Nắng
Bình chọn: 442
Bình chọn: 442
À ơi, nó nhỏ bé trong lòng của má. Má dịu dàng chăm sóc nó từng ngày, vặt vãnh, chút một, gom góp là cả một bầu trời.
À ơi, má cười thiệt hiền chào mặt trời của má bừng tỉnh mỗi sớm mai. Má mừng hơn cả nó trước một thành quả gì. Má dạy nó những điều không bài bản, nhưng hình thành trong nó ngàn vạn ngôn từ và giai điệu yêu thương.
Nắng mở tấm khăn trắng, hôn lên trán của ba. Thật lâu. Trán đẫm giọt buồn.
À ơi, ba cõng cả bầu trời trên vai, đôi vai gồng gánh một tuổi thơ vất vả, cả một gia đình không bao giờ là mỏi mệt. Nắng lắc lư trên lưng ba, nắm hai tai ba, nó thấy mình to lớn. Ba nâng nó lên cao bằng tình yêu và sự hãnh diện, để nó nhìn xa hơn ba, rộng hơn, tận tường hơn thế giới này.
À ơi, nó và ba sặc sụa cười khi ba gãi vào lòng bàn chân của nó. Những niềm vui bình dị nhẹ nhàng. Nắng nói Nắng thích cái bảng lơn lớn, để Nắng được làm cô giáo. Ba đi làm về, có cái bảng sau xe. Ba chẳng có nề nà.
Người ta đưa ba má đi đâu rồi, Nắng trông theo đến khuất bóng. Có phải họ đã đẩy vào tim Nắng rồi không?!
Người ta khuyên Nắng cứ khóc đi, đừng gìm chặt nỗi đau, họ sợ nó sanh bệnh. Bởi cô bé bình tĩnh quá đỗi, kể cả khi gặp tên thanh niên đã tông vào mái ấm của mình. Trên tay nó vẫn còn giữ chặt tấm bằng khen...
Ừ thì định mệnh, nhưng sao mà nghiệt ngã. Thõa thú vui của mình mà nhẫn tâm gieo rắc tang thương vào một tâm hồn đang chập chững vào đời. Tai nạn giao thông của tay sai tốc độ với một cặp vợ chồng trên đường đón con về, dự định về một buổi tiệc nho nhỏ mừng cho thành quả của nó. Để rồi phải hội ngộ ở khung cảnh trắng toát thế này. Thật đáng căm hận, không sao có thể bù đắp. Người ta thét vào hắn, chửi rủa đay nghiến đủ trò nhằm giải tỏa những mất mát. Nhưng Nắng thì không. Nó nhớ cái gật đầu với má: biết tha thứ cho bạn nếu có làm hư món đồ mà nó yêu thương nhất, biết đặt ly nước xuống nếu đã thấy mỏi. Thế nên, nó thờ ơ trước tên thanh niên ấy, chỉ nhìn bằng ánh mặt mệt mỏi và vô hồn. Thế mà, sao thật đáng sợ.
Cơn mưa đã tạnh, nhưng lòng của Nắng thì chưa thôi nguôi ngoai. Vẫn cứ âm ỉ, rì rào những đợt mưa lòng dai dẳng. khiến mặt trời không có cơ hội tỏa nắng. Cô bé tuyệt nhiên không khóc ròng rã như ngừơi ta tưởng. Nó cũng không trốn tránh cơn đau cứ đôi lần lại quặn thắt. Vì Nắng tin lời má nói, ba má đang ngự trị nơi trái tim của Nắng cơ mà.
Rồi một ngày Nắng sẽ lớn. Có thể Nắng của sau này vẫn an nhiên, tinh khôi và hạnh phúc, những vết trầy xước của một tuổi thơ sâu hoắm, làm sẹo, không hoàn hảo song chẳng thể khiến con bé tự ti. Vì chỉ có đối với người khác là không hoàn hảo mà thôi. Sự thiếu hoàn chỉnh trong khuôn mẫu mà người khác đặt ra đã tôi luyện nó trở nên vững vàng hơn. Giá trị cuộc sống nó nhận được không trên sách vở mà được ươm mầm trên những trải nghiệm. Nó biết quý trọng những khoảnh khắc bên cạnh người thân yêu, vì có biết chắc không, ngày mai, họ còn hiện hữu trên đời. Nắng đã học được cách tha thứ và buông bỏ để giữ lại sự thăng bằng trong cuộc sống. Hận thù chỉ thêu dệt nên sự vô nghĩa của thời gian. Nắng vẫn luôn là nắng, biết sưởi ấm cho người khác và chính bản thân mình.
Vậy còn bạn, những người trưởng thành thì sao? Có đủ mạnh mẽ và nghị lực để đối diện với một vấn đề cũng hệ trọng như lằn ranh sinh tử, như Nắng vậy không? Hành động là lời hồi âm tốt nhất cho bản thân mình.

Chiếc dao chỉ có dấu vân tay của tôi và Dương Cầm. Tôi đủ lớn để hiểu được những gì người ta nghĩ về mình. Tôi cũng chẳng lên tiếng thanh minh. Cuối cùng thì cảnh sát gấp hồ sơ lại. Dương Cầ[…]
Truyện ngắn
Ngày bình thường Tôi hai mươi mốt tuổi, học kiến trúc, thích nghe rock, chơi game online, ít nói và không có điểm gì nổi trội. "Đôi khi mày nhạy cảm đến sến ốm" – Đăng, thằng bạn thân tôi, n[…]
Truyện ngắn

Những mùa hè năm đó. Với sự xuất hiện của một người. Và sự ra đi của một người. Đã làm nên những năm tháng khó quên nhất trong cuộc đời. Viết cho cấp 3 của em. Với những câu chữ không toan […]
Truyện ngắn

Rầm ... chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì nó đã bị lão ấn ngay vào góc phòng. Lão đưa tay bóp nhẹ môi nó, đôi mắt mở to nhìn ngó, rồi môi hắn chạm vào môi nó. Thả nó ra, lão cười hề hề, cái đ[…]
Truyện ngắn

Hãy bắt đầu một ngày mới không định kiến. Tôi xin bắt đầu bài viết bằng một câu chuyện cười, mà nhiều người chắc cũng biết. Có một thanh niên mắc bệnh sợ gà, cứ trông thấy gà là chạy. H[…]
Truyện ngắn

"Tắt hết! Thoát hết! Ra ngoài mà hít thở không khí của cuộc đời!" "Bỏ cái máy xuống ngay cho bố!" Tí mếu máo, tay vẫn ôm khư khư cái iPad trên tay chẳng chịu buông. "Nghe không!" Miễn cưỡn[…]
Truyện ngắn

Người dạo chơi bên cạnh chúng ta, có lẽ đều đang chờ đợi một sự lĩnh ngộ, chờ đợi lúc thích hợp gặp lại, thời gian đúng rồi, bạn sẽ phải lòng người ấy, may thay, kiếp này các bạn vẫn còn gặp[…]
Truyện Blog
"Chợt nhớ những ngày mà tuổi trẻ là thứ tiên dược thần kì. Niềm kiêu hãnh bước qua mặt trời trên mỗi chuyến đi..." K bảo với tôi hãy ở lại. Năm đó tôi 18 tuổi, kiên quyết kéo chiếc va li đ[…]
Truyện ngắn