Love
Bình chọn: 284
Bình chọn: 284
Bố mẹ, lấy nhau như thế là đã 26 năm. 25 năm mình có mặt trên đời là khoảng hơn 20 năm nghe bố mẹ cãi nhau. Số năm còn lại là vì bố đi vắng. Số lần mẹ vật mình ra để kêu ca và khóc lóc thì không đếm xuể.
Valentine, mùng 8 tháng 3, 20 tháng 10, chưa bao giờ thấy bố mua quà tặng mẹ. Bố thậm chí còn bận vào ngày kỉ niệm đám cưới và sinh nhật mẹ.
Bố kêu ca mẹ. Mẹ kêu ca bố. Thằng con đứng giữa đau hết cả đầu.
***
Nhưng ngần đấy năm bố mẹ cãi nhau, thì cũng đúng từng đấy ngày bố chỉ ăn cơm của mẹ nấu. Đi đâu, làm gì, về muộn như thế nào bố cũng nhất định phải ăn đồ mẹ nấu rồi mới đi ngủ. Rồi tất cả những dịp lễ, tết, liên hoan, bố nhất định chỉ ăn ở nhà, không bao giờ cho đi ăn hàng, ăn hiệu, vì "mẹ mày nấu còn ngon hơn bất cứ hàng, hiệu nào". Và mẹ thì dù bố về muộn đến đâu cũng phải chờ lo cho bố xong một bữa ăn mới chịu đi ngủ.
Và dù bố chẳng mua quà cho mẹ vào những dịp nên mua, thì lần nào đi nước ngoài về bố cũng mua tặng mẹ ít nhất là một đôi giầy, và bao giờ cũng vừa khít chân mẹ, dù size giầy của mẹ rất khó tìm, đôi khi tự đi mua còn chẳng vừa đến thế.
Và mẹ thì không thích bố uống rượu, nhưng lại tự pha chế rượu. Vì mẹ sẽ cho rất nhiều các loại thuốc bổ vào rượu. Và bố thì đặc biệt thích rượu mẹ pha.
Và còn nhiều điều nữa, bố mẹ cứ dịu dàng làm cho nhau, không ồn ào như khi cãi nhau, chẳng ầm ĩ như những bộ phim hành động, trinh thám bố mẹ nằm xem cùng nhau mỗi đêm cuối tuần.
Lúc nãy bố đang ngủ, tự nhiên gọi thằng con vào, thều thào.
"Con ơi, bố mệt quá, chắc bố sắp ra đi rồi. Bố dặn con này..." (bố nấc nấc, thằng con hốt hoảng, im lặng nghe tiếp).
"Lúc nào bố đi, con nhớ phải thông báo với mọi người rằng, bố đi vì bị SIDA nhé!" (thằng con tí nữa ngất xỉu, không hiểu gì cả, nhưng vẫn im lặng).
"Con biết tại sao bố lại muốn mọi người biết thế không?" (thằng con vẫn im lặng).
"Để kể cả khi bố tiêu rồi thì cũng không còn ai dám theo đuổi mẹ nữa chứ gì?" – Mẹ chen vào.
Thằng con tí sặc. Chỉ có mẹ là luôn hiểu ngay ý bố. Cả nhà được một trận cười vỡ bụng.
Nhưng ngọt ngào hơn cả là cái tình cảm hai bố mẹ dành cho nhau. Tình cảm đó đã giữ bố mẹ lại bên nhau đã 26 năm nay rồi, dù đã trải qua chẳng phải là ít sóng gió. Và càng ngày nó càng đậm đà.
Đến giờ thằng con vẫn không thể hiểu nổi, sao ngày xưa bố mẹ lại có thể tìm thấy nhau khi còn trẻ đến như vậy, mà lại chuẩn đến như vậy. Ngày xưa khi bố bằng tuổi thằng con bây giờ, thằng con đã bắt đầu biết ấp úng gọi mẹ.
Đã 25 mùa Valentine thằng con vẫn một mình. Nhưng nó không ngại một mình, nó chỉ ngại không tìm được một người có thể ở lại bên mình cái cách bố ở lại bên mẹ, và mẹ ở lại bên bố.
—
[Tôi 20++ - Nick D.'>
Cô giáo Thảo, cô giáo dạy văn ngoại tình một cách tuyệt vời và tuyệt vọng đã mấy tháng nay. Ai cũng bảo trông cô đẹp lên rất nhiều, như thể cô dùng một loại mỹ phẩm đặc biệt trong uống ngoài[…]
Truyện ngắn

Hùng đút lá thư vào miệng và nhai ngấu nghiến như thể hắn đang nhai những uất ức đang trào lên trong lòng. Nước mắt hắn trào ra đầm đìa trên khuôn mặt vàng vọt. Hắn luống cuống bới chiếc hộp[…]
Truyện ngắn
Cha không nghĩ rằng con có thể đền đáp được cho người đó đâu...Nhưng con vẫn chưa được biết con ạ. Cậu sinh ra không có vành tai như bao người khác, trông vào gương thì trông rất là kì dị.[…]
Truyện ngắn

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của[…]
Truyện ngắn
Anh là trai Bắc, tôi là gái Nam. Chúng tôi gặp và yêu nhau ở Sài Gòn. Lúc chưa yêu anh tôi biết anh đang chuẩn bị đi du học, thiết nghĩ nếu yêu nhau cả hai sẽ đi về đâu. Nhưng rồi tình […]
Tâm Sự

Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang – Ức Cầm – 2013 - Ngôn Tình Hiện Đại
Tình yêu vốn không phải thứ bày sẵn cho bất cứ ai, dù hai người vốn là thanh mai trúc mã, hiểu nhau từng đường tơ kẽ tóc, nắm tay nhau đi hết cả quãng đường ngây thơ đi chăng nữa. "Ai nói h[…]
Sách Hay

Ba đi làm về rất muộn, mãi tới hơn 10h tối tiếng xe của ba mới dừng lại ở cổng. Người ra đón ba không phải là đám con chân dài vai rộng của chúng tôi, mà là mẹ tôi. Tôi nghe mẹ trách yêu: […]
Truyện Blog

"Chém cha cái số làm công nhân" ở các khu công nghiệp 1. Biên hoà quá phức tạp! Đó là lời nhận xét của nó khi ở đó đúng một tháng vài ngày.Đậu đại học là nó biến gấp rồi.Cũng may thời gia[…]
Truyện ngắn