Không bao giờ bị lãng quên
Bình chọn: 354
Bình chọn: 354
"Tại sao bà biết? Bà nhìn thấy bức ảnh trên tường nhà Huy, phải không?"
Min khẽ lắc đầu, mỉm cười: "Không, tôi chưa hề nhìn thấy bức ảnh ấy, Phan ạ. Chỉ là khi nhìn thấy ánh mắt của Huy với Th. tôi đã biết như thế!"
Tôi lại im lặng, bối rối. Min chưa bao giờ là người duy nhất bị lãng quên, kể cả khi bạn ấy rơi khỏi cái lan can chông chênh của Huy. Bạn ấy chỉ quên mất rằng tôi vẫn đang ở đây mà thôi!
***
Chiều nay đi học về Min nói Min sẽ tặng Huy một cái cây nhỏ.
"Kiếm một cái giầy cũ của đứa em, xúc đầy đất và gieo hạt, cái cây sẽ lớn mau thôi!"
"Bà có chắc Huy sẽ nhận không?"
Câu nói của tôi làm Min giật mình, Min chợt dừng bước, mắt mở to nhìn tôi, và cười: "Ừ, tôi ngớ ngẩn quá Phan nhỉ? Nhưng không hiểu sao khi gieo xong hạt mầm ấy, tôi vẫn muốn tặng nó cho Huy. Hi vọng Huy sẽ luôn vui vẻ."
"Thậm chí bà còn biết mình ngớ ngẩn kia à? Tại sao không đối xử tốt với bản thân chút đi? Huy rất tệ, rất rất tệ với bà, tại sao không đá cậu ta ra khỏi cuộc sống của bà đi? Và tại sao lại nghĩ rằng mình là người duy nhất bị lãng quên vậy chứ? Đồ ngốc!"
Min đứng im lặng, đôi mắt ươn ướt nước. Lúc ấy nhìn Min thật nhỏ bé, đột nhiên tôi muốn vòng tay ôm bạn ấy thật chặt để Min không bao giờ ngã khỏi cái lan can chông chênh kia lần nữa, để không bao giờ Min là người duy nhất bị lãng quên.
Huy không nhận cái cây nhỏ của Min thật. Min ngồi ủ rũ trước cửa nhà tôi, nhìn cái cây lâu thật lâu. Rồi bạn ấy chậm rãi đứng dậy, dứt khoát ném cái cây vào thùng rác trên vỉa hè.
"Như một lời chào tạm biệt." Min nói nhẹ nhàng và leo lên xe đạp. Bạn ấy vẫy vẫy tay với tôi và cái dáng nhỏ bé ấy khuất dần sau những tán cây xanh cuối đường.
Tôi chần chừ vài phút và bước tới bên cái thùng rác, cúi người nhặt chiếc giầy lên, rửa sạch nó và xúc thêm chút đất đổ vào.
Và tôi nghĩ cái cây con của Min sẽ lớn nhanh thôi, như một lời chào của ngày mới.
***
Sớm chủ nhật hôm ấy, khi tôi vẫn trùm chăn ngủ ngon lành trên giường, Phan đã gọi điện ầm ĩ. Khi tôi mở cửa, ngược chiều ánh sáng nên chỉ thấy gương mặt Phan mỉm cười trong nắng. Cậu chìa chiếc giầy cũ đến trước mặt tôi và tuyệt diệu làm sao khi tôi thấy những cái lá non khẽ rung rinh trong gió. Như một lời chào với ngày mới!
Và hình như, tôi không còn là người duy nhất bị lãng quên nữa...
For An :D

Trời ơi! Tôi muốn quỳ xuống đường mà tế sống người đàn ông này. 9 giờ tối, xa cảng Miền Tây, Xách túi đồ dợm bước ra taxi, nhận một cái níu tay, tôi quay lại, chú xe ôm đứng cong người nài[…]
Truyện ngắn

Nếu tuần đó con về ! Nếu buổi chiều hôm đó con gọi cho bố! Thì có lẽ chuyện đã không thế. Con cố gắng giống bố nhưng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nữa cả. Những gì hạnh phúc nhất con có được l[…]
Truyện ngắn

Sáng nào cũng thấy thằng nhỏ cầm cái lon đứng chầu chực trước quán ăn. Tôi để mắt theo dõi thì hễ thấy thực khách vừa kêu tính tiền thì thằng bé chạy vào nhìn vào những cái tô, nếu còn thức […]
Truyện ngắn
Ta đã cùng đi qua những ngày mưa ấy!
Suốt những năm tháng cấp ba ấy, tôi chưa từng có một cơ hội tốt đủ để tôi nói một câu rằng, tôi thích cậu ấy. Chẳng hiểu sao, tôi cũng tự cảm thấy việc có thổ lộ hay không cũng không quan t[…]
Truyện ngắn

Tôi thường không giấu nổi sự thèm muốn khi ngồi cà phê với những người bạn gái cùng lứa, đến giờ còn chưa lập gia đình. Thường thì các bạn đều là những người thành đạt, có một địa vị nào đó[…]
Truyện Blog
Gửi cậu, Nếu gặp nhau giữa đời, có lẽ tôi với cậu sẽ khách sáo mà gọi nhau anh – tôi. Nhưng bởi vì tôi biết, cậu kém tôi một tuổi, cho nên xin phép cho tôi gọi cậu là cậu như nãy giờ. Ch[…]
Tâm Sự
Thôi ngay cái trò chém gió không biên giới của mày đi. Tao đang buồn ngủ lắm lắm mà cứ phải ngồi đọc mấy tin nhắn dở hơi của mày thế này à? Mày không tin tao à? Mày bảo tao tin được không[…]
Truyện ngắn
Nếu được lựa chọn, có ai chọn tình đơn phương??
Trái tim chỉ còn lại nhớ và đau.... Nếu được lựa chọn, có ai chọn tình đơn phương không nhỉ? Có ai yêu thương ai đó mà không cần hồi đáp, chẳng qua là yêu thương không đúng chỗ, hay không đủ[…]
Tâm Sự