Lần bỏ thuốc lào của bố
Bình chọn: 229
Bình chọn: 229
Tuổi thơ chúng con quen với mùi thuốc lào của bố...
Có những đêm, giật mình tỉnh giấc cũng bởi tiếng rít cao và vang của chiếc điếu cày giữa khoảng không vắng lặng.
***
Lúc đó, nào con có biết gì. Bố cứ ngồi trầm ngâm như thế, giữa những làn khói thuốc bay lên, ánh mắt suy tư, chất chứa bao điều mà đến giờ con vẫn chưa thấu hết. Là những gánh nặng lo toan, là bữa ăn no đủ cho cả gia đình; là cái chăn ấm, áo lành; là cây bút, cuốn tập cho chị em con, phải không bố! Còn biết bao nhiêu thứ nữa mà bố muốn dùng khói thuốc để vơi bớt đi nhọc nhằn không muốn chia sẻ cùng ai!
Kể sao cho hết cái khó khăn, cực nhọc ngày nhà mình mới vào nam làm kinh tế. Tiếc là lúc đó tụi con còn quá bé nhỏ, những ký ức vụn vặt, tủn mủn, xáo trộn không đủ để kể lại thành một câu chuyện vẹn nguyên, liền mạch. Chúng cứ dần trôi tuột đi theo năm tháng tụi con lớn lên, cùng với những cảm xúc vụn vặt thường ngày và với nỗi vô tâm thơ trẻ...
***
Hàng xóm xung quanh với mẹ lúc nào cũng nói bố chiều chị em con. Mà đúng thật, chỉ cần có lý do chính đáng, phục vụ cho mục đích chính đáng thì thế nào bố cũng đáp ứng những yêu cầu mà chị em con đòi hỏi dù điều kiện nhà mình không có dư dả gì, nếu không muốn nói khó khăn - khi mà: "mình hai ông bà già kéo theo "4 cái tàu há mồm" như bố thường vẫn bảo. Bố thường quan tâm đến chị em con bằng những hành động nho nhỏ, bất ngờ và đáng yêu.
Lần bỏ thuốc lào này là một minh chứng trong hàng – vô – vàn những minh chứng khác! Hihi.
Bố có mấy cậu, mấy chú hàng xóm là "bạn điếu" thâm niên. Cứ mỗi lần ngồi tụ tập ở nhà ai là y như rằng cả nhà đó ngập ngụa trong khói thuốc. Có chú khẳng định chắc nịch khi có người khuyên bỏ thuốc: "ai chẳng biết hút thuốc là có hại cho sức khỏe, nhưng bỏ vợ thì bỏ được, chứ đừng hòng tao bỏ thuốc". Hay, câu "Nhớ ai như nhớ thuốc lào/ Đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên" luôn được đưa ra để cười xòa và biện minh cho mỗi lần bị ca thán. Bởi vậy nên, sau nhiều lần can ngăn, khuyên nhủ, dùng đủ mọi "thủ đoạn" để cho các đức ông chồng bỏ thuốc thì cả mẹ, các chị, các cô đều như "bó phép". J
Ấy thế mà, có một ngày, bố của con đã làm được!
Đó là bởi...
Khoảng thời gian đầu đi học đại học, xa vòng tay bảo bọc của gia đình, con đã bơ vơ, lạc lõng biết bao giữa chốn thị thành náo nhiệt. Nhìn dòng người đi lại đông vui, nhộn nhịp, nói cười, con tự nhủ, đây không phải là nơi dành cho mình, đây không phải là nơi con thuộc về! Mỗi lần gọi điện về là con lại khóc, khóc nức nở, khóc nhiệt tình, chỉ khóc mà không nói được câu nào. Mọi uất ức, dồn nét, nhớ nhung, đều gửi hết qua đường truyền của chiếc điện thoại về với bố mẹ. Con đâu có biết, con đi rồi, bố mẹ cũng buồn và nhớ con tới nhường nào. Sau này, em gái nói chuyện, kể: "Mấy ngày đầu chị đi học, ngày nào mẹ cũng khóc, ngày nào cũng nhìn cái giường chị hay nằm mà kêu nhớ chị Tròn...". Đúng rồi, bởi chúng ta là một gia đình mà!
Với số điểm thi đầu vào tương đối, con được chọn và thi vào lớp cử nhân tài năng – chương trình riêng của trường và của khối đại học quốc gia giành cho sinh viên khá giỏi. Gọi điện về nhà, bố mừng lắm, lúc nào cũng động viên con cố gắng học, ôn thi cho tốt.
Những ngày chờ kết quả, con hồi hộp như chính lúc đợi kết quả thi đại học vậy. Bởi nó không chỉ có ý nghĩa với con trên chặng đường học sắp tới, mà nó còn là cơ hội để bố thay đổi thói quen khó bỏ của mình: bỏ thuốc lào – như lời bố hứa: "Vào được lớp đó đi rồi bố bỏ thuốc, mày làm được thì bố cũng làm được, khà khà".
Và rồi, tính đến nay, bố bỏ thuốc đã được hơn 4 năm, thời gian và công việc nặng nhọc làm cho bố không mập lên được, nhưng bố bảo từ lúc đó bố khoẻ hơn nhiều. Khỏi phải nói mẹ và chúng con mừng đến mức nào, nhất là mẹ, hẳn là tự hào về chồng mình lắm. J. Các chú, các cậu hàng xóm ai cũng nể bố phải biết. Cũng phải thôi, một người mà đang nửa đêm tỉnh giấc cũng phải dậy để hút thuốc; một người mà sáng sớm tỉnh dậy, thay vì đánh răng, rửa mặt, vệ sinh cá nhân thì phải "đánh" điếu thuốc trước cho "thơm mồm bổ phổi, diệt trùng lao", bỗng một ngày đột ngột bỏ được, thì bảo sao. Hihi.
***
Kể câu chuyện này ra, có thể nó nhỏ nhặt, không đáng nói, nhưng con gái muốn bố biết con gái tự hào về Người thế nào, bố ạ! Không chỉ cho tụi con thấy tình thương vô bờ bố giành cho mà đó là cả tấm gương, bài học về sự trung thực, thẳng thắn, biết trọng lời hứa. Những đức tính mà sau này trên những chặng đường đời, mỗi người chúng con đều cần đến.
Những việc làm nhỏ nhỏ đó của bố đã trở thành nguồn động lực mạnh mẽ cho chị em con đến nhường nào. Và giờ, khi đến cái tuổi được coi là trưởng – thành, mỗi lần mệt mỏi, chán chường thì con luôn biết chắc chắn một nơi có thể về, đó là: Gia đình và bờ vai vững chắc của bố, bố thương yêu!

Đã hai mươi mùa nắng trôi qua. Đã hai mươi mùa mưa đổ xuống ngôi nhà nhỏ bên sông. Má vẫn âm thầm ngồi thở dài ngoài đầu hè, đôi mắt dõi về phương Nam mòn mỏi. Nắng đổ dài một vệt thăm thẳ[…]
Truyện ngắn

Lật tờ lịch tháng 11 qua một bên, tôi lặng lẽ ngắm nhìn những con số trên tờ lịch tháng 12. Tháng 12 dịu dàng của những ngày đông vừa vui vẻ với giai điệu Jingle Bell vừa pha lẫn chút gì ma[…]
Truyện ngắn

"Tại sao nhà vua lại là người nghèo nhất, trong khi ông ta vừa có quyền lực lại vừa có tài sản lớn, tất cả những của quý trong vương quốc này đều phải đem dâng nạp cho ông ấy, ống ấy sao có […]
Truyện ngắn
Chúng tôi tham dự một số cuộc thi và được giải là 4 con cá vàng tuyệt đẹp! Đây quả là thời điểm thích hợp để đi tìm một chiếc bể cá dễ thương. Những chiếc bể cá hào nhoáng đều có giá quá đắ[…]
Truyện ngắn
"Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ." Có một vị hiền triết[…]
Truyện ngắn

Mẹ chồng Thủy đã khóc rất nhiều, rất lâu sau đó, dù có mớ tóc con dâu cho làm tóc mướn, trẻ lại đôi phần, thỉnh thoảng bà vẫn khóc. Chiều đã tắt nắng. Từ công sở về, Thủy ngả lưng dưới hàng[…]
Truyện ngắn
Anh giải thích rằng nhiều người cứ như là xe rác vậy. Họ chạy vòng quanh mang theo đầy rác, đầy bực dọc, đầy nóng giận và chán chường. Vì rác của họ đầy ắp, họ cần nơi đổ rác và đôi khi họ t[…]
Truyện ngắn

"Kí ức như một mảng rêu phong, ta bám vào là trượt ngã, sao vẫn hoài không buông?" Bốn cô gái trẻ trung, xinh đẹp đã gặp nhau trong một đoạn thời gian của cuộc đời – quãng đời đẹp và vô tư[…]
Sách Hay