Lý trí thắng, trái tim có buồn không?
Bình chọn: 384
Bình chọn: 384
- Alo
- Thi xong chưa? Làm bài tốt không?
- Xin lỗi, ai vậy ạ?
- Không nhận ra đồng hương à? Buồn quá nhỉ?
- À ừ. Ai bảo dùng số lạ cơ. Cậu gọi chỉ để hỏi tớ điều ấy thôi à?
- Uhm
- có biết nay ngày gì không?
- 10/10/2010, ngày đẹp nhỉ?
- Ờ. Ngày thiên thần như tớ ra đời mà không đẹp à? - Cô luyến thoắng: - Chúc tớ điều gì đi chứ nhỉ?
- Thật á. Uhm. Chúc cậu luôn vui vẻ này, hạnh phúc thật nhiều nhiều này, thành công thật nhiều trong cuộc sống nha.
- Thế thôi à? Cảm ơn cậu. Nhưng tớ vẫn thấy ít... - Ngay lúc này trong tâm trí cô, cô chỉ muốn chọc cậu thêm tẹo nữa mà thôi.
- Chưa đủ à? Còn gì nữa nhỉ? Uhm. Ước gì được đấy. - Cậu trả lời.
- Thôi xong rồi, cậu tới số rồi. - Cô cười nham hiểm: - Ước gì được đấy à? Uhm. Cậu có muốn điều ước của tớ thành hiện thực không? - Cô rào đón.
- Có chứ J.
- Tớ ước cậu làm người yêu tớ. - Chà, cái tích tắc ấy diễn ra thật nhanh. Chẳng rõ tại bộ não tê liệt hay tại cái miệng hoành hành. Cô chỉ biết, cô của thời điểm ấy đang hồi hộp chờ đợi câu trả lời từ đối phương giống như các nhân vật chính trong bộ phim tình cảm lãng mạng cô đã từng xem, mà bản thân không lường trước được có một cái bẫy do chính cô tạo ra và nó đang chờ đợi cô ở phía trước.
- Sao cậu lại ước điều đó với mình? - Cậu hoang mang hỏi lại cô.
- Điều ước có thành sự thật không?
- Cái này khó. - Cậu trả lời thật nhanh, thật dứt khoát.
- Thế mà có người bảo ước gì được đấy cơ đấy.
Cô bướng bỉnh vặn vẹo cậu. Để rồi cô cũng phải phá lên cười trước vẻ lúng túng của cậu. Cô biện minh rằng, chỉ là muốn tạo kỉ niệm để sau này nhớ lại cũng không quên ngày đặc biệt ấy. Cả thế kỉ này còn ngày nào đẹp hơn ngày hôm ấy nữa đâu. Rồi xề xòa, cô và cậu buôn với nhau đủ thứ chuyện, như những người bạn thân lâu lắm rồi không gặp. Cô biết cậu đã có người để quan tâm, để chăm sóc rồi mà cô vẫn dồn cậu vào một tình huống khó xử như thế. " Ước gì có cậu đi cạnh tớ trên con đường này, chỉ ngày hôm nay thôi " trang nhật kí ngày hôm đó cô viết vậy. Đơn giản cô không muốn mình cô đơn trong ngày đó, lời chúc từ mẹ, từ bạn bè thân yêu không đủ làm cho tâm hồn mỏng manh của cô khi đêm về cảm thấy bớt hiu quạnh. Và cũng vì cô nghĩ cô sẽ chẳng còn gặp được cậu nữa đâu, nên mới mạnh miệng tới thế.
Vậy mà ông trời như trêu ngươi hay trừng phạt sự bỡn cợt của cô mà sắp xếp cho cô gặp lại cậu trong đoàn thực tập năm thứ tư đại học. Cái duyên ư? Cô sợ rồi. Đúng là ếch chết tại miệng. Chưa khi nào cô thấm thía điều ấy tới thế. Ngượng ngùng chưa biết phải đối mặt với cậu ra sao, cô càng bối rối bao nhiêu, cậu lại càng tỏ ra vô tư bấy nhiêu. Có lẽ cậu đã quên buổi tối đó rồi.
Thực tập năm cuối, không đơn giản và dễ dàng như năm trước, những yêu cầu và đòi hỏi của thầy cô giáo hướng dẫn càng ngày càng cao, cô tự tin mình sẽ làm tốt, vậy mà cô gặp thất bại ngay trong giờ đứng lớp đầu tiên. Suy sụp, không chấp nhận hiện thực ấy, cô tỏ ra mình mạnh mẽ vượt qua nó, cô tìm những cái mới, thử nghiệm cái mới, rồi lại thất bại. Nghĩ lại những ngày tháng ấy, ở thời điểm của hiện tại cô vẫn không tin rằng mình có thể chấp nhận bản thân thảm hại như thế. Vì sao? Vì sao khi cô nỗ lực nhiều tới vậy cô lại gặp thất bại? Cô đã sai ở đâu? Từ khi nào? Cô đặt ra cho mình nhiều câu hỏi, mà bế tắc không tìm được câu trả lời. Cô bắt đầu co mình lai, trầm tư nhiều hơn. Cô tránh mặt mọi người, đôi khi còn trốn chạy chính bản thân mình. Vậy mà cậu vẫn tìm ra cô, vẫn đọc được những suy nghĩ trong cô. Cậu bày cách cho cô, hướng dẫn cô làm từng thứ, cái này nên, cái kia bỏ... từng chút, từng chút một. Cô ương bướng, để cậu nói một mình, nghe một mình. Cậu ta thì biết cái gì chứ? Một mình cô gặm nhấm những thất bại đầu tiên thế là đủ rồi, không cần ai dạy, không cần ai chỉ... cô không muốn ai nhìn thấy cô lúc này. "Thật phiền phức" cô hét lên. Những tưởng cậu sẽ tức giận bỏ đi, thế mà cậu lại im lặng ngồi bên cô hàng giờ làm cô thấy giận bản thân mình ghê gớm.
Nhưng ngày sau đó, cậu nhẹ nhàng bên cô, khi là tờ giấy nhắn ngộ nghĩnh, khi là chiếc kẹo ngọt, có khi thì chắn ngang trước cửa phòng chỉ để xòe tay ra bắt lấy tay cô thật nhanh chúc cô gặp may mắn. Rảnh rỗi, cậu ké

Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa
Chiến tranh không đùa với ai cả, cũng không phải cứ hạ súng thì đã là kết thúc thế nên, còn hòa bình được ngày nào, hãy cố mà gìn giữ. Bố em, 18 tuổi vào bộ đội. Năm đó là 1974, chiến tr[…]
Truyện ngắn

Người ta đang bán mùa xuân. Người ta đang mua mùa xuân. Người ta trao nhau mùa xuân. Tôi chọn mùa xuân cho mình:vàng mai. Đưa chén trà lên môi, nhắp nhẹ, giọng từ tốn, tôi khẽ nói: “Bác có[…]
Truyện ngắn

Tình yêu mà, chỉ cần nó làm bản thân mình cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc là đủ rồi, thời gian hay bất cứ thứ gì cũng không quan trọng. Tôi và cậu là bạn học cùng nhau từ năm lớp 11. Đáng ra thì[…]
Truyện ngắn
"Lần thứ 100" Đó là mảnh giấy cậu ấy viết từ trước khi tôi tới bệnh viện "Mình xin lỗi...mình thật sự không muốn để cậu lại một mình trên thế giới này, nhưng có thể đến một lúc nào đó khác[…]
Truyện ngắn
Đời này, ta còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?
Dạo này ngoại tôi cứ sốt liên miên. Ở cái tuổi 85 gần đất xa trời, mọi người vẫn cứ nghĩ đó là chuyện bình thường thôi, "già rồi thì hay ốm vặt ấy mà" cậu mợ tôi vẫn cứ bảo thế. Tôi thì tôi[…]
Truyện ngắn
" Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả?" Trên đoàn tàu Thống Nhất Bắc Nam, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi áng […]
Truyện ngắn

Kiếp sau vẫn nguyện làm chồng em
Cô vốn không bị điên. Năm đó cô 23 tuổi, rất trẻ. Người ta nói nhan sắc cô vào loại bình thường. Năm đó cô đem lòng yêu anh. Anh 23 tuổi, có chút danh tiếng, rất tài hoa và là người tình lý […]
Truyện ngắn

Yêu quên cưới, cưới rồi quên yêu
Tôi vẫn nhớ một cuốn sách có lời khuyên các cô gái trẻ đang tuổi yêu, hãy luôn mặc bộ đồ lót lành lặn bên trong bộ quần áo thời trang của bạn. 7X mới ngày nào còn là tên gọi của một lứa mới[…]
Truyện Blog
Ai có thể cho tôi lời khuyên được không. Tôi đang phân vân... Vào một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác, tôi ngủ dậy trễ nên không đi làm, rồi định mệnh đưa em gặp tôi khi chị […]
Tâm Sự