Miền Trung đồng khô cỏ cháy, lên 8 em được cha đưa vào Nam để chữa bệnh.
Đi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác nhưng 2 cha con em chỉ nhận được cái lắc đầu của bác sĩ.
Tình cờ có ông giáo sư tiến sĩ từ Hà Nội về khám bệnh cho cán bộ, nên cha cũng đưa em đến khám với một chút hy vong mong manh, nhưng vẫn là cái lắc đầu, ông nói em còn may không nằm một chỗ, đầu óc vẫn minh mẫn. Bị dây thần kinh số 7 thế là tốt lắm rồi...
Rồi em cũng đến tuổi đi học. Như bao bạn cùng trang lứa khác em ôm cặp sách đến trường.
Lại khác với mọi người, em không phải học sinh bình thường nên lúc nào cũng bị trêu chọc nói đủ thứ nhưng em vẫn mặc. Có lẽ tuổi ăn tuối ngủ nên vô tư buồn một lát lại quên. Nhưng rồi em cũng chỉ được học hết cấp 1 rồi không được học nữa. Cô giáo báo em học thông minh nhưng tay em yếu quá, lên cấp 2 bài nhiều lắm em viết không kịp nên cô không cho em lên, thôi em học như vậy là được rồi...
Hồi đó cái nhìn của mọi người với những người như em một khoảng cách xa vời, họ khinh thường, thậm chí còn xa lánh em chứ không thông cảm và sự đồng cảm như bây giờ. Khi em biết nhìn đời với bao khổ sở, đi đâu cũng bị chế nhạo mặc dù em đã cố gắng né tránh, em chỉ ước giá như mình là người con gái bình thường, em sẽ đánh đối bất kì cái gì để mình được bình thường dù ngắn ngui... Em sẽ học cấp 3 cũng như những thiếu nữ được mặc áo dài thướt tha, có thể bước vào giảng đường đại học rồi có một tình yêu đích thực, một tương lai bay cao bay xa... không phải như bây giờ chẳng dám nhìn ai...
Bước vào tuối 23 mà em chắng tự làm được công việc gì của riêng mình. Em ở nhà phụ mẹ bán hàng. Anh hơn em 1 tuổi, nghề của anh đi bỏ môi các mặt hàng đồ khô trên chiếc xe đạp đủ màu sắc. Anh đến rồi anh đi nhưng em vẫn vô tư.
Rồi đến một ngày anh ngồi lại nói chuyện với em, anh mua 1 cặp vé số đưa cho em 1 tấm, anh bảo nếu chiều nay trúng số có em đi cùng niền vui ấy được nhân đôi.
Từ hôm đó anh và em trở thành đôi bạn thân, lúc nào anh cũng quan tâm chia sẻ và đồng cảm với em, những khi buồn tủi hay mặc cảm anh động viên vỗ về. Ở bên anh em quá nhỏ bé,anh đã cho em một bóng mát để rồi tâm hồn em xao xuyến, tim em tự lúc nào ấp ủ mãi hình bóng anh, dù em vẫn biết rằng giữa chúng ta chênh lệnh quá nhiều.
Nhưng người đời vẫn bảo Cuộc vui nào cũng tàn, chuyện tình nào cũng kết thúc.
Một buối sáng khi ánh bình minh vừa ngả màu, anh đạp xe đến quán em với nét mặt tầm tư, anh nói rằng chú của anh mở lò làm bánh mì, gia đình muốn chuyến anh học nghề này, anh nhờ em em góp ý và quyết định giùm anh với. Em không dám nói gì nhiều, nhưng ruộng lúa bề hề không bằng nghề trong tay, và sau này tương lai đỡ vất vả không nắng không mưa yên tâm hơn...
Chắc từ đây vắng lặng tiếng xe anh rồi...
Vì em không hoàn hảo, nên chỉ một câu không muốn anh đi, em cũng không thể nói...
Nếu kiếp sau em là người bình thường, anh đừng ra đi nhé.

Năm giờ chiều, em bắt đầu công việc như thường lệ. Quán em làm ở gần bờ kè vốn nổi tiếng là chốn ăn nhậu họp mặt của đủ mọi dạng người. "Anh uống bia này của em nha, ngon lắm anh ạ! Uống giú[…]
Truyện ngắn

Vấn đề của thế giới ngày nay thì ngược lại: con người thì để sử dụng, còn đồ vật thì để yêu thương. 1. Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một[…]
Truyện ngắn

Một cô hàng xóm phiền tóai, ồn ào. Đó là những gì tôi nghĩ về cô trong hai tuẩn đầu mới chuyển tới. Tôi không biết khi tôi đi làm ở nhà ban ngày có những chuyện gì xảy ra?Mà mỗi lúc[…]
Truyện ngắn

Bố mẹ gọi điện bảo ra thành phố thăm tôi. Bố mẹ ở mãi trong quê, đây là lần đầu tiên ra thành phố. Tôi nói với bố mẹ qua điện thoại, nhà con chật lắm, khi nào bố mẹ ra ở khách sạn cho thoải[…]
Truyện ngắn

Tôi đã từng muốn đổ gục, muốn ngã khụy bản thân này trên đôi chân, trong cảm xúc, và trong những tâm trạng chính tôi. Tôi đã từng muốn tìm đến thiên thu trong những ngày chếnh choáng nhất. K[…]
Truyện Blog

Tuổi thơ chúng con quen với mùi thuốc lào của bố... Có những đêm, giật mình tỉnh giấc cũng bởi tiếng rít cao và vang của chiếc điếu cày giữa khoảng không vắng lặng. Lúc đó, nào con có biết […]
Truyện ngắn

Không tiếc vì gặp gỡ quá muộn thì cũng tiếc vì gặp gỡ quá sớm. Hóa ra chúng ta toàn gặp gỡ không đúng lúc. Gặp anh quá sớm, em tiếc rằng mình chưa biết quý anh. Gặp anh quá sớm, thế giới củ[…]
Truyện Blog

Cho đến một ngày, anh nói với em rằng: "Anh không còn yêu chị em nữa, từ khi em xuất hiện... Chị em giờ là quá khứ, anh muốn bắt đầu một tình yêu mới". Đấy là lời tỏ tình, một sự bực tức hay[…]
Truyện Blog