Lưu bút mùa ấy
Bình chọn: 427
Bình chọn: 427
Tôi cứ ngồi thừ ra đó mà suy ngẫm như một nhà hiền triết mà không nhận ra đã hết giờ từ lâu lắm rồi. Mà thật ra nhà hiền triết cũng không biết mình đang suy ngẫm cái gì nữa? Tôi không hiểu tại sao mình lại nổi cáu với thằng bạn chí cốt của mình như vậy, có lẽ tôi cũng đang nổi cáu với chính mình nữa, vì tôi cũng không biết cảm xúc thật của mình. Trời ạ, thằng như tôi bảo làm gì thì được chứ diễn tả cảm xúc của mình thì đúng là giết tôi đi còn hơn.
Những cuộc nói chuyện gần đây của tôi với con nhỏ kia không còn chỉ là những câu hỏi vô nghĩa của nó hay trao đổi bài vở đơn thuần nữa. Những lúc ngồi cạnh chúng tôi có dịp tìm hiểu thêm về sở thích của nhau, nói cho nhau nghe những dự định năm cuối cấp, ít có đứa con gái nào chịu lằng nghe tôi chăm chú như nó và tôi cũng nhận ra là tôi thích nghe nó kể về đứa em trai làm khổ nó thể nào hay những bộ truyện ngôn tinh hay những bộ phim tình cảm Hàn Quốc làm nó chết mê chết mệt ra sao. Những chiều học bài cùng nó khiến tôi cứ mong thời gian chậm lại mà thế nào nó cứ lại nhanh hơn. Tôi cố gắng chí chóe với nó ít hơn và nhận ra mình nhìn trộm nó nhiều hơn trước. Tôi biết các bạn nghĩ gì? Thằng này thích con bé kia rồi hay đại loại thế. Kịch bản xưa như trái đất và dễ đoán đến mức nhàm chán. Sau khi chàng nhận ra tình cảm của mình dành cho nàng thì sao nhỉ? Chàng sẽ làm mọi cách để chứng tỏ cho nàng thấy chàng thích nàng, sau đó là quà cáp, thơ thẩn và đủ thứ trên đời. Nàng sẽ nhận ra tình cảm ấy và hai người cùng nắm tay nhau dưới ánh hoàng hôn đầy màu sắc.
*****
Nhưng có lẽ ta nên làm mới câu chuyên ở đây thì hơn, nhân vật nam chính trong câu chuyện của tôi chắc chắn chính là tôi rồi chứ không phải mấy anh Hàn Quốc lãng mạn nào đó. Và tôi phải nói thật thì dù tôi cảm thấy thế nào đi nữa nhưng việc thừa nhận tôi thích nó thì cũng không thể xảy ra được. Và nếu nhỡ nó không thích tôi thì sao. Tất cả vốn chỉ là một trò đùa từ đầu thôi mà. Và liệu cảm giác của tôi là thật hay chỉ là cảm xúc nhất thời, tôi không biết nữa.
Tôi không thể cứ lờ đi cảm giác của mình nhưng tôi cũng không thể thể hiện ra một cách quá lộ liễu. Binh pháp mà tôi nghiên cứu bấy lâu nay cũng đến lúc dùng rồi. Tôi sẽ giả vờ dò hỏi trước để biết cảm giác của nó dành cho mình sau đó tùy theo đó mà đưa ra chiến lược phù hợp. Nếu nó tỏ ý thích tôi thì tôi sẽ ít nhất làm một vài trò trong mấy bộ phim Hàn Quốc mà nó mê mẩn như tặng cái gì đó ý nghĩa chẳng hạn. Còn không cứ nhẹ nhàng mà rút lui thôi. Tôi cứ gật gù cái đầu và thấy mình thật giỏi, chà chà....
Tôi làm thiệp, cổ điển, chả có gì mới lạ nhưng kệ đi, nàng ( giờ là nàng rồi cơ đấy) mà thích tôi thì cái gì tôi tặng nàng chả thích. Cái thiệp méo mó dị dạng, nhìn cứ như đồ thủ công cắt dán của trẻ con cấp một nhưng nó chứa đựng cả tâm tư của tôi, của một thằng trai 18 tuổi đấy. Tôi dành cả tối nghiên cứu xem mình viết gì lên thiệp và sau cùng chỉ dám nguệch ngoạc vào chữ: " Tao thích mày". Ôi tình yêu của tôi sao mà ngớ ngẩn thế. Tôi tự cười với trái tim 18 ấy của mình.
*****
- Này, sắp chia tay rồi đấy, còn vài tuần nữa là hết năm rồi, mày có gì muốn nói không? "mở đầu hoàn hảo" – tôi thầm nghĩ
- Không, thế mày có gì muốn nói với tao à
- À thật ra cũng không có gì, chỉ là hỏi xem mày có định viết lưu biết cho tao không thôi?
- Có chứ, bạn bè mà, kiểu gì chả viết cho nhau
Sao lại là bạn bè, thế là sao? ý nàng là gì? Nàng chỉ coi tôi là bạn thôi sao, tôi không là gì khác của nàng sao. Mình sẽ rút lui theo kế hoạch một cách cay đắng vậy ư?
- Thế nếu tao muốn mày viết cho tao với tư cách không phải bạn bè thì sao, nếu tao nói tao thích mày thì sao – tôi nói và tự nhận thấy mình thật can đảm, tấm thiệp trong cặp tôi đã rút ra từ lúc nào, bàn tay tôi run run đưa cho nàng.
- Thế thì mày cũng phải viết cho tao như thế nhá – nàng mỉm cười quay đi và tôi thấy trong nắng có chút ửng hồng.
*****
Tôi chia tay, nói thật cũng chả hay ho gì. 5 tháng sau khi tôi và nàng đi học đại học. Thật ra câu chuyện có thể kết thúc hay hơn thế này nhưng tôi cũng không lấy làm buồn. Tình yêu học trò vốn mong manh lắm và khi tôi và nàng không có thời gian dành cho vì cả hai đứa ở xa ít có thời gian liên lạc thì việc tan vỡ cũng không lấy gì làm lạ. Đôi lần tôi cũng chợt nhớ ra vài câu hỏi của nàng và thay vì cười thì tôi lại tiếc nuối nhẹ về một mối tình đã qua. Tôi không đau khổ vật vã hay làm thơ hoài niệm gì nhưng có lẽ cũng phải khá lâu tôi mới gạt ra khỏi đầu người con gái ấy. Tôi cứ nghĩ tuổi trẻ của tôi đã rơi đâu đó trên quãng đường ấy rồi.
Hôm vừa rồi dọn dẹp lại phòng, tình cờ nhìn thấy cuốn lưu bút thời cấp 3. Cũng phải khá lâu rồi tôi mới có đủ can đảm để cầm quyển sổ ấy lên và lật đến những trang giấy đó. Giở ra đọc và tôi lại thấy những dòng của ngày nào. "Mày và tao mãi thé này nhé..."Vẫn ngô nghê lắm, vẫ
Cũng như rất nhiều cô gái khác, Tiến Phương có một thói xấu mà dù chết vạn lần vẫn không thể bỏ được, đó là mê trai đẹp. Dù bất cứ nơi đâu, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, hễ cứ thấy trai đẹp là[…]
Sách Hay
Cái Thủy, nó chạy theo cái tham vọng mà nó nghĩ rằng nếu thực hiện được nó sẽ hạnh phúc nhưng liệu nó có hạnh phúc? Bữa cơm tối, nhà có hai người, ai nấy cắm cúi ăn. Đương chừng, bà Sen đặ[…]
Truyện ngắn

Hãy nhìn vào mặt trái của cuộc sống
Những người sống quanh ta đa số là người tốt. Nhưng "đa số" không có nghĩa là "tất cả". Thỉnh thoảng bạn vẫn bị ai đó làm tổn thương. Đôi khi, lý do lại là vì bạn không để ý phân biệt "đa số[…]
Truyện ngắn

An à, cậu mãi mãi thuộc về nơi ấy, nơi luôn có một tình yêu chân thành, của tớ, dành cho cậu... Sự cố... Mặt trời cô độc bị mây đen bao phủ, gió thổi mạnh khiến người tôi lạnh […]
Truyện ngắn

Thế giới này rất nhiều việc kỳ diệu, có đôi khi nghĩ là thông suốt rồi nhưng lại vẫn cứ mù mịt. Có những việc tưởng chừng đã bế tắc nhưng tự nhiên lại cảm thấy đơn giản đến mức chỉ có thể mỉ[…]
Truyện Blog

Phải chăng càng lớn người ta càng ít kiên nhẫn để theo đuổi một mối tình nên lúc còn trẻ chúng ta thường vội vàng sống, vội vàng yêu? Càng ngày, chúng ta càng làm mòn đi giá trị của tình y[…]
Truyện Blog

Đêm dài một đời là câu chuyện về đời sống và sinh hoạt của những cậu bé bị mù tại một ngôi trường đặc biệt dành riêng cho họ. Những cậu bé ấy phải vượt qua rất nhiều khó khăn để có thể học […]
Sách Hay

Cuộc đời này rất ngắn. Bản thân luôn biết mình muốn gì, hiểu rõ những gì nhất. Bức tranh trong phòng triển lãm vẽ một hình tròn xanh bao quanh bởi hình chữ nhật đỏ. Rồi người xem tranh b[…]
Truyện ngắn