Món quà để đời
Bình chọn: 310
Bình chọn: 310
Chúng tôi không mở món quà đó ra ngay tại lớp dù rất hồi hộp, kệ những đứa khác cứ giục. Tan học xong cả năm đứa kéo nhau ra quán nước bà Năm, lúc này cả năm đứa đồng loạt đem gói quà ra mở trong một nỗi niềm hồi hộp khôn tả. Vì chuẩn bị quà cho chúng tôi mà ba thằng Hùng béo, Phong và Tùng đã đi học muộn. Thằng Hùng béo mắt sưng húp, sưng híp vì nghe đâu nó thức trắng đếm để làm công tác gói quà sau khi đã giải quyết xong đống bài tập về nhà chồng chất. Chúng tôi hít hà mãi món quà được tặng, hình như bên trong đã được xịt nước hoa cẩn thận, thơm quá. Cả năm đứa chụm đầu vào đoán, cái Vân bảo:
- Cầm lên không nặng lắm, tao nghĩ đó là cái khăn.
- Cũng có thể là dây buộc tóc – cái Vy đoán mò
- Sao chúng nó không mang ra ngoài cửa hàng đồ lưu niệm để người ta gói cho, vừa đẹp lại đỡ vất vả nhỉ? – Cái Cát nhóm trưởng thắc mắc, sau khi đã nhìn ngắm kỹ năm gói quà hơi méo mó. Và cái Hà liền lên tiếng:
- Thì chắc chúng nó muốn làm tăng giá trị của quà ấy mà, thế nó mới chân thành chứ.
Thật sự là món quà ba thằng kia tặng chúng tôi rất đáng yêu, quả Táo vẫn còn nguyên trên cành là thằng Phong phải dậy thật sớm xuống nhà bác nó ở cuối thị trấn lấy về. Nó đã rất cố gắng xếp gọn chúng vào trong cái ba lô to đùng, để khi chạy mà không làm hỏng những nhành Táo ở trong. Còn năm cây kẹo kia là kẹo dừa kéo, nó chỉ nên ăn ngay sau khi làm thôi để qua một ngày là nó cứng vào đâu có ăn được. Chắc thằng Tùng cũng đã phải dậy sớm để ghé qua chợ mua mấy cái đó cho chúng tôi. Mà nó dậy sớm thế nhưng bác làm kẹo có dậy sớm cho đâu. Chúng nó bận thế mà vẫn chuẩn bị quà cho chúng tôi chu đáo thế này làm chúng tôi cảm động lắm. Chúng nó đã tâm sự với mấy thằng ở lớp về quá trình chuẩn bị và chúng tôi đều được mang máng nghe kể lại, thật là những thằng bạn tốt.
Chúng tôi nâng niu những món quà đó và từ từ mở hộp quà của mình ra, cả năm đứa đều im lặng, mặt hơi đỏ hoặc đỏ bừng khi nhìn thấy món quà ở bên trong. Cái Vân bảo sẽ đem trả lại, nhưng Cát ngăn lại bảo dẫu sao đó cũng là "tấm lòng" của chúng nó. Cái Hà bỗng phá lên cười, và cả năm đứa chúng tôi cũng cùng cười sặc sụa, chúng tôi đã hiểu vì sao thằng Hùng lại đợi cho bố mẹ nó đi ngủ mới gói quà, nó cũng không dám mang ra ngoài cửa hàng lưu niệm để nhờ người ta gói hộ. Trách nào ở lớp ba thằng Hùng béo, Phong và Tùng cứ bị mấy thằng khác hỏi: "Mười nghìn ba cái hay năm cái đấy?", "Chúng mày mua ở chợ cóc chứ gì, mẹ tao bảo năm cái là mười lăm nghìn"... Hóa ra bọn nó đang nói về món quà của chúng tôi. Món quà được gói trong những chiếc hộp nhỏ xinh ấy là những chiếc quần nhỏ của con gái, năm đứa mỗi đứa được tặng một màu dù kiểu của nó giống nhau. Chúng tôi thật sự đã ngượng chín mặt khi nhận được chúng vì với tuổi của chúng tôi hồi ấy món quà kia quả có phần hơi tế nhị một chút. Mấy đứa đều thấy rằng thật may khi chúng tôi không mở quà ngay tại lớp, rõ ngại thật đấy.
Đúng là mấy thằng nghịch ngợm thích trêu người, nhưng chúng tôi biết là chúng nó có những ý nghĩ hết sức trong sáng. Sau này khi nhắc lại chuyện đó mấy thằng lại gãi tóc, gãi tai trông có vẻ còn ngượng hơn bọn con gái chúng tôi ngày xưa. Ngày đó chúng nó đã hết sức đau đầu khi phải nghĩ ra món quà để tặng chúng tôi. Không tặng thì thấy bứt rứt, sợ đến khi kiểm tra chúng tôi không cho chép bài và nghe đâu chú thằng Hùng béo đã gợi ý và đi mua quà giúp. Mấy thằng còn lại thì kiếm vật liệu cho thằng Hùng gói quà. Nhà chú của Hùng béo bán mấy thứ ấy ở chợ đầu mối trong thị trấn, đúng là một món quà để đời.
Nhanh mẹ nhỉ! Mới ngày nào con đang còn bi bô bên cạnh bố mẹ. Thế mà giờ này con đã là cô gái của tuổi 18 rồi cơ đấy. Bây giờ ngồi ngẫm lại con mới thấy con của ngày nào thật ương bướng. Ai[…]
Tâm Sự
Có một người vừa trở về nhà sau một chuyến du ngoạn bằng tàu thủy, anh ta thích chí khoe với mọi người về chuyến đi của mình. Tôi đã được chiêm ngưỡng những cảnh tượng tuyệt diệu mà có lẽ […]
Truyện ngắn

Bé Tơn đã học xong mẫu giáo, chỉ còn ít tháng nữa là vào lớp Một. Tên thật bé là Nhân, tên ở nhà mới là Tơn. Mẹ bé đã mất cả đêm mới nghĩ ra cái tên ở nhà đó cho bé. Đặt là Tí là Tèo thì khô[…]
Truyện ngắn

Năm 1989, một trận động đất 8,2 độ Richter gần như san bằng Armenia, làm hơn 30.000 người chết trong vòng 4 phút. Trong cơn hỗn loạn, có một người đàn ông dặn vợ mình ở nhà cho an toàn, rồ[…]
Truyện ngắn
“Anh đã khác đi và cười nói với quá nhiều người!”
Vậy ra dạo này anh đã nói nhiều và cười nhiều quá mức đến nỗi ai cũng nhận ra? Anh vừa soi mặt mình trong gương và thấy nó vẫn bình thản như ngày nào. Em yêu, có thật sự là anh đã nói cười q[…]
Tâm Sự

Và khi nhìn lại những tháng 5 đã qua, anh lại nhớ.... Anh và em đã cùng nhau đi qua mấy cái tháng 5 rồi nhỉ. Tính cả năm nay nữa là đã sắp hết 4 cái tháng 5 rồi đấy. Với anh và cả với em nữ[…]
Truyện Blog
Yêu một người đâu cần phải có được người đó
Phải làm sao đây, phải làm sao khi mà con tim mình yêu một người mà chẳng thể thổ lộ được tình cảm của mình cho người đó biết. Vài tháng trước, tôi bắt đầu bước vào năm học Cao Đẳng đầu t[…]
Tâm Sự

Cuộc đời này rất ngắn. Bản thân luôn biết mình muốn gì, hiểu rõ những gì nhất. Bức tranh trong phòng triển lãm vẽ một hình tròn xanh bao quanh bởi hình chữ nhật đỏ. Rồi người xem tranh b[…]
Truyện ngắn

Hạnh phúc đơn giản là yêu và được yêu
Hạnh phúc đôi khi đơn giản lắm anh à? Chỉ cần yêu và được yêu, chỉ cần được có nhau, được bên nhau, thì em tin trời sẽ yên, biển sẽ lặng, thử thách hóa nhẹ nhàng, rào cản chỉ còn là trong ga[…]
Truyện Blog