Nàng Cự Giải mạnh mẽ
Bình chọn: 396
Bình chọn: 396
Một ngày nào đó, rất gần thôi, tôi sẽ ôm cậu ấy thật chặt, với tất cả yêu mến của mình. Như một lời cảm ơn.
***
"Tâm trạng trầm uất của người thuộc cung Cự Giải có khả năng nhấn chìm bạn trong đại dương chán nản và u sầu. Nỗi sợ hãi được họ khéo léo che giấu bởi sự hài hước, nhưng luôn luôn săn đuổi họ, đó là cảm giác mơ hồ về những nguy hiểm không tên lẩn khuất trong từng góc tối. Họ luôn nhớ mãi những ngày tháng tốt đẹp, có khuynh hướng sống với quá khứ. Cự Giải có xu hướng sử dụng lớp vỏ cứng cỏi bên ngoài để chống lại những tổn thương do người khác mang đến. Họ thường bị tổn thương nhiều và hay "biến mất" trong nỗi đau. Không phải là họ không có khả năng phản kháng lại, nhưng thật sự giây phút đó chỉ là Cự Giải mới hiểu được tại sao cần phải biến mất..."
Bạn thân buông cuốn Horoscope mới tinh vừa vác từ nhà sách về, hút trà sữa cái "rột" và quay sang giựt lấy headphone kín mít của tôi:
"Giờ tính sao? Long ấy?"
"Chả tính sao cả."
Tôi uể oải đáp và giằng lại headphone, nhét vào tai. Giữa những ngày đang trôi dần về phía mùa hạ, tôi thích để mình tự do lãng đãng trong những bản nhạc Trịnh vẫn êm đềm, day dứt đến nao lòng, và cả trong nỗi nhớ miên man, về cậu. Thì ra, có những nỗi nhớ cũng dịu dàng đến thế.
Long là lớp trưởng, năng nổ, mẫu mực, bề ngoài không quá đẹp trai hay nổi bật nhưng tôi biết Long được rất nhiều người trong trường thích. Không thể quên những ngày mùa đông xa lắc xa lơ ấy hai chúng tôi đi bên nhau, chầm chậm, tôi khẽ vùi đôi tay lạnh cóng của mình vào túi áo khoác của Long, năm ngón tay nhẹ nhàng đan thật chặt lấy bàn tay cậu, vẫn nhớ mãi cảm giác trái tim không thôi đập rộn ràng khi chúng tôi vô tình bắt gặp ánh nhìn của nhau trong mỗi tiết học và nụ cười của cậu ấm áp lan tỏa trên môi. Cũng chẳng bao giờ tôi quên nổi buổi chiều đầu xuân, cây bàng trổ những lộc non nhỏ xíu, xanh mỡ màng, tôi ngồi trong quán trà sữa cùng bạn thân, vẫn đeo headphone nghe nhạc Trịnh miên man, và gặp cậu ở đó, với Linh. À, thì ra Linh cũng thích trà sữa socola giống tôi, thì ra cậu cũng thích Linh, như đã từng thích tôi. Chỉ khác là, bạn ấy xinh hơn tôi và giỏi hơn tôi thôi, phải không Long?
"Cậu thích Linh lắm à?"
"Ừ."
Long phản ứng thản nhiên và bình tĩnh quá đỗi. Ừ mà người dễ thương như Linh, ai chẳng thích. Linh viết lách hay, cuối tuần kì báo nào của trường cũng có ít nhất một bài viết của bạn ấy. Những mẩu truyện tí xíu nhưng sâu sắc và dịu dàng, y như con người bạn ấy vậy.
Tôi và Long chẳng có một lời chia tay chính thức. Cậu và Linh trở thành một cặp, còn tôi cứ mãi mắc kẹt ở đây, với những bản nhạc Trịnh, và những nỗi nhớ dịu dàng về cậu.
Bạn thân bảo: "Một lúc nào đấy mày cũng phải bò ra khỏi cái vỏ cua cứng ngắc ấy và đối diện với sự thật đi. Sự thật là bạn Long đã ra đi, và mày thì cứ như một con cua sắp bị luộc chín tới nơi." Tôi chẳng buồn nhìn nó, mải mê ăn hết cốc kem bơ này đến cốc kem bơ khác: "Tao là Cự Giải mà, cái lúc nào đấy của mày còn xa lắm."
"Ngụy biện." Bạn thân buông một câu nhẹ tâng rồi bỏ đi. Ừ, "ngụy biện", tôi cứ vin vào những tính cách của Cự Giải để trốn chạy, không phải tôi thích trốn chạy, mà trốn chạy để không phải đối mặt với những thương tổn mà người khác mang đến, trốn chạy vì không thể chấp nhận sự thật. Tôi cứ bướng bỉnh nằm im mãi trong cái vỏ cua an toàn mà mình tự tạo, lim dim đôi mắt nhìn cuộc sống vẫn bộn bề diễn ra, như thể nó chẳng liên quan gì tới mình. Tôi đúng là một con cua sắp bị luộc chính tới nơi rồi.
Cận kề ngày tổng kết năm học thì đến lượt tôi và Giang phải dọn dẹp lớp. Quét tước sàn lớp mấy lượt, Giang nằm dài trên băng ghế cuối lớp, đeo tai nghe và lim dim nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Giang là một cậu bạn lạ lùng. Cậu ta học chung lớp Tiếng Pháp với tôi từ khi còn học cấp hai, sau lại học cùng nhau năm lớp mười một, thế nhưng cũng chưa một lần trò chuyện.
Giang cao gầy, luôn luôn ngồi bàn cuối cùng của lớp, hay đeo tai nghe kín mít và lơ đễnh nhìn ra ngoài ô cửa sổ. Cậu ta khá trầm, ít phát biểu, không tiếp xúc nhiều với ai nhưng lại là học sinh giỏi những môn tự nhiên nhất lớp. Giang có cách giải toán khá ngắn gọn và thông minh, cậu ta luôn là người đầu tiên giải được những bài toán hóc búa và cũng là người đưa ra đáp án nhanh nhất cho những phương trình hóa học khó nhằn. Nhưng mọi người vẫn nghĩ cậu ta kì dị. Chẳng một ai đủ kiên nhẫn để quan tâm tới một kẻ lầm lì và lúc nào cũng có vẻ xa cách như Giang.
Đột nhiên trong tiếng quạt trần chạy vù vù, Giang cất tiếng hỏi: "Nếu tất cả mọi người trong lớp đều nghĩ Phương kì dị thì Phương sẽ làm gì? Kì dị, giống như tôi ấy?"
Tôi dừng lau bảng và ngó xuống cuối lớp, thấy Giang vẫn nằm dài trên băng ghế, im lặng nhìn ra bên ngoài.
"Chẳng ai kì dị cả. Tất cả chúng ta đều là một phiên bản đặc biệt, rất đặc biệt, chỉ cần nhớ như vậy... là đủ rồi."
Sau khi buông một câu bâng

Ngày 08/11/2014: 10 tin nhắn gửi đi: 4h30, nhà 1A – T.K.D. Không ai được phép vắng mặt, không ký bất cứ loại giấy xin phép nào. Ok? 9 nhân mạng ok, 1 tin nhắn trả lời: Hâm à, ai mở cửa ch[…]
Truyện ngắn
Tao đang yêu mày à – Hương thẹn thùng đáp. Hả, cái gì, thôi cho tao xin, thằng nào vô phúc bị mày để ý thế? Hưng và Hương chơi với nhau từ lớp 10. Đến giờ Hưng vẫn nhớ cái ngày cô giáo đ[…]
Truyện ngắn

Sinh nhật 18 tuổi, trong sự ngạc nhiên của tôi, thằng bé chủ động xin tôi được làm một điều nó muốn. Ngày hôm đó, tôi về và thấy tất cả đồ đạc trong nhà bị đập vỡ. Chỉ còn một thứ nguyên vẹn[…]
Truyện ngắn
Đừng bao giờ nhận cái gì mình không biết!
"Thế cái đéo gì khiến mày nghĩ rằng ông nội cũng muốn ngủ trong căn phòng đó giống như mày hả con?" Mùa hè năm 1987, khi tôi lên sáu, có một người bà con sống ở trang trại bên bang Washingt[…]
Truyện ngắn

Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của mình. Tôi có một người bạn tên Monty Robert, hiện là chủ nhân một trại nuôi ngựa ở San Ysidro. Anh đã cho phép tô[…]
Truyện ngắn

Dư vị thật thà của một thời aó trắng
Người ta bảo rằng, những gì trong giấc mơ đêm về chính là những mong muốn rất chân thực mà bạn đã từng nghĩ về. 1. Tôi thích nắm tay Thanh đung đưa mãi mà không muốn buông, trên một cung […]
Truyện ngắn

Hắn đóng cửa phòng, ánh mắt ngấu nghiến như con sói đói khát sắp xử lý miếng mồi. Mọi thứ bung ra và người hắn nóng rực. Tôi khẽ rùng mình khi những đầu ngón tay chạm vào da thịt hắn. Hắn, m[…]
Truyện ngắn