Mảnh đất tổ
Bình chọn: 472
Bình chọn: 472
Thằng em trai đến xin đón mẹ về nhà mình chơi mấy bữa. Trời ạ! Lâu nay sao thằng em không nghĩ đến chuyện đón mẹ về nhà an dưỡng mà lại lựa ngay cái thời điểm “nóng” này để đón mẹ chứ. Hết thằng em lại đến lượt bà chị lớn. Cô em út cũng dòm ngó đến mẹ, o bế mẹ chừng quá mức bình thường. Chị rồi em của Trần Lê cứ thế thay phiên nhau tranh quyền nuôi mẹ kẻ nữa tháng người mươi ngày. Mục đích của việc này không riêng gì anh em nhà Trần Lê mà tất thảy bà con lối xóm khắp làng hắn ai ai cũng rõ.
Thường thì mọi người chọn giải pháp vờ như không biết rồi giả tảng đi trước mặt anh em nhà hắn. Nhưng cũng có dăm người chừng “chẳng sợ trời không sợ đất” hay bị “ma men bắt” mà cứ thế oạch toẹt tất tần tật trước mặt anh em nhà Trần Lê chẳng thèm ý tứ gì nữa. Người ta bảo “Anh em nhà mày nổi tiếng mẫu mực, thương yêu nhau, nhưng chừ cũng xâu xé nhau vì tiền rồi đó hở?” “Tội bà già, sống đến cái tuổi gần đất xa trời như bả rồi lại phải nhìn cảnh con cái tương tàn nhau vì đất, vì tiền. Tội nghiệp thiệt!”
Nghe thế, ban đầu Trần Lê ngượng lắm. Hắn cho tập trung tất cả anh em lại tổ chức một cuộc họp nội bộ. Hắn phàn nàn vì những gì tai nghe mắt thấy ngoài kia. Hắn kêu gọi anh em phải đoàn kết đừng để những lời lẽ không hay ảnh hưởng đến danh dự và tình cảm gia đình. Chị em hắn đều ngúc ngoắc tán thành. Được thể, hắn tuyên bố luôn “ai muốn nuôi mẹ thì nuôi, mẹ là của chung, tôi không cản. Nhưng lâu ni, mẹ ở với tôi, miếng đất của cha mẹ để lại tôi luôn coi ngó, chăm sóc. Mặc dù trên giấy tờ thì mẹ vẫn đứng tên nhưng trên thực tế miếng đất ba mẹ đã chính thức cho tôi coi như là để tôi trồng thêm củ khoai gia tăng thu nhập nhằm phụ vào khoản chi phí phụng dưỡng ba mẹ rồi lo ngày ông ngày bà. Nên bây chừ, mấy cô mấy chú lỡ có nghe ai nói chi thì chịu khó giải thích cho họ hiểu kẻo họ nói ni nói kia, chướng lắm.”
Hắn nói chưa dứt lời, thằng em đã nhảy dựng lên “Anh nói rứa mà nghe được à, đất là đất của ba mẹ đúng không mọi người? Mà đã là đất của ba mẹ thì phải chia đều cho tất cả. Có lý mô người được hưởng hết người không có chi. Em không đồng ý với ý kiến của anh Năm.” Rồi thì em dâu, anh rễ, em gái thi nhau nói, thi nhau cãi, thi nhau đưa ra vô số ý kiến, biện pháp mà hình như ai cũng muốn đêm lại phần lợi lớn nhất cho mình. Lời qua tiếng lại cứ lớn dần lớn dần bất chấp cái quyền “quynh trưởng” của Trần Lê bao lần nhắc nhở, hay lên giọng áp chế. Cuối cùng, từ một cuộc họp nội bộ gia đình, tất cả kéo nhau ra sân.
Đầu tiên là mụ Trần Lê. Nước mắt nước mũi kèm nhem, mụ lăn lộn giữa sân khóc trời, kêu đất “Trời ơi là trời, cái thân tôi răng mà khổ ri hở trời. Cái hồi cha đau, một tay tôi lo ăn, lo ỉa, lo thuốc men. Tụi hắn có thèm ló cái mặt đến rót thử cho cha chén nước không chớ. Đến lúc cha chết đi, tôi lo ma chay, mồ mả. Rồi bao năm qua tôi chăm mẹ không thiếu một chút chi hết. Còn bao ngày giỗ, ngày chạp, ngày ông ngày bà, tôi lo tất. Tụi hắn có thềm biết chi tới không chớ. Rứa mà chừ nghe nói đến đất, đến tiền tụi hắn lại xúm vô xâu xé. Mẹ ơi là mẹ, mẹ có thấy con mẹ không hở mẹ, mẹ nói chi đi chớ, mẹ sống cho công bằng chớ mẹ!”
Cãi chán, bốn anh chị em nhà Trần Lê quay sang sỉ vả nhau, bêu xấu nhau. Cái chuyện từ thời còn ở truồng tắm sông cũng bị lôi ra để hạch sách nhau. Mấy con cá sặc, cá rô phi trở thành thứ kể lễ nghĩa tình. Thôi thì cả làng được một phen xem cãi vả hả hê. Chán chê, ai về nhà nấy. Chỉ có bà mẹ già của Trần Lê chừng không hiểu kịp “mô tê chi hết” ngồi bệt ngoài bìa hè mà nước mắt ràn rụa. Cả đời bà chưa bao giờ phải nhục nhã với họ hàng làng xóm đến vậy.
Thời còn thương nhau, hay đúng hơn là khi đất chỉ là đất bỏ, đất thừa, mụ Trần Lê đi chợ cũng cố ghé ngang gọi cô em dâu đi cùng cho vui. Đang lúc cơm sôi, mụ Trần Lê chỉ cần ới một tiếng thể nào cô em chồng cũng bỏ mặc nồi cơm trên bếp chạy sang xem chị ới cái gì. Còn bây giờ, đất có giá, chị em nhà Trần Lê thấy mặt trên chợ bêu xấu nhau trên chợ, gặp nhau ngoài đồng cạnh khóe nhau ngoài đồng. Lỡ có ai ngất xỉu giữa đường, người còn lại cứ thản nhiên nhìn nhau như không thấy.
Sau một thời gian dài “án binh bất động”, Trần Lê cho gọi tất cả anh chị em lại trước sự có mặt của mẹ để giải quyết cho xong mọi việc.
Chờ tất cả đã đông đủ, Trần Lê đứng dậy, đằng hắng lấy giọng rồi trịnh trọng tuyên bố bản di chúc của mẹ. Trong đó có phần quan trọng nhất mà hắn đọc thật chậm, thật to, thật rõ “…Mẹ quyết định để toàn bộ miếng đất tổ tiên này lại cho con trai trưởng Trần Lê…” Đọc xong, hắn nói luôn “Theo bản di chúc ni, thì tôi có trách nhiệm phụng dưỡng mẹ đến cuối đời. Mặc dù rứa, nhưng mấy cô chú muốn đón mẹ về năm ba hôm cũng không hề chi. Còn về miếng đất, rứa là rõ. Ngày mai, tôi sẽ lên xã tiến hành thủ tục sang tên đổi chủ. Từ nay, chúng ta không bàn cãi chi thêm về chuyện ni nữa, nghe!”
Bao cái nh

Chỉ đam mê thôi là chưa đủ. Tôi là người hay mơ mộng. Ừ, người ta nói không ai đánh thuế giấc mơ nên ngại gì mà không mơ. Nhưng cũng đừng đắm chìm vào mộng tưởng mà quên đi thực tại của mìn[…]
Truyện ngắn

Từ lúc bé xíu xiu, anh em sinh đôi đánh nhau như cơm bữa. Các trận giao chiến kinh hoàng. Thường khi người lớn gỡ được cặp giò hoặc hàm răng của con em bách chiến bách thắng ra khỏi cần cổ t[…]
Truyện ngắn
Là khi tình yêu thì căng đầy nhưng người đó lại không ở cạnh bên để cả hai cùng nhau chia sẻ. Vậy mà vẫn hẹn hứa, nhủ lòng mình sẽ kiên tâm... Yêu một người đã là dốc hết lòng, trút hết tâm[…]
Truyện Blog

Vậy là chồng chị Tư chết thiệt rồi. Nghe đâu chết vì ăn nhầm mấy cái nấm độc gì đó. Cũng chưa biết rõ nữa. Nhưng biết chắc là nhà chị không lo nổi đám ma. "Thôi thì hàng xóm người góp một […]
Truyện ngắn
Tôi đã không ngủ được với cái tên Thanh Hóa và càng không thể lí giải được tại sao lại có sự phân biệt như thế khi tất cả chúng ta đều là người Việt Nam, kén chọn con dâu lại phải kén chọn n[…]
Tâm Sự
Anh vẫn thường trêu em là anh mong em ế chắc em hiểu điều này> nhưng sự thật anh chẳng muốn điều đó xảy ra, sẽ tốt nếu anh có thể mang hạnh phúc cho em sau những tháng ngày mong chờ, nhưng […]
Tâm Sự

Sao anh không thử ghen một lần?
Nhiều lúc em chạnh lòng nghĩ: "Sao anh không thử ghen một lần?", chẳng phải ghen là thuốc thử cho tình yêu sao? Khi hàng ngày bên tai em, con bạn thân luôn "khóc ròng" vì những khi "được" c[…]
Truyện Blog

Là tập tự truyện của cô gái đã 7 năm chiến đấu chống lại căn bệnh ung thư máu Hoàng Thị Diệu Thuần. Tập tự truyện được viết ở nhiều thể loại khác nhau: Hồi ký, Nhật ký, Thơ. Dù viết dưới hìn[…]
Sách Hay