Món quà một nửa
Bình chọn: 229
Bình chọn: 229
Tôi lên 10 tuổi và anh Nick 14 tuổi. Ngày các bà mẹ đã sắp tới. Chúng tôi chuẩn bị mua quà tặng mẹ. Đây là lần đầu tiên trong đời chúng tôi làm việc này. Chúng tôi nghèo nhưng món quà phải cho ra quà chứ. Hai anh em chúng tôi sung sướng đi làm thêm để có tiền mua quà tặng mẹ.
***
Khi chúng tôi nghĩ đến việc dành cho mẹ một sự ngạc nhiên thì chúng tôi lại càng phấn chấn hơn. Chúng tôi bàn chuyện với bố và bố tự hào lắm. Bố nói:
- Ý kiến của các con rất hay. Các con sẽ làm cho mẹ hạnh phúc lắm đấy.
Qua giọng nói của bố, chúng tôi biết bố đang nghĩ gì. Bố rất ít khi tặng quà cho mẹ trong cuộc sống hôn nhân của hai người. Mẹ đã làm việc vất vả suốt trong nhà để chăm sóc chúng tôi như nấu nướng, giặt quần áo, làm cho mọi việc nội trợ mà không hề kêu ca. Mẹ không cười nhiều nhưng khi mẹ cười, nụ cười thật rạng rỡ.
Bố hỏi:
- Các con định tặng quà gì nào?
- Mỗi đứa tặng quà riêng bố ạ – tôi trả lời.
Anh Nick nói với bố:
- Bố hãy nói với mẹ về chuyện này để mẹ phấn khởi chờ đợi nhé.
Bố đáp:
- Đó là một ý nghĩ lớn xuất phát từ những cái đầu nhỏ bé đấy!
Nick bật cười. Anh đặt tay lên vai tôi và nói: "Bố cũng nghĩ vậy, em à".
Tôi đáp:
- Không, em không nghĩ thế. Nhưng món quà của em sẽ nói lên điều đó.
Trong những ngày sau, chúng tôi cũng tỏ ra bí mật với mẹ. Khuôn mặt mẹ rạng rỡ hơn khi mẹ làm việc. Hình như mẹ chưa biết gì và mẹ thường cười nhiều hơn. Dáng điệu của mẹ đầy ắp tình yêu thương.
Nick và tôi bàn về món quà sẽ mua. Anh nói:
- Anh em mình "bật mí" cho nhau biết là sẽ mua món quà gì nào?
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, tôi mua một cái lược có đính vài viên đá lấp lánh. Những viên đá này trông như kim cương vậy. Anh Nick thích món quà của tôi, nhưng anh không nói anh sẽ mua gì.
- Chúng ta sẽ tặng quà lúc nào thì anh nhắc em nhé.
Tôi ngạc hiên hỏi lại:
- Lúc nào hả anh?
- Bí mật mà, vì phải có chuyện gì đó đi kèm với món quà của anh. Em đừng hỏi thêm!
Sáng hôm sau, khi mẹ tôi chuẩn bị chùi sàn nhà, anh Nick bảo tôi lấy quà để tặng mẹ.
Mẹ đang quỳ gối chùi sàn nhà. Mẹ dùng giẻ cũ cẩn thận chùi từng vết bẩn. đây là công việc mẹ ghét nhất. Anh Nick đưa quà của anh ra. Mặt mẹ trở nên tái nhợt khi mẹ nhìn thấy món quà. Đó là một cây chổi chùi nhà có tay cầm và giẻ quấn sẵn. Mẹ nói giọng xúc động:
- Chổi chùi nhà...Một quà tặng nhân Ngày các bà mẹ đây. Chổi chùi nhà.
Những giọt nước mắt lăn trên đôi gò má anh tôi. Anh lẳng lặng cầm cây chổi và bước xuống cầu thang. Tôi cũng bỏ lược vào túi và chạy theo anh. Anh khóc và tôi cũng bắt đầu khóc.
Anh Nick nức nở:
- Con không tặng quà này nữa.
Bố đáp: "Không, đây là một món quà tuyệt vời. Chính bố đã không nghĩ đến món quà này."
Không nói lời nào, bố chà xà-phòng vào sàn và dùng chổi chùi sạch sàn nhà. Bố nói với mẹ:
- Em để cho Nick làm tiếp đi. Một phần quà của con là chùi sạch sàn nhà mà. Đúng không Nick?
Hơi chút xấu hổ, Nick hiểu ra.
Nhưng mẹ đã nói với giọng thông cảm:
- Việc này hơi nặng cho con đấy, vì con chưa quen mà.
Giờ thì tôi mới hiểu bố, Bố nói:
- Ồ! Có cái chổi này thì công việc không vất vả nữa. Tay con vẫn sạch và con không phải quỳ gối để làm đâu.
Nói xong, bố thử cho mọi người xem.
Mẹ ôm anh Nick:
- Ô, mẹ cảm ơn con, con ạ.
Mẹ hôn anh, rồi bố hỏi tôi:
- Còn quà của con đâu?
Anh Nick nhìn tôi. Tôi thấy cái lược của mình không giá trị như cái chổi của anh, dẫu sao nó cũng có những viên đá lấp lánh như kim cương. Tôi buồn bã nói:
- Chỉ bằng nửa cái chổi thôi.
Và anh Nick nhìn tôi trìu mến.

Vì vậy, đừng tiết kiệm những cú điện thoại, hay những like, những comment. Còn nhớ hồi đi học, có đứa bạn chỉ vì bạn thân của nó quyết định chuyển sang trường khác mà trầm hẳn. Cô bạn ki[…]
Truyện ngắn

Ngày xưa có 3 cái cây mọc gần nhau trong rừng. Chúng thường nói rì rào với nhau về ước mơ và những hy vọng của mình. cây thứ nhất bảo : Tớ muốn được trở thành một hộp gỗ quý, được đựng tr[…]
Truyện ngắn

Chú cho phép cháu ngồi đây một chút nhé? Thanh giật mình nhìn sang bên cạnh. Một con bé khoảng mười tuổi, đang co ro vì lạnh, tay thọc sâu vào túi chiếc áo khoác cũ, mắt nhìn Thanh chờ đợi.[…]
Truyện ngắn
Mẹ làm thư ký văn phòng nên dễ bị lôi cuốn. Tôi hơi khó chịu vì chiếc váy đầm mẹ đang mặc áo bó người, màu sắc lòe loẹt và cổ quá hở. Điều này khiến đôi lúc tôi phải mỉm cười, vì mẹ chơi trộ[…]
Truyện ngắn

Anh ngoài 30, giám đốc chi nhánh nột nhãn hàng lớn tại Hà nội. Một vợ và 2 đứa con. Cuộc sống thật đáng mơ ước! Cô một thiếu nữ mới ra trường, xinh đẹp và đầy thu hút. Cô xin học việc tại ch[…]
Truyện ngắn

Cái tin Lả sắp về làm dâu nhà ông Tèn Lua làm cả bản xôn xao. Trong cái vùng này ai mà không biết nhà ông Tèn Lua là giàu nhất, nhà ông không nhiều ngô thóc nhưng tiền kiếm ra một tháng đủ[…]
Truyện ngắn

"Nhìn con xem, con luôn tươi cười, mẹ đừng lo nhé..." Khi cô ấy khóc. Người phụ nữ mạnh mẽ ấy đã bao lần lén lau nước mắt trong những ngày cuộc đời nổi gió? Tôi không nhớ. Tôi chẳng thể đếm[…]
Truyện ngắn
Tôi vẫn đến những nơi tôi và anh từng cùng nhau tới. Những kỉ niệm của tôi và anh làm sao tôi có thể quên được? Ngày hôm nay...26/07/2013... Đã lâu rồi tôi không còn giữ thói quen viết lác[…]
Tâm Sự