Pair of Vintage Old School Fru
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Mùa xuân đã đến trong đời - BlogRadio.Yn.Lt
Mùa xuân đã đến trong đời

Mùa xuân đã đến trong đời

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 277

Mùa xuân đã đến trong đời

18:15 - 16/09/2015

Còn hơn chục ngày nữa là Tết. Trước cổng cơ quan rực rỡ những đào, những quất và muôn sắc màu của những bộ thời trang hiện đại. Không khí đường phố rộn ràng, tấp nập. Ngồi viết báo cáo mà lòng tôi như lửa đốt. Giờ này mọi năm, tôi đã sắp về với mẹ. Bố tôi mất ngày 26, áp Tết. Mẹ thường gói bánh chưng trước để kịp giỗ bố. Nhưng năm nay, mẹ đang ốm nên tôi phải nghỉ sớm để về quê giúp mẹ gói bánh.


***


Tôi rón rén gõ cửa phòng thủ trưởng - người mới về nhậm chức được hai tháng nay. Thủ trưởng là người trầm tư, ít nói, luôn say mê với công việc nên ai cũng kính trọng nhưng ngại tiếp xúc. Với tôi, việc xin ông cho nghỉ phép áp Tết quả thật là liều.


- Nhà cháu ở tận Hà Quảng, Cao Bằng cơ à? Thủ trưởng sau khi đọc đơn của tôi chỉ hỏi vậy chứ không trả lời đồng ý hay không. Tôi vô cùng hồi hộp trước vẻ mặt đầy đăm chiêu của ông. Chợt ông ngẩng lên bảo:


- Cháu đợi chủ nhật hãy về, vì hôm đó có xe của bác cũng lên Hà Quảng, đưa cháu về luôn được không?


Mùa xuân đã đến trong đời


Lời Thủ trưởng khiến tôi mừng khôn tả. Còn bây giờ, tôi đã ngồi bên ông trong một chiếc xe ô tô 4 chỗ. Xe riêng chứ không phải xe công của cơ quan như tôi nghĩ. Và người lái chính là Thủ trưởng. Nhưng như thế khiến tôi sờ sợ thế nào. Bởi từ lúc tôi vào xe, ông chỉ nói với tôi hai câu. Câu đầu tiên lúc đón tôi từ nhà trọ đi ra, ông bảo: "Cháu có cần mua gì thêm cho gia đình cứ mua vì xe chỉ có cháu". Câu thứ hai là: "Nếu từ huyện về nhà cháu, đi được xe ô tô thì đợi bác, xong việc ở huyện, bác đưa về tận nhà?". Nghĩ thấy phiền hà đến Thủ trưởng, tôi đành từ chối. Không thấy ông nói gì. Từ lúc đó, ông càng im lặng bên tay lái nên tôi cũng không dám chuyện trò.


Gần đến Thái Nguyên, thấy ông mở nhạc. Bài hát Cô gái mở đường rộn rã trong xe khiến tôi rất nhớ mẹ, vì bà hay hát bài này. Tôi chủ động phá bầu không khí im lặng giữa tôi và ông: "Mẹ cháu rất thích bài này vì trước mẹ cháu là thanh niên xung phong, bác ạ". "Thế à?" Thủ trưởng thấy tôi khoe bất ngờ nên ông rất hồ hởi. Thấy thế, tôi khoe thêm: "Mẹ cháu hát cũng hay lắm. Nhất là bài này. Nghe mẹ kể ngày trước vì mê tiếng hát của mẹ mà bố cháu lấy mẹ đấy". Thủ trưởng bỗng bật cười ha hả. Tiếng cười sảng khoái, hiếm hoi chưa bao giờ tôi thấy. Cười xong, ông cũng đùa: "Bố cháu thật hạnh phúc. Ngày trước bác cũng mê tiếng hát của một người nhưng vì không lấy được người đó mà bác ở vậy đến giờ đấy". Tôi nghe mà ngạc nhiên không cười nổi. Điều bí mật là "Thủ trưởng chưa hề lập gia đình" sao cơ quan tôi không ai biết nhỉ? Đang nghĩ thì thủ trưởng hỏi: "Cháu có biết hôm nay bác lên Hà Quảng có việc gì không? Bác đến nghĩa trang huyện viếng người đồng đội của bác hồi trước đã cứu bác thoát chết trong một trận bom ở Trường Sơn". "Ai hả bác?". Tôi tò mò hỏi luôn. Nhưng thủ trưởng chỉ cười bảo: "Lúc nào đến đó, cháu vào viếng với bác sẽ biết". Tôi đồng ý ngay vì trong nghĩa trang đó có bố tôi. Nhân thể tôi cũng vào thắp hương cho bố luôn.


Thế là từ lúc đó, hai bác cháu tôi nói chuyện rôm rả. Gần trưa chuẩn bị đến huyện, tôi khoe: "Bố cháu cũng nằm trong nghĩa trang huyện, bác ạ!". Thủ trưởng nghe tôi nói thì hỏi ngay: "Bố cháu tên gì? Hy sinh năm nào? Mặt trận nào?". Tôi nói bố tôi là Lê Văn Quyết, hy sinh ngày 19/1, tại mặt trận Quảng Trị. Lập tức mặt ông biến sắc, ông kêu lên: "Cháu có phải là cái Bống ngày bé không? Mẹ là Cúc, quê Thái Bình, phải không?". Lúc ấy, tôi vô cùng ngạc nhiên khi ông hỏi về tôi và mẹ. Tôi mới chỉ vâng mà ông lặng người đi. Bỗng chốc, ông trở lại con người trầm lặng như trước làm tôi phát hoảng.


Rồi tự nhiên thấy ông từ từ dừng xe. Bất ngờ ông nói với tôi: "Bống ơi! Thế là bác đã tìm ra mẹ con con rồi. Hồi ấy ở chiến trường, mẹ con có thai với bố con nên phải về địa phương Thái Bình sinh con. Sau đó, bố con hi sinh. Bác mất luôn liên lạc. Mấy năm trước, bác được tin hài cốt bố con đã được đưa về nghĩa trang trên này, năm nào bác cũng về đây thắp hương. Ai ngờ con và mẹ đã lên đây sinh sống?".


Khi vào nghĩa trang thắp hương cho bố tôi, tôi đã kể với bố về sự hội ngộ tuyệt vời này. Còn Thủ trưởng thì lầm rầm nói với linh hồn bố tôi: "Tao không dám đi tìm Cúc vì sợ mày hiểu lầm. Nhưng có phải mày đã "điều" tao về làm thủ trưởng của con Bống, để rồi có ngày hội ngộ hôm nay không? Mày khôn thiêng hãy phù hộ cho mẹ con Cúc khỏe mạnh, vững vàng. Còn con Bống nó giỏi, ngoan lắm. Để tao lo cho nó...".


Chiếc ô tô đi vào tận ngõ. Tôi mở cửa chạy ra và gọi to: "Mẹ ơi! Con mang mùa Xuân về cho mẹ đây này!". Mẹ tôi chạy ra, bà đã khỏe chứ không quá mệt như tôi nghĩ. Và khi thấy người đàn ông bước theo sau tôi, bà sững lại, nhìn trân trân, chợt bà kêu lên: "Anh Quân phải không?". Thế là hai người nhào vào ôm vai nhau. Tôi lặng người mà nước mắt vòng quanh.


Chiều ấy, bác Quân ở lại gói bánh chưng để kịp ngày mai cúng bố tôi. Cả đêm, bác lại cùng mẹ con tôi ngồi đun bánh chờ sáng. Trong hơi ấm của bếp lửa hồng, trong tiếng nước reo của nồi

[1]2
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Lời xin lỗi thứ 100

Lời xin lỗi thứ 100

"Lần thứ 100" Đó là mảnh giấy cậu ấy viết từ trước khi tôi tới bệnh viện "Mình xin lỗi...mình thật sự không muốn để cậu lại một mình trên thế giới này, nhưng có thể đến một lúc nào đó khác[…]

Truyện ngắn

Quà của mẹ

Quà của mẹ

Chị suy đi tính lại mãi. Sinh nhật... " Sinh nhật là chuyện của những đứa con nhà giàu". Chị lẩm bẩm thành tiếng: "Nó không thể trách mình được, lo cho bầy con ăn học hàng ngày là một chuyện[…]

Truyện ngắn

Mẹ ơi, ba...

Mẹ ơi, ba...

Ba có thói quen hay nói một mình, mẹ đừng lấy làm phiền lòng mẹ nhé! Chẳng qua là vì ba đã quá lẻ loi trong cuộc đời này mà thôi! Mẹ! Con viết những dòng này, chẳng có dịp chi đặc biệt, chẳ[…]

Truyện ngắn

Con đã lớn rồi

Con đã lớn rồi

Mẹ mặc áo sơ mi màu sẫm đứng trước gương. Mẹ đang soi gương nhưng cái cách mà mẹ soi gương hôm nay khác như mọi khi. Mẹ thẹn thùng đứng trước gương, e dè như sợ ai đó bắt găp. Mẹ nhìn hình ả[…]

Truyện ngắn

Hãy để em bay trên dòng sông

Hãy để em bay trên dòng sông

Tôi thực ra cũng không là gì với cô ta cả. Chỉ là một người cùng chung cư thôi mà. Cô ta là ai, hay đơn giản như cái cô Châu Tấn trong phim "Xe đạp Bắc Kinh", suốt ngày đi trộm giày đỏ của c[…]

Truyện ngắn

Nâng cấp Ô sin

Nâng cấp Ô sin

Sao các đại gia không vào hành lang bệnh viện mà tìm tình một đêm? Năm trăm đô, hai trăm đô cũng được. Tôi cao 1m68, ba vòng đủ chuẩn, mặt xinh, da trắng. Tôi sẽ bán tôi ngay để đủ tiền phẫu[…]

Truyện Blog

Ngôi nhà có 1000 chiếc gương

Ngôi nhà có 1000 chiếc gương

Ngày xưa, tại 1 ngôi làng nhỏ xa xôi có 1 nơi mà người ta gọi là "Ngôi nhà 1000 chiếc gương". Ngày nọ, một chú chó nhỏ yêu đời đã quyết định đến thăm ngôi nhà xem sao. Khi đến nơi, chú ta […]

Truyện ngắn

Chiếc rương kính vụn

Chiếc rương kính vụn

Em thấy hổ thẹn quá! Người con út rơm rớm nước mắt. Chính chúng ta đã ép bố phải hành xử như vậy, bởi vì chẳng ai thèm nhớ đến những lời dạy bảo cùa bố thời thơ ấu. Ngày xửa ngày xưa, có[…]

Truyện ngắn

Nhớ mẹ

Nhớ mẹ

Con thấy mình bỗng bé nhỏ và cô đơn giữa vùng đất này, tất cả kỉ niệm tất cả hồi ức của con đều không ở đây, lúc này đây tâm hồn con đang ở nhà, đang ôm chầm lấy mẹ, con muốn ôm mẹ và khóc. […]

Tâm Sự

Dạy vợ

Dạy vợ

Từ xưa ông cha ta đã nói: "Dạy con từ thuở còn thơ. Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về". Trước khi lấy vợ, Tuấn đã được mẹ đẻ "huấn luyện làm chồng" suốt cả tháng trời. Chưa kể bạn bè còn châm ch[…]

Tâm Sự

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất