Một nụ hôn, một cái ôm
Bình chọn: 214
Bình chọn: 214
Lúc đó, bà Betty nói: "Cô có thể ôm, hôn tôi được không?".
***
Tôi vừa trở về từ viện dưỡng lão, nơi mẹ tôi đang ở. Những người ở đây hầu hết đều mắc chứng Alzheimer's – một dạng của bệnh đãng trí. Cứ mỗi lần đến thăm mẹ, tôi luôn cảm nhận được cái đẹp tâm hồn của họ.
Hôm qua, tôi gặp một cụ bà tên Betty ... Bà Betty giành hầu hết thời gian của mình cho trò chơi ghép hình. Buổi tối, mỗi cụ tự chọn một góc phòng để chơi ghép hình. Khi bà Betty không chơi ghép hình, bà thường hỏi nhân viên trực, những người ở gần bà, hay bất cứ người nào mà bà thấy một vài thứ để ăn, uống. Nhiều lần, bà đòi ăn ngay sau khi vừa rời khỏi phòng ăn.
Tôi nghĩ có vài lý do khiến bà Betty cứ ăn mãi. Có lẽ bà thường ăn nhanh (chia thành nhiều lần ăn) và thói quen xấu đó kéo dài đến bây giờ, hoặc cũng có thể lúc ở nhà, bà ta thường ăn trong khi chơi ghép hình.
Nhưng dù vì lý do gì đi nữa, bà Betty cũng bị coi là người đòi ăn liên tục ngoại trừ giờ bà ngủ. Những lúc bị bà hỏi, tôi cố dẫn bà ấy lại những nhân viên phục vụ, vì họ biết bà đã ăn hay chưa.
Khi tôi kéo hành lý ra cửa và chuẩn bị tới sân bay thì bà Betty lại gần tôi. Như mọi lần, với thái độ nhẹ nhàng, đứng đối mặt tôi, cái nhìn đầy hy vọng của một đứa trẻ khi đang chờ đợi một món quà. Tôi nghĩ thế nào bà ấy cũng hỏi vài thứ để ăn hoặc uống, và tôi tự hỏi sẽ phải nói gì để từ chối bà đây.
Nhưng thật bất ngờ, bà xin tôi một thứ mà tôi có thể cho bà được.
Lúc đó, bà Betty nói: "Cô có thể ôm, hôn tôi được không?".
Tôi đã cảm thấy ngại về việc này vì cả tuần nay tôi bị viêm họng, nhưng bà ấy đã đứng rất gần tôi. Tôi nghĩ nếu bà ấy hôn lên má tôi, bà có thể bị lây bệnh. Vậy là tôi ôm bà rất chặt, nồng nàn chan chứa bằng tất cả tình cảm của tôi. Bà bất ngờ đặt một nụ hôn thật lâu lên má. Tôi cười, cảm thấy rất hạnh phúc vì đã cho bà Betty thứ bà cần.
Một cảm giác ấm áp hiện về, bà hỏi tôi, "tôi có thể hôn lên má còn lại được không?". Tôi cười khúc khích và nói "dĩ nhiên". Sau đó, bà trở về bàn tiếp tục trò ghép hình của mình.
Tôi đã rất xúc động về những gì bà cần: bà cần một cái ôm ấm áp, một nụ hôn dịu dàng, một cảm giác khi da tôi chạm vào da bà. Tôi nghĩ có lẽ bà cảm thấy cô đơn. Ý nghĩ đó làm tôi thoáng buồn nhưng tôi thấy bà đã rất vui.
Hầu như tất cả chúng ta đều được nghe về sự quan trọng của cái "chạm" đối với sức khỏe, cuộc sống của con người. Có lẽ bạn từng nghe câu chuyện về những đứa trẻ mồ côi trong trại trẻ. Ở đó, họ không thường quan tâm cũng như ẵm, bồng những đứa bé. Vì vậy bọn trẻ không phát triển tốt về thể chất , cảm xúc, và tinh thần. Đôi khi, chúng ta để động vật thay chúng ta xóa đi cảm giác cô đơn của những người già. Chúng làm cho người già bớt cô đơn bằng những hành động âu yếm, chạm mình của chúng.
"Chạm" rất quan trọng đối với thể chất, tinh thần, cảm xúc và cảm giác hạnh phúc. Bà Betty đã chạm vào tâm hồn tôi, nhưng bằng cách nào thì tôi không thể diễn tả được.
Nếu bạn là doanh nhânh, tôi khuyên bạn đừng bàn chuyện với với đối tác qua điện thoại. Hãy gặp mặt đối tác của mình và tạo ra những cái chạm đơn giản. Ví dụ như 1 cái vỗ vai, khoác vai, bắt tay. Nếu bạn đang theo đuổi một người, hãy tìm cách tạo ra những cái chạm vô tình, nó sẽ làm cho đối phương cảm thấy thân thiết với bạn. Nếu bạn đã có người yêu, đừng nên chỉ yêu nhau qua lời nói, ánh mắt. Một cái chạm ấy có sức mạnh diệu kì, mang hai người lại gần nhau hơn. Đó là cảm giác bạn cảm thấy an toàn, ấm áp và được yêu. Loại cảm giác ấy làm mở cửa trái tim bạn, để bạn cho và nhận. Giúp bạn quên đi những chuyện buồn đã qua, người làm bạn tổn thương. Những lời nói sẽ trở nên không cần thiết.
Vậy đừng chần chừ cho một nụ hôn, một cái ôm bạn nhé.
Đang những ngày thị trấn chuyển sang những màu sắc lạ lùng. Các tàng cây chơm chớm vàng lo âu nhìn xuống những mái nhà và khoảng phố đã trả lá khô mấy lượt. Trời lúc chói gắt, lúc xanh xỉn n[…]
Truyện ngắn

Tôi muốn cho anh biết cô ấy nóng bỏng đến mức nào. Suốt một thời gian dài tình tứ, thế mà cô ấy kiêu ngạo nói tôi là thứ chẳng ra gì, chẳng đáng làm chồng của cô ấy... Sau tiệc cưới, mọi ng[…]
Truyện ngắn
Một phép màu đáng giá bao nhiêu?
Audio Một cô bé tám tuổi nghe cha mẹ mình nói chuyện về đứa em trai nhỏ. Cô bé chỉ hiểu rằng em mình đang bị bệnh rất nặng và gia đình cô không còn tiền. […]
Truyện ngắn

Lần ngồi tù thứ tư Miền đã suy nghĩ rất nhiều, anh đã đếm nếu ra tù đúng hạn thì anh đã bước sang tuổi bốn mươi, anh không thể sống thế này mãi, anh muốn thay đổi nhưng không biết phải bắt đ[…]
Truyện ngắn

Câu chuyện về chiếc lá hoàn hảo
Trong cuộc đời mỗi con người là vô số sự lựa chọn. Cũng như lựa chọn một lá cỏ, nếu con biết bằng lòng và không mãi tìm kiếm hẳn đã có được một lá cỏ hoàn hảo hơn rồi. Cuộc đời là những sự […]
Truyện ngắn

Bạn có ở trong bức ảnh của gia đình không? Trong nhiều năm qua, gia đình chúng tôi hay có một thói quen vừa xấu vừa tốt. Thói quen tốt là ở chỗ chúng tôi thường nhét phim vào máy ảnh, chụp […]
Truyện ngắn
Tôi tự hỏi ở đâu đó xa xôi trên trái đất này, cậu có thật sự cảm thấy hạnh phúc như tôi không?! Khi ấy tôi hãy còn nhìn mọi thứ trên phương diện đơn giản và hạn hẹp của một đứa trẻ vô tư, […]
Truyện ngắn

Truyện cổ tích mèo và sói - Sakurra Mooru
Một câu chuyện cổ tích ngoài đời thực? Bạn có tin không? "Tôi chỉ là một người bình thường như bao người khác, mỗi ngày đến trường về nhà hoặc đi làm thêm. Tôi không tin có chuyện cổ tích tr[…]
Sách Hay

Em buông tay anh rồi, đau lắm tình nhân ơi
Con gái dù mạnh mẽ, cứng rắn đến nhường nào thì vẫn luôn cần và thèm muốn một bờ vai để tựa. Đó là chưa kể có cô gái tự trang bị cho mình một vỏ bọc lạnh lùng nhưng sâu thẳm bên trong là cái[…]
Truyện Blog