Món quà để đời
Bình chọn: 290
Bình chọn: 290
Chúng tôi không mở món quà đó ra ngay tại lớp dù rất hồi hộp, kệ những đứa khác cứ giục. Tan học xong cả năm đứa kéo nhau ra quán nước bà Năm, lúc này cả năm đứa đồng loạt đem gói quà ra mở trong một nỗi niềm hồi hộp khôn tả. Vì chuẩn bị quà cho chúng tôi mà ba thằng Hùng béo, Phong và Tùng đã đi học muộn. Thằng Hùng béo mắt sưng húp, sưng híp vì nghe đâu nó thức trắng đếm để làm công tác gói quà sau khi đã giải quyết xong đống bài tập về nhà chồng chất. Chúng tôi hít hà mãi món quà được tặng, hình như bên trong đã được xịt nước hoa cẩn thận, thơm quá. Cả năm đứa chụm đầu vào đoán, cái Vân bảo:
- Cầm lên không nặng lắm, tao nghĩ đó là cái khăn.
- Cũng có thể là dây buộc tóc – cái Vy đoán mò
- Sao chúng nó không mang ra ngoài cửa hàng đồ lưu niệm để người ta gói cho, vừa đẹp lại đỡ vất vả nhỉ? – Cái Cát nhóm trưởng thắc mắc, sau khi đã nhìn ngắm kỹ năm gói quà hơi méo mó. Và cái Hà liền lên tiếng:
- Thì chắc chúng nó muốn làm tăng giá trị của quà ấy mà, thế nó mới chân thành chứ.
Thật sự là món quà ba thằng kia tặng chúng tôi rất đáng yêu, quả Táo vẫn còn nguyên trên cành là thằng Phong phải dậy thật sớm xuống nhà bác nó ở cuối thị trấn lấy về. Nó đã rất cố gắng xếp gọn chúng vào trong cái ba lô to đùng, để khi chạy mà không làm hỏng những nhành Táo ở trong. Còn năm cây kẹo kia là kẹo dừa kéo, nó chỉ nên ăn ngay sau khi làm thôi để qua một ngày là nó cứng vào đâu có ăn được. Chắc thằng Tùng cũng đã phải dậy sớm để ghé qua chợ mua mấy cái đó cho chúng tôi. Mà nó dậy sớm thế nhưng bác làm kẹo có dậy sớm cho đâu. Chúng nó bận thế mà vẫn chuẩn bị quà cho chúng tôi chu đáo thế này làm chúng tôi cảm động lắm. Chúng nó đã tâm sự với mấy thằng ở lớp về quá trình chuẩn bị và chúng tôi đều được mang máng nghe kể lại, thật là những thằng bạn tốt.
Chúng tôi nâng niu những món quà đó và từ từ mở hộp quà của mình ra, cả năm đứa đều im lặng, mặt hơi đỏ hoặc đỏ bừng khi nhìn thấy món quà ở bên trong. Cái Vân bảo sẽ đem trả lại, nhưng Cát ngăn lại bảo dẫu sao đó cũng là "tấm lòng" của chúng nó. Cái Hà bỗng phá lên cười, và cả năm đứa chúng tôi cũng cùng cười sặc sụa, chúng tôi đã hiểu vì sao thằng Hùng lại đợi cho bố mẹ nó đi ngủ mới gói quà, nó cũng không dám mang ra ngoài cửa hàng lưu niệm để nhờ người ta gói hộ. Trách nào ở lớp ba thằng Hùng béo, Phong và Tùng cứ bị mấy thằng khác hỏi: "Mười nghìn ba cái hay năm cái đấy?", "Chúng mày mua ở chợ cóc chứ gì, mẹ tao bảo năm cái là mười lăm nghìn"... Hóa ra bọn nó đang nói về món quà của chúng tôi. Món quà được gói trong những chiếc hộp nhỏ xinh ấy là những chiếc quần nhỏ của con gái, năm đứa mỗi đứa được tặng một màu dù kiểu của nó giống nhau. Chúng tôi thật sự đã ngượng chín mặt khi nhận được chúng vì với tuổi của chúng tôi hồi ấy món quà kia quả có phần hơi tế nhị một chút. Mấy đứa đều thấy rằng thật may khi chúng tôi không mở quà ngay tại lớp, rõ ngại thật đấy.
Đúng là mấy thằng nghịch ngợm thích trêu người, nhưng chúng tôi biết là chúng nó có những ý nghĩ hết sức trong sáng. Sau này khi nhắc lại chuyện đó mấy thằng lại gãi tóc, gãi tai trông có vẻ còn ngượng hơn bọn con gái chúng tôi ngày xưa. Ngày đó chúng nó đã hết sức đau đầu khi phải nghĩ ra món quà để tặng chúng tôi. Không tặng thì thấy bứt rứt, sợ đến khi kiểm tra chúng tôi không cho chép bài và nghe đâu chú thằng Hùng béo đã gợi ý và đi mua quà giúp. Mấy thằng còn lại thì kiếm vật liệu cho thằng Hùng gói quà. Nhà chú của Hùng béo bán mấy thứ ấy ở chợ đầu mối trong thị trấn, đúng là một món quà để đời.

Tỳ nữ này quả thật chưa từng trộm một hạt đậu mạch của chủ nhân, vì thế cô rất ấm ức. Từ đó về sau, cô để ý quan sát, nhất định bắt cho được kẻ đã trộm đậu mạch. Trước đây, trong một gia đì[…]
Truyện ngắn
Mỗi chúng ta, khi được sinh ra, đều có năng lực riêng và ý nghĩa nhất định với cuộc đời. Chuyện kể rằng có một người thợ đá không bằng lòng với chính mình và vị trí của mình trong cuộc sống[…]
Truyện ngắn

"Những đêm như thế này em cũng không ngủ. Em sợ khi mở mắt thức dậy đã nhìn thấy mẹ em, mặc cái áo mẹ mua trong lúc vắng em, ra mở cửa. Vào nhà, em thấy một đôi giày đàn ông xa lạ. Và cái đè[…]
Truyện ngắn

Nhưng chồng tôi cũng có bắt tôi phải cưới anh đâu, chính tôi là người đã cầu hôn anh trước mà. Vậy là tôi lên xe hoa về với chồng rồi. Một ngày trời đông lạnh! Đám cưới quê. Người ta căng p[…]
Truyện ngắn

Bé Tơn đã học xong mẫu giáo, chỉ còn ít tháng nữa là vào lớp Một. Tên thật bé là Nhân, tên ở nhà mới là Tơn. Mẹ bé đã mất cả đêm mới nghĩ ra cái tên ở nhà đó cho bé. Đặt là Tí là Tèo thì khô[…]
Truyện ngắn
Nhưng gã cũng biết, gã sẽ chẳng thể nào xua được hình ảnh cô gái có mái tóc nhuộm vàng nâu óng ánh dưới nắng khi đứng đợi xe taxi. Không bao giờ. Không bao giờ! Vẫn đến đó hả em? Dạ...[…]
Truyện ngắn

Tháng ba. Hoa gạo như những ngọn đèn thắp rực cả thung lũng. Từ trên núi cao nhìn xuống thấy chúng đứng tựa vào nhau hệt như một trái tim lớn, hừng hực và mãnh liệt. Sau một đêm, những xác h[…]
Truyện ngắn
Nắng đã mờ và tình cũng đã nhạt
Hoàng hôn thật là đẹp. Đã bao lâu rồi tôi không được ngắm nhìn khung trời yên bình như thế này cơ chứ. Ừ thì cũng đã lâu rồi tôi chưa về quê. Dường như mỗi khi mệt mỏi quá với cuộc sống nơi […]
Tâm Sự