Một chút mỗi ngày
Bình chọn: 390
Bình chọn: 390
Bạn đã bao giờ thích một cô gái ngay lần đầu tiên gặp mặt? Tôi như thế, chỉ từng đúng một lần như thế, nhưng đó là một câu chuyện đáng kể. Nó xảy ra cách đây khoảng chừng vài tháng, khi mà mùa đông mới đến và mang theo đầy đủ sự lạnh lẽo khiến người ta xích lại gần nhau hơn...
***
1.
Phố rõ là nhộn nhịp. Mặc dù đất nước mà tôi đang sống chẳng có tí gì gọi là giảm giá mùa Noel, thế mà người ta vẫn cứ đi mua sắm ầm ầm. Tôi đi bộ gần đoạn Vincom, định rẽ vào Gloria's Jeans để mua một cốc café thật lớn, có thể uống từ giờ đến cuối ngày.
Càng vào những lúc cao điểm, khu vực càng đông một cách đáng ngạc nhiên, tôi lách lách giữa dòng người đang đi ngược đi xuôi để tiến về phía Coffee Shop, và đột nhiên giữa muôn màu sắc rực rỡ của những người đang đan xen nhau đang lướt qua tôi hoặc vượt lên tôi, tôi nhìn thấy một cô gái đi ngược chiều, mái tóc ngắn lùa lên trong gió, ăn mặc theo phong cách kỳ lạ, các thứ đồ trên người trông chẳng có vẻ gì liên quan đến nhau cả về tông màu lẫn kiểu dáng, đặc biệt nổi bật lên giữa đám đông bởi chiếc váy đỏ – trông tựa một cô gái của thế giới khác lạc xuống đây.
Cô ấy không xinh đẹp, nhưng không hiểu sao tôi cảm giác như toàn bộ không gian xung quanh tôi dừng hẳn lại, tựa một đoạn phim quay chậm. Ánh mắt của cô ấy lơ đãng nhìn xung quanh, không thể hiểu được, nhưng ngay lần đầu tiên, tôi thật sự thích cô gái ấy. Mặc dù không biết cô ấy là ai, có hơn tuổi tôi không nữa, có bạn trai chưa.
Tất cả mọi thứ bỗng thành không quan trọng khi bạn biết chắc chắn rằng bạn sẽ phải đi theo bước chân của một người xa lạ. Tôi vừa tiến về phía cô ấy vừa nghĩ mình sẽ làm thế nào để có thể làm quen được...
- Chào bạn, tớ làm cho một tạp chí ảnh, tớ đang tìm người mẫu ảnh cho bộ ảnh số tới, liệu bạn có hứng thú không?
- Bạn cho rằng tớ tin vào việc bạn vừa nói sao? – cô gái nheo mắt.
Thất bại. Heh.
- À, ừm, sự thật là tớ muốn làm quen với bạn. Tớ...
- Này, bạn biết chỗ nào có thể đọc một cuốn sách mà không bị ai làm phiền, kể cả nhân viên? – Cô gái ngắt lời.
- Cách bạn khoảng hơn mười bước chân. – Tôi chỉ vào Gloria Jean's.
- Quá gần để tớ có thể biết. – Cô gái nhún vai.
- Thường thì núi cao phải đứng xa mới thấy.
Bước vào quán. Tôi ra quầy gọi một Cappu rồi trở lại bàn. Cô gái ngồi chăm chú đọc một quyển sách, tên sách là Vĩnh biệt Tugumi, theo cách vẽ bìa có lẽ là của một tác giả Nhật, trên bàn là một cốc Cookies n' Cream. Cô để lên bàn một cái túi nhỏ may bằng vải thô, màu đỏ trắng, rút bên trong ra hai cái bút nhớ để đánh dấu những đoạn hay. Thấy tôi ngồi xuống, cô gái ngẩng mặt lên, nhìn tôi:
- Bạn có thể hỏi tớ 5 câu hỏi đơn. Sau đấy tớ sẽ đọc tiếp cuốn sách.
Tôi nhìn cô gái, rồi nhìn ra ngoài cửa kính, nơi dòng người vẫn đi lại nhộn nhịp, không liên quan gì với sự yên tĩnh ở sau khung lớp kính. Cô gái nhún vai:
- Bạn không định hỏi sao?
- Khi người ta chỉ có 5 câu hỏi thì người ta cũng cần có chút thời gian để xem mình nên hỏi thứ gì.
- Cứ hỏi thứ bạn muốn.
- Tớ muốn quá nhiều.
- Vậy thì hãy muốn ít đi.
- Bạn tên là gì?
- Zany. Một.
- Tớ hỏi tên thật cơ?
- Zany! Hai! – Cô gái cười phá lên.
- Ăn gian. Bạn có ghét bị chụp ảnh không?
- Có. Nếu bạn bè chụp thì được.
- Thế còn người lạ?
- Đôi khi. Bốn.
- Thế còn tớ?
- Có thể. Hết. Nhưng khuyến mãi thêm một câu cho sự ăn gian của tớ lúc nãy.
- Cuốn sách này có hay không?
- "Vĩnh biệt Tugumi" của Banana Yoshimoto – một trong những gương mặt nổi bật nhất của văn học Nhật đương đại. Tác giả của Kitchen và N.P vô cùng nổi tiếng. Cuốn này thì tớ mới đọc nên chưa biết. Đoạn đầu không tệ.
Cô gái tiếp tục cúi mặt xuống quyển sách. Tôi đưa máy ảnh lên, chụp hai kiểu, rồi cất máy vào túi, và tôi ngồi ngắm cô hết ba tiếng còn lại, cho đến khi Zany đọc xong cuốn sách.
2.
Tôi không phải là người thích đọc sách, nhưng hai tuần sau đó, với một tốc độ chậm chạp, tôi đã cố gắng hết sức để đọc xong cuốn Vĩnh biệt Tugumi. Cuốn sách không có gì đặc biệt ngoài việc tất cả đều đặc biệt. Tôi rửa hai tấm ảnh của Zany ra, lật mặt sau, ghi "The one. Zany. Gloria Jean's 26/12".
Tôi đến trường, tôi đến tạp chí nơi tôi làm thêm, lên thư viện, đi trượt ván với lũ bạn, ngồi xem phim, về nhà ăn cơm mỗi tối. Nói chung tôi sống bình thường, nhưng đầu óc tôi bị ám ảnh bởi hình ảnh Zany, tôi tự nhủ điều gì khiến tôi nhớ cô gái đến vậy khi mà chúng tôi nói chuyện không quá hai phút. Bảy ngày sau lần đầu tiên tôi gặp Zany, tôi lang thang ở khu Vincom mỗi ngày một tiếng vào buổi chiều, với hy vọng gặp lại.
Đúng một tuần, tôi gặp lại cô thật. Lần này Zany ngồi sẵn trong Gloria Jean's, vẫn thứ đồ uống cũ nhưng là một quyển sách khác. Tôi bước vào, tiến lại gần:
- Chúng ta có vẻ có duyên.
- Nếu ngày nào bạn c
"Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!" Tôi quen Tú trong quán kem ruột[…]
Truyện ngắn

Quá nửa đêm, lão Tam lại bò sang nằm cạnh thằng Hải. Y như rằng, sáng dậy bị nó đạp cho: "Lão già thối này, nói bao nhiêu lần không nghe, cút. Lần sau thức dậy mà tôi còn thấy ông nằm cạnh n[…]
Truyện ngắn

Audio Nghề của Tèo là bán báo dạo, nó thích nhất là bán báo "Công An " vì tờ báo đó toàn đăng bài ghi chép những vụ án, nhiều người thích mua. […]
Truyện ngắn

Giấc mơ về một con chuột mang khuôn mặt người
Thành vẫn chưa hết bàng hoàng: Có chuột! Một con chuột mang khuôn mặt người... 1. Sáng nay, lúc làm vệ sinh cá nhân, rất tình cờ, Thành trông thấy đầu ngón tay trỏ của mình xù xì, giống nh[…]
Truyện ngắn

Tôi choáng váng mặt mày, ngước mắt nhìn trời, nước mắt tuôn trào thành sông, phụ nữ rốt cuộc là do yêu tinh phương nào biến thành? 1. Ngày... tháng... năm... Một hôm, tôi nói với vợ: " V[…]
Truyện ngắn

Em đang đánh mất những chiếc gai...
Giá mà anh hiểu điều đó, rằng em đã từ bỏ bản thân như thế nào để yêu anh.... Có một lần em nói với tôi rằng, em giống như một con nhím xù lông với những chiếc gai sắc nhọn. Trước kia, em v[…]
Truyện Blog

Cho đến một ngày, anh nói với em rằng: "Anh không còn yêu chị em nữa, từ khi em xuất hiện... Chị em giờ là quá khứ, anh muốn bắt đầu một tình yêu mới". Đấy là lời tỏ tình, một sự bực tức hay[…]
Truyện Blog

Gửi mẹ yêu thương! Mái tóc ấy vì con nên bạc trắng Khuôn mặt ấy vì con nên hốc hác Đôi mắt ấy vì con mà thức trắng bao đêm Dáng lưng ấy vì con mà còng xuống Dòng sữa mẹ cạn kiệt cũng vì con […]
Truyện ngắn