Lung linh mắt nắng
Bình chọn: 470
Bình chọn: 470
Những buổi học cuối cùng trôi chậm rãi, kéo dài niềm bâng khuâng không dứt. Mặt Trời ngoài khung cửa đốt những cánh phượng cháy rực rỡ một mùa đỏ đến nhói lòng. Vòm trời xanh trong chẳng gợn chút mây bay. Tiếng ve ngân dài rơi vào trang nhật ký xao xuyến. Linh vẫn ngồi bên cạnh Phương, vẫn chăm chú giải bài tập. Dạo này, hắn càng ít nói hơn, Phương biết vì sao nhưng không biết phải an ủi bạn như thế nào. Em đưa mắt nhìn ra cửa sổ, tránh gương mặt ảm đạm kia để lòng nhẹ nhàng hơn. Những chùm nắng lung linh đang vui đùa đậu trên những tán lá xanh mướt phía sân trường. Phương nhắm mắt nguyện cầu.
Điều Phương lo sợ trong lòng cuối cùng cũng đến. Mấy hôm nay, Linh không đến lớp. Gọi điện cũng không liên lạc được. Phương tới nhà thì cửa đóng im ỉm. Hỏi hàng xóm, người ta nói cha con họ dọn di từ hôm qua. Buồn bã, định quay đi thì người hàng xóm bỗng nói.
- À, cô là Phương phải không?
- Dạ.
- Thằng Linh nhờ tôi đưa cô cái này.
Cầm lá thư trên tay, em bỗng run run dù có thể đoán trước được Linh muốn nói gì. "Phương! Mình hiểu tình cảm của cậu dành cho mình. Mình rất trân trọng điều đó. Nhưng hiện tại mình chưa biết được tương lai của chính mình, làm sao có thể cùng cậu nghĩ về điều gì khác được. Mình sẽ đưa ba đi đến một nơi thật xa, thật yên tĩnh, xa rời những ồn ào, bụi bặm của cuộc sống một thời gian. Cũng chẳng biết là bao lâu nữa nhưng nếu thực sự có duyên phận thì lúc nào đó trên đường đời chúng mình lại gặp nhau, nếu không hãy xem những ngày tháng bên nhau như một kỷ niệm đẹp tuổi học trò để nghĩ về cậu nhé. Tạm biệt. À, còn một điều mình chưa nói. Linh thích Phương."
Những dòng thư cứ bồng bềnh trôi trong tâm trí em như một cơn mưa mùa hạ. Ướt, lạnh, và cồn cào. Phương nghe tim mình trống vắng đến vô ngần. Ước mơ của Linh giờ đây như những vòng tròn vẽ vào không gian. Mơ hồ, tan loãng. Tâm hồn cậu chắc giờ băng giá lắm, lạnh và cô đơn lắm đúng không Linh?
Phương sẽ chờ. Dù xa nhau nhưng em vẫn linh cảm rằng mình sẽ gặp lại. Một ngày nào đó trong cuộc đời Linh nhé, mình sẽ lại gặp nhau.
Phương quyết định thi vào đại học y thành phố, khoa bác sĩ tâm lý như đã nói với Linh. Nơi ấy, Phương sẽ chờ đợi một người.
Bùi Hữu Phúc

Anh nghĩ tất cả đều tại chị, xộc xệch rối bời, không chút gì nóng bỏng, để tình vợ chồng nguội lạnh. Anh làm việc ở một công ty xây dựng, ngày ngày sau khi kết thúc công việc anh lại lai r[…]
Truyện ngắn

Mẹ nhớ chị, rất muốn lên thăm chị. Nhưng mẹ còn phải làm việc, kiếm những đồng tiền ít ỏi cho chị được học hết đại học, có một tương lai tốt đẹp. Chị tôi gọi điện về nhà khi tôi đang ngồi […]
Truyện ngắn

Chị suy đi tính lại mãi. Sinh nhật... " Sinh nhật là chuyện của những đứa con nhà giàu". Chị lẩm bẩm thành tiếng: "Nó không thể trách mình được, lo cho bầy con ăn học hàng ngày là một chuyện[…]
Truyện ngắn

Dù chậm hơn, nhưng hãy mạnh dạn đi lại, nếu không bạn chẳng bao giờ đi đến đích! Bạn mười tám tuổi, bạn là sinh viên năm nhất, điều đó không lạ. Tôi hai mươi bốn tuổi, tôi cũng là sinh vi[…]
Truyện ngắn
Chuyện người ăn mày và hai người thầy
Ông giáo Hùng gặp gã hành khất ấy ở một trạm bán xăng. Gã di chuyển bằng cách bò lết với cái chân khoèo và một cánh tay áo lắt lay. Nhìn gã, ông giáo Hùng giật mình. Hình như đã một lần ông[…]
Truyện ngắn
Con trai thân yêu! Mẹ thật có lỗi với con, mẹ cũng đã từng nói điều đó với con, và ngay cả việc nói điều đó với con cũng là lỗi của mẹ. Mẹ nói với con vì cảm giác có lỗi trong mẹ đã khiến mẹ[…]
Tâm Sự

Em quyết định cầm cưa bởi vì bản tính em vốn không chịu ngồi yên, em tấn công và thật sự làm anh phải thay đổi. Anh có tin không? Chẳng bao giờ và cũng chưa khi nào anh hỏi em về những điề[…]
Truyện Blog
Rồi như chợt nhớ ra mình cũng có một thủa đuổi bắt nhau với một cậu bạn ngay trên bãi biển này, kí ức bỗng ùa về ... Chiều nay, cô bé ngồi thinh lặng bên cửa sổ, cô ngắm nhìn ánh nắng xuyên[…]
Truyện ngắn