Mùi của gió
Bình chọn: 517
Bình chọn: 517
- Là khối u não đó con...Căn bệnh cướp đi sinh mạng mẹ ngọc, lấy đi đôi mắt của nó...làm cho nó đau đớn....bây giờ ...trời ơi...
Những âm thanh đứt quãng dội vào lòng tôi đau nhói. Tiếng kêu đau đơn hàng đêm lại dội về, bộ phim, cái chết của nhân vật nữ chính.
- Xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết khả năng. Gia đình hãy vào gặp và ở bên cô ấy. Dường như ý chí sống của cô ấy rất mạnh, cô ấy sẽ tỉnh ngay thôi, tôi chắc cô ấy còn tâm nguyện gì đó...
Lời nói ấy như đặt một dấu kết thúc cho tất cả hi vọng và mở đầu cho một nỗi đau khủng khiếp. Tai tôi ù đi. Cái gì mà hết khả năng, cái gì mà mà tâm nguyện, tại sao, tại sao chứ...
- Đây chính là bí mật cuối cùng...Đừng buồn, từ nay tôi không phải đau đớn nữa...Hãy giữ lời hứa , mạnh mẽ, và sống cho cả tớ, cho những người cậu yêu thương, yêu cuộc sống gấp đôi, gấp tư ...Tôi sẽ thành gió ở bên cậu mãi mãi...
Tôi nắm những ngón tay gầy nhỏ bé, khẽ hôn lên mí mắt cô ấy. Đôi mắt đẹp và sáng trong. Đôi mắt không thể nhìn thấy nhưng dường như chứa cả cuộc sống trong đó. Cô ấy, thiên thần của tôi, ra đi, nhẹ nhàng bình thản như một cơn gió thoảng thơm ngát.Tôi không khóc. Tôi mang những chậu hoa về chăm sóc, vẽ lên mỗi chậu hoa một mặt cười. Mỗi lần có một cơn gió đi qua, dường như tôi lại thấy cô ấy giữa những chậu hoa, giữa những quầng nắng nhẹ , giữa tiếng chuông gió leng keng, đang nhìn tôi cười rạng rỡ. Hàng đêm giọng hát của cô ấy vẫn đưa tôi vào giấc ngủ bình yên. " Ngày đầu tiên cậu bắt đầu bước vào cuộc đời tôi, tôi đã muốn ở bên cậu suốt đời, chúng ta vẫn sẽ ở bên cạnh nhau, theo một cách khác, phải không ?'' Chúng tôi yêu thương nhau trầm lặng, nhưng sâu lắng, sâu đến mức khi cô ấy không còn ở cạnh tôi nữa, tôi không thấy đau khổ, mà chỉ muốn sống tốt hơn vì cô ấy.
Chẳng hiểu sao những cơn gió của Sài gòn lại luôn phảng phất mùi hoa cỏ dịu nhẹ. " Cậu vẫn luôn ở bên mình phải không?" Tôi nhìn lên bầu trời, thì thầm khi đứng trên bục nhận giải thưởng, khẽ ngửi mùi hoa trong gió. Bất cứ vết thương nào cũng sẽ lành, bất cứ đớn đau, tổn thương nào cũng sẽ qua đi, khi yêu thương hiện diện. Rồi sẽ qua hết, phải không ?
Khongtubo

Chiếc dao chỉ có dấu vân tay của tôi và Dương Cầm. Tôi đủ lớn để hiểu được những gì người ta nghĩ về mình. Tôi cũng chẳng lên tiếng thanh minh. Cuối cùng thì cảnh sát gấp hồ sơ lại. Dương Cầ[…]
Truyện ngắn

Con nhớ Bố, Và con cũng cảm thấy cuộc đời con như mơ khi được là con của Bố. Cho con và cho một tháng 7 nhiều mưa bão... Con đứng hồi lâu trước cửa hàng bán quần áo nam trên phố nơi mà năm[…]
Truyện ngắn

Mây thầm cảm ơn, cuộc sống tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành. Mây gom vội những túm rau sắn cho vào sọt, xách theo bó củi với cái nón mê khó[…]
Truyện ngắn
Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống[…]
Truyện ngắn
Audio Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán bán mì của chúng tôi xuất hiện hai vị khách rất đặc biệt, một người cha và một người con. Nói đặc biệt là bởi vì người cha bị mù. […]
Truyện ngắn
Chưa bao giờ em từng nghĩ màu hoa bằng lăng lại có ý nghĩa với em như vậy, quên anh, yêu anh, chia tay anh đều gắn với những bông bằng lăng . Những ngày đầu của năm nhất đại học em còn vô […]
Tâm Sự
Vì em cũng yêu người con trai không ra gì này thật lòng... # "Chị làm ơn buông người yêu của em ra đi được không?" Em không sai khi bước chân vào cuộc tình này. Chị trách em là người thứ 3 […]
Tâm Sự

Cuộc sống với chị thật hạnh phúc và ý nghĩa vì bây giờ chị đã có hai người đàn ông có thể bảo vệ và bên chị đến suốt cuộc đời rồi. Tôi là một người may mắn khi được sinh ra trong một gia đì[…]
Truyện ngắn