Một vụ mất đồ
Bình chọn: 337
Bình chọn: 337
Lúc tôi đang không biết làm thế nào thì gần đó có tiếng cười khúc khích. Ban đầu rất nhỏ, sau cứ lớn dần, lớn dần. Sao tôi cứ cảm giác có ai đó đang cười tôi thế nhỉ? Nhìn về phía bên cửa sổ có một tên con trai đang cười bò ra bàn. Và ...hắn mặc áo màu lam. Thế quái nào mà tôi lại không liệt hắn ta vào danh sách tình nghi cơ chứ? Mà khoan đã...Sao giọng cười này nghe quen tai thế? Cứ như tôi đã nghe ở đâu rồi vậy. Chớp chớp mắt nhìn kĩ hắn ta một cái, tôi nghe tiếng bóng đèn trong đầu mình nổ cái bụp. Thì ra là cậu ta à? Cái chữ G ngớ ngẩn đó chẳng phải Girl hay Gay gì, mà là Giang, chính xác hơn là cái tên "sông dài" Trường Giang học cùng lớp toàn với tôi. Té ra ngay từ đầu tôi hoàn toàn bị cậu ta dắt mũi.
- Cậu cười đã chưa?-
Ha ha. Chưa..à rồi. Tại cậu làm tớ buồn cười quá ấy mà.
-Ngụy trang cũng giỏi ghê nhỉ? Tôi nghĩ cậu nên chuyển qua làm thám tử tư cho đỡ phí. Tôi liếc xéo cái áo khoác trắng hắn vắt ở thành ghế.
- Hi Hi. Tớ đùa tí thôi mà. Cậu giận đấy à?
-Trả sách cho tôi đi. - Tôi chìa tay ra trước mặt hắn.
- Cậu giận thật đấy à? - Hắn làm bộ nghiêm túc hỏi. Im lặng.
- Tớ mời cậu ăn chè nhé. Im lặng. -Thế sữa chua? Vẫn im lặng.
- Thế cả chè, sữa chua và nem rán nhé.
- .............Ừ.Đấy là câu chuyện của hai năm về trước. Rốt cuộc chiều hôm đó cái dạ dày tôi cũng bị tên "sông dài" mua chuộc. Giờ tôi không còn nhớ mình đã ăn những gì nhưng ánh mắt tội nghiệp của cô chủ quán nhìn Giang thì tôi vẫn còn nhớ rất rõ.
Từ cái vụ bị cậu ta chơi khăm ấy, tôi và Giang trở nên thân nhau. Rồi mấy tháng sau, hai đứa cùng đỗ vào một trường, học chung một khoa, sau đó trở thành...người yêu đầu năm hai đại học. Tới lúc ấy tôi vẫn tin rằng sự tình cờ của chúng tôi là do số mệnh sắp đặt, rằng một ngày đẹp trời hai năm trước có một con bé tên Minh đánh rơi cuốn sách nhưng lại vô tình "nhặt" được chàng hoàng tử của mình.
Mãi sau này Giang mới nói cho tôi biết chàng hoàng tử mà lẽ ra tôi phải gặp không phải là cậu ấy. Thực ra người nhặt được cuốn sách và hai mẩu giấy nhắn là Nam nhưng Giang nhận ra chữ tôi nên đã đưa hết cho cậu bạn bộ truyện Conan để đổi lấy buổi hẹn chiều hôm ấy. Lúc nghe chuyện này tôi rất ngạc nhiên. Nhưng hơn hết tôi thấy may mắn vì Giang đã làm như vậy. Nếu ngày ấy tôi đi gặp Nam thì có lẽ bây giờ chúng tôi sẽ mãi là người xa lạ, hai đường thẳng song song không bao giờ cắt nhau. Thế nên bạn yêu quý ạ. Cuộc sống luôn đầy ắp những lãng mạn bất ngờ nhưng nếu bạn chỉ đứng im chờ đợi thôi thì sẽ chẳng có phép màu nào đến với bạn cả. Số phận của chúng ta là do chính chúng ta tạo ra, vì vậy đừng ngập ngừng mà hãy tự tạo nên một câu chuyện lãng mạn cho riêng mình bạn nhé!

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn Mang cả tấm thân gầy cha che chở cho con... MẸ Lúc nhỏ cỡ 5, 6 tuổi gì[…]
Truyện ngắn

"Nội ơi! Sau này khi tốt nghiệp đại học, cháu sẽ đón ông, bà và cả nhà xuống thành phố chơi. Ông chờ cháu nhe!...sau này cháu sẽ làm ra thật nhiều tiền cho nội được sống sung túc..." Và nội […]
Truyện ngắn

Câu chuyện về chiếc lá hoàn hảo
Trong cuộc đời mỗi con người là vô số sự lựa chọn. Cũng như lựa chọn một lá cỏ, nếu con biết bằng lòng và không mãi tìm kiếm hẳn đã có được một lá cỏ hoàn hảo hơn rồi. Cuộc đời là những sự […]
Truyện ngắn
Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh t[…]
Truyện ngắn

Chỉ muốn nói với mẹ rằng: "Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ" Con yêu mẹ nhiều lắm! Cắt móng tay cho mẹ, chợt nhận ra bàn tay mẹ toàn xương, những lóng tay khô như cọng rạ phơi mất tín[…]
Truyện ngắn

Nghĩ tới những câu chuyện tình yêu sau đám cưới, Vy mỉm cười, khe khẽ nói trong lòng : sẽ ổn thôi, chị à, tất cả chỉ là những câu chuyện của nhân duyên. Lúc này, màn đêm dày đặc và sương đô[…]
Truyện ngắn

Bốn năm trước, trong một buổi chiều mùa thu lộng gió, nó rời quê nhà để bắt đầu cuộc hành trình vào đời của một đứa con gái trưởng thành. Nó nhớ hôm đó tiết trời hơi lành lạnh, lá vàng[…]
Truyện ngắn

Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa
Chiến tranh không đùa với ai cả, cũng không phải cứ hạ súng thì đã là kết thúc thế nên, còn hòa bình được ngày nào, hãy cố mà gìn giữ. Bố em, 18 tuổi vào bộ đội. Năm đó là 1974, chiến tr[…]
Truyện ngắn

Con sẽ sống tốt mẹ à...nhất định thế!
Con Gái vuốt thẳng những nếp áo, tô lên môi một chút son dưỡng, xoay một vòng tròn trước gương, Mẹ cười bảo : Đẹp đấy, nhưng cổ khoét sâu thế con? Con Gái cười bảo Mẹ: Thời nào rồi mà còn […]
Truyện ngắn