XtGem Forum catalog
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Mùi ký ức - BlogRadio.Yn.Lt
Mùi ký ức

Mùi ký ức

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 368

Mùi ký ức

18:49 - 16/09/2015
, mẹ hắn lại thưởng cho hắn một cái thơm như thường ngày, bà ngồi xuống nền nhà nghỉ một chút, hắn hé mắt ra nhìn mẹ đang ngồi, hắn bất ngờ khi thấy mẹ gầy quá, gầy chỉ còn da bọc xương, xương gò má nhô lên, mặt thì hốp lại. Bấy lâu nay hắn quá vô tâm không biết mẹ ăn gì, mặc gì,…cảm giác đầy tội lỗi đang dần hình thành trong đầu hắn. Hắn bỗng thấy mẹ cầm chiếc camen ra, bà dựa vai vào tường và múc từng miếng đậu hũ trong chiếc camen ăn, nước mắt hắn chảy, đầu hắn nghĩ sao mẹ lại ăn cái thứ đó, tay hắn nắm chặt vào chiếc chăn, mỗi lần mẹ hắn múc ăn là y như rằng tay hắn run lên. Hắn chưa từng biết mẹ hắn ăn tối bằng cái gì trong bốn năm qua và giờ trước mắt hắn là tàu hũ thừa của người khác. Nước mắt vẫn chảy tiếng nấc bắt đầu xuất hiện trong cổ hắn. Hắn càng hận bản thân vì một nỗi mẹ phải ăn đậu hũ thừa của người ta để lại, vậy mà có lần hắn đổ cả bát đậu hũ mẹ để phần vì không muốn ăn. Không kìm được mình nữa, hắn bật dậy chạy tới dục chiếc camen trên tay mẹ xuống nền nhà, ôm lấy bà và khóc thành tiếng nức nở. “Sao mẹ lại ăn đồ thừa của người khác? Mẹ ăn làm gì? Mẹ ăn bao lâu rồi?”. Bà ngỡ ngàng rồi ôm lấy hắn mà khóc, tay bà xoa nhẹ lên đầu hắn. “Mẹ không ăn đồ thừa của người ta mà đang ăn chính đồ thừa của mẹ làm ra con à”. “Con không tin! Đó là đồ thừa, từ nay mẹ không được ăn đồ thừa nữa, mẹ phải ăn cơm với con”. Kề đầu lên người bà, hắn thương bà nhiều hơn, hắn không đếm nổi áo bà có bao nhiêu mảnh vá. Cái vô tâm của đứa trẻ 9 tuổi có thể bỏ qua nhưng mà vô tâm đến nỗi không biết mẹ ăn gì, mặc gì thì làm sao mà tha thứ được.Nước mắt của thằng đàn ông ba mươi đã lăn trên gò má, khóc để thèm ký ức và khóc để trốn chạy ký ức. Sau ngày đó, cuộc sống của hắn ấm áp hơn, hắn luôn chờ mẹ về ăn cơm, dẫu có khuya có muộn thì được ăn cơm với mẹ cũng là một niềm hạnh phúc lớn, và để hắn bớt đi cảm giác tội lỗi.Ngày 26/12/1994, hắn vẫn đợi mẹ về ăn cơm, tối đó mẹ con hắn ăn cơm vui vẻ, mẹ vừa mua cho hắn bộ quần áo mới hắn vui mừng chạy đến bên mẹ, hắn mặc ngay và ra khoe với mẹ, hai mẹ con ôm nhau ngủ trong chiếc phòng nhỏ bé kia. Trời đã sáng, hắn đã dậy chuẩn bị đi học mà mẹ vẫn chưa dậy, hắn kêu mẹ, kêu mãi nhưng mẹ vẫn không dậy. Hắn bắt đầu run sợ và khóc òa, hàng xóm chạy sang đập cửa xông vô, họ lôi hắn ra khỏi mẹ và nói mẹ đã chết rồi. Mọi thứ sụp đổ hoàn toàn, hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra…


 
Mùi ký ức
 

Sau ngày mẹ mất, cả căn phòng vẫn u ám mùi nhang khói. Đơn độc trong căn phòng, hắn lôi tất cả đồ của mẹ ra để lấy lại chút hình ảnh về mẹ. Hắn thấy trong chiếc rương là mấy chỉ vàng, một tờ giấy xét nghiệm và một lá thư. Mẹ hắn bị ung thư cách đây 2 năm, hắn không hay biết gì hết, không chữa trị không thuốc men, bà đã lặng lẽ rời xa hắn. Đọc tiếp lá thư vỏn vẹn chưa đầy ba dòng: “Khi con đọc thư này thì mẹ không còn ở bên con nữa, mẹ để lại cho con một chút tiền con hãy cố gắng học giỏi thành người nha. Chào con mẹ đi đây”. Hắn không thể khóc nữa rồi, nước mắt của hắn đã cạn, tim hắn như ngừng đập, tay chân không thể cử động. Mẹ đã bỏ hắn đi, bà đã chuẩn bị mọi thứ cho hắn, dù không đầy đủ nhưng bà đã làm hết sức có thể. Bà nhịn ăn, ăn đồ thừa vì hắn, hắn thì mặc áo mới, bà mặc áo không đếm hết mảnh vá. Hắn hận sao cuộc đời lại đối xử với hắn nghiệt ngã vậy, hắn càng giận mình hơn khi chỉ biết hưởng thụ mà không một chút quan tâm đến mẹ.Hết nửa chén đậu hũ, hắn đau như 20 năm về trước, nước mắt chảy, tay run run, mọi thứ như mới xảy ra hôm qua, vẫn hoang mang lo sợ, sợ đánh mất thứ quý giá trong cuộc đời. Hắn định bỏ bát tàu hũ xuống và chạy đi thật xa, chạy khỏi ký ức đáng sợ ấy nhưng hắn lại lo, không biết bát đậu hũ còn dư hơn nửa hắn bỏ đi, liệu người ta có ăn lại không? Hắn lại ăn, ăn vội vàng, đến nước đường cũng không để lại.Hắn đặt bát xuống, rút ra tờ năm trăm ngàn đặt xuống bàn và quay đi rất nhanh, bà bán tàu hũ gọi lớn, chạy theo thối tiền thừa cho hắn nhưng không sao theo được, hắn đi như chạy. Hắn gạt nước mắt và không muốn nhớ thêm điều gì nữa. Đây có lẽ là lần cuối cùng trong cuộc đời hắn ăn tàu hũ.Chiều Sài Gòn bắt đầu về tối, lại trở về sự tấp nập vốn có của nó, chỉ có một người đàn ông đang bước đi không phanh trong ánh chiều tàn.


Thành Phạm



1[2]
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Ký ức...Ngủ yên nhé!

Ký ức...Ngủ yên nhé!

Viết tặng bé Nhân – Đậu phụ thối của chị!!! “Chị ơi! Trường mất rồi…” Nhi không tin vào tai mình nữa, chắc là cô đang nghe nhầm.. Nhi cố gọi lại để chắc chắn những gì mình nghe chỉ là sự nh[…]

Truyện ngắn

Quyền được khóc

Quyền được khóc

Trong vùng ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn bên bàn ăn, bao quanh là cả gian nhà đang ngủ yên trong bóng đêm, tôi lặng lẽ ngồi khóc một mình. Cuối cùng, tôi cũng đưa được hai đứa con lên giường[…]

Truyện ngắn

Khi bạn nhìn mọi thứ bằng một đôi mắt mới

Khi bạn nhìn mọi thứ bằng một đôi mắt mới

Ta sống với đôi mắt trời sinh, có mấy ai tự cho đó là món quà? Ta chỉ sợ bẩn quần áo, có mấy khi để ý cơn mưa đẹp đẽ nhường nào? Con tàu bắt đầu chuyển động, chật kín bởi đủ mọi loại người […]

Truyện ngắn

Kỷ niệm kinh khủng

Kỷ niệm kinh khủng

Những ngày hôm sau tôi chuyển sang đi xe khác để không phải nhớ lại kỷ niệm kinh khủng ấy... Có một khoảng thời gian, xe bus là phương tiện đi lại chủ yếu của tôi. Cũng chính vì thế mà tôi […]

Truyện ngắn

Con bù nhìn

Con bù nhìn

Thường vào những đêm hè. Trời quá nóng nực, khiến tôi chẳng tài nào ngủ được trong căn phòng áp mái của mình. Một căn phòng áp mái thì dễ tưởng tượng rồi đấy. Và mấy lần tôi đã tính chuyển x[…]

Truyện ngắn

Một mái nhà

Một mái nhà

"Có lần đi công tác, đứng trong nhà vệ sinh khách sạn, chực nghẹn ngào, trời ơi, chỉ chỗ này thôi còn sang trọng hơn, đẹp hơn nhà mình nữa. Rồi tới chiêm bao tôi cũng thấy căn nhà mơ ước, nh[…]

Truyện ngắn

Mỗi chàng một nàng!

Mỗi chàng một nàng!

Sự đan xen giữa tình bạn, tình yêu và biết bao lộn xộn nơi công sở được thể hiện qua những bức email giữa các nhân vật... Tóm tắt nội dung: Khi Holly, bạn thân nhất của cô họa sĩ vẽ tranh […]

Sách Hay

Yêu người như em...

Yêu người như em...

Yêu người như em, có nghĩa là ai đó sẽ phải chịu thiệt thòi hơn rất nhiều nếu như người đó yêu một người con gái khác... Yêu người như em, cũng có nghĩa mỗi mùa đông, ai đó sẽ chẳng có nhữn[…]

Truyện Blog

Nơi mùa xuân chưa đến

Nơi mùa xuân chưa đến

Anh tin rồi mùa xuân sẽ lại đến trên cánh đồng hoang dại. Chỉ cần ta gieo những hạt mầm và nuôi dưỡng nó một cách tận tâm, bằng tất cả những gì ta có. Mùa xuân sẽ lại đến. Thật đấy! Nó sẽ đế[…]

Truyện ngắn

Cải lạc loài

Cải lạc loài

Năm nay tôi hai mươi bảy tuổi, tôi biết đã muộn lắm rồi, ừ, muộn lắm, những vẫn phải trở về, cho một bắt đầu khác... Bà già ngồi im lìm sau những đống cải khô, cái miệng thèm nhai trầu mà c[…]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất