Lộc đầu xuân
Bình chọn: 406
Bình chọn: 406
Mẹ tôi không vào nhà, bà đi sang nhà anh họ tôi. Bà gọi cửa, chị dâu tôi chạy ra hỏi:
- Thím gọi gì cơ ạ?
- Thằng Quý có đi chợ không?
- Có, nhà cháu đi từ chiều cơ.
- Mày thử gọi điện cho nó xem nó có đi với ông Dũng không. Ông Dũng cũng đi từ chiều vừa gọi điện nhưng chưa thấy về, gọi lại thì không được.
- Vâng.
Nói rồi chị dâu tôi đi vào nhà. Chợ đông như vậy, lượng người xe ôm cũng không ít. Mỗi người đều phải tự đi tìm mà kiếm khách, gặp nhau còn khó chứ đừng nói là đi cùng. Tôi biết vậy nhưng không dám bảo mẹ. Một lúc sau, chị dâu đi ra.
- Cháu vừa hỏi rồi. Hai chú cháu đang về.
Mẹ tôi không hỏi thêm gì nữa. Có thể chính bà cũng không hiểu tại sao họ lại đi với nhau. Hai mẹ con vào trong phòng. Thấy đèn sáng, ông tôi ngồi dậy, nheo nheo đôi mắt đỏ đục, cất giọng khản đặc ông hỏi:
- Dũng à?
- Không, cháu Ngân đây.
- Làm gì mà bật đèn lên thế?
Tôi không trả lời ông. Sau khi kéo hai cánh cửa khép hờ và tắt đèn, tôi đi vào trong phòng. Mẹ ngồi lặng lẽ, cứ chốc chốc lại buông một tiếng thở dài. Tôi không hỏi và cũng không nói gì, thằng em tôi vẫn nằm trong chăn ấm ngủ ngon lành.
Một lát sau, nghe có tiếng xe máy, hai mẹ con tôi đi ra. Bố ngồi sau xe anh Quý, ánh sáng mờ mờ của đèn điện phía trong phòng chỉ đủ cho tôi thấy cái dáng đi nặng nhọc của bố. Anh tôi dựng xe ở giữa sân rồi cũng vào theo. Mẹ tôi không hỏi gì. Đợi bố đi vào nhà rồi, anh tôi mới cất tiếng.
- Chú ấy bị chúng nó cướp mất xe rồi. May mà người không việc gì.
Nói rồi anh cũng bước vào theo. Có lẽ mọi chuyện xảy ra ngoài dự định khiến anh chưa làm được gì nhiều. Bố tôi đang ngồi trên chiếc ghế đẩu cạnh giường. Mặt mũi hơi lấm lem. Chiếc áo khoác xanh đầy những là đất cát. Ông cởi nó ra và vắt lên thành ghế. Khẽ kéo cánh tay áo len lên, mặt ông nhăn nhăn lại. Một vệt xước khá dài chạy dọc cánh tay trái đang rỉ máu.
- Có sao không chú? – Anh Quý hỏi rồi tiến lại gần nâng cánh tay bố tôi lên.
Mẹ tôi vừa vào, bà khẽ chau mày, quay ra. Trở vào với một chiếc khăn tay ẩm và đủ ấm, bà khẽ lau những vệt máu đã khô lại trên cánh tay của bố. Anh tôi tránh qua một bên, buông một tiếng chửi thề rồi anh bảo:
- Đúng là bọn bất lương. Cả đời, cả họ nhà chúng nó cũng không khá lên được đâu.
Bố tôi không nói gì. Đôi môi khô mím lại, ánh mắt đỏ quạu hằn sâu từng mạch máu ẩn dưới hàng lông mày đang xô lại với nhau. Xong xuôi mọi việc, anh tôi xin phép về. Mẹ lúc này mới quay ra hỏi bố:
- Đi đến đâu thì bị cướp. Mà đường mình đi cả trăm lần có sao đâu, thế mà...
- Cướp gì mà cướp. – Bố lên tiếng, cái giọng ráo hoảnh nhưng cái mặt thì nghệt ra như một đứa trẻ vừa để mất món đồ mà mẹ nó mới mua. – Năm nay đường thoáng, đi quá trạm xăng cũng không có khách. Vừa đến nhà ông Huấn thì có người đi. Nó băng kín cả đầu lẫn chân, đưa nó đến đường mới thì nó kêu dừng lại. Hai ba thằng nữa đi đến, chúng nó đánh, rồi cướp mất xe, lao đi.
Mẹ thở dài một tiếng rồi đứng dậy, cầm chiếc khăn ướt đầy máu và bùn đất ra ngoài. Tôi không bước vào, có lẽ nên để bố yên tĩnh thì tốt hơn. Tôi lên phòng, thu dọn đồ đạc rồi lên giường và ngủ. Một lát sau, bố mẹ tôi cũng ngủ. Mọi lần bố, mẹ ngủ nhanh và say lắm. Công việc nặng nhọc và những lo toan hằng ngày như rút cạn của họ mọi sức lực. Vậy mà đêm nay tôi có thể nghe rõ tiếng trở mình liên tục và cả tiếng thở dài của mẹ. Chẳng hiểu sao nhưng tôi thấy mình đang khóc. Những giọt nước mắt cứ rơi mà lần đầu tiên tôi không hiểu vì sao?
Sáng hôm sau, khi tôi đi học mẹ đang lúi húi dưới bếp nấu cháo cho ông, còn bố vẫn chưa dậy hoặc cũng có thể bố chưa muốn dậy. Giấc ngủ giúp con người ta quên đi những nỗi lo âu, mệt mỏi và nhiều chuyện đang phải đối mặt. Nhưng có ai ngủ mãi được đâu. Rồi bố cũng sẽ dậy, và ông cũng sẽ hỏi tại sao xe máy không ở nhà. Nhưng chắc chắn một điều, tôi sẽ không bao giờ hỏi bố "Ngày mai con đi chơi được không?"
Khoắc chiếc ba lô nặng trịch lên vai, tôi leo lên xe đạp điện và đi đến trường. Gặp tôi ở nhà để xe, Hoa vỗ nhẹ vai tôi thủ thỉ:
- Tối qua tao xin được money rồi. Gớm, phải thuyết phục mãi. Tại đi chơi nhiều quá nên bây giờ xin phép khó
Nhưng kì lạ thay! Hợp âm đầu tiên vang lên đã hút hồn tôi. Bobby chơi một bản nhạc buồn do cậu tự chọn mà tôi cũng chưa từng tập cho cậu. Nó đòi hỏi kỹ thuật cao hơn những gì Bobby đã học. D[…]
Truyện ngắn

Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của mình. Tôi có một người bạn tên Monty Robert, hiện là chủ nhân một trại nuôi ngựa ở San Ysidro. Anh đã cho phép tô[…]
Truyện ngắn

Bố mẹ, lấy nhau như thế là đã 26 năm. 25 năm mình có mặt trên đời là khoảng hơn 20 năm nghe bố mẹ cãi nhau. Số năm còn lại là vì bố đi vắng. Số lần mẹ vật mình ra để kêu ca và khóc lóc thì k[…]
Truyện ngắn

Về nhà đi con gái Bên góc vườn xưa cha vẫn ngồi đó ngóng chờ Về nhà đi con gái Cuối mùa này hoa Lộc Vừng vẫn nở Nhành đỏ tươi đợi người thiếu nữ cài lên tóc Chú họa mi ngày nào chẳng hót nữa[…]
Truyện ngắn

mình hãy nằm xuống cạnh nhau đi anh. bọn đàn bà dù có mạnh mẽ cỡ nào, ra đường lộng lẫy kiêu sa, tự tin rạng ngời, cũng chỉ muốn, những phút giây mệt mỏi của cuộc đời, nằm xuống yên bình cạ[…]
Truyện Blog

Tên của đóa hồng - Umberto Eco
Có lẽ, Umberto Eco muốn trao cho độc giả một cuốn sách để họ có thể thốt lên sau khi đọc xong: "Tôi đã đi cùng khắp, kiếm sự an bình, rốt cuộc chỉ tìm thấy nó khi ngồi ở một góc phòng với mộ[…]
Sách Hay

Tôi quên rằng mình cũng đã từng yêu
Tôi đã quên rằng mình chưa có người yêu bởi duyên chưa tới, chưa có người phù hợp với mình để yêu. Đó mới chỉ là sự trì hoãn tình yêu chứ không phải nó không đến. 5 giờ chiều, tan sở. Mọ[…]
Truyện ngắn

Rằng ai cũng muốn làm những điều thật vĩ đại, nhưng lại quên mất cuộc sống vốn tạo nên từ những điều vô cùng nhỏ bé. Hm... chúng ta có một chiếc ao vô danh, bên trong có cá, có cua, có tôm.[…]
Sách Hay