Khoảng cách mong manh
Bình chọn: 291
Bình chọn: 291
Cứ thế, Nhiên quên anh chóng vánh như quên cuộc điện thoại đầy nước mắt anh gọi cho Nhiên hôm nào cùng bao nhiêu lá thư ố vàng trên kệ sách. "Cái thời đại này mà còn viết thư, chả rảnh đâu mà đọc. Nhiên không rãnh."
Chuyện tưởng chừng như Nhiên đã thuộc làu làu sau bao lần xem phim hay cả từ bao lần khuyên nhủ đến thâu đêm của ba và bà chị "già" của Nhiên rồi thì cũng lặp lại với cô. Chuyện trong phim, chỉ có trong phim, Nhiên tin thế. Tuấn giằng lấy tay Nhiên "Mày bảo tau bỉ ổi thì mày còn bỉ ổi hơn tau. Mày ăn tiền của tau, mặc tiền của tau thì mày phải trả lại cho tau cái gì chứ. Tau là con nhà buôn! Thú thật, mày làm tau mất hứng lắm. Ban đầu, tau còn tưởng mày thú vị, nhưng thật ra mày cũng chỉ là đồ rẻ tiền."
Chỉ có vậy, kết cục chỉ có vậy khi mà Nhiên bị buộc phải tiếp cả đàn em của Tuấn.
Nhiên khóc. Nhưng có khóc để làm gì. Bao nhiêu hình ảnh mờ ảo hiện về trong Nhiên. Nào là cô gái trầm mình dưới sông Hương, nào là xác thịt bê bết trên đường ray, nào là thân hình nhày nhụa máu sau khi gieo mình từ tầng bảy của tòa khách sạn ... Nhiên nhớ đến anh, nhớ quay quắt, nhớ cả cuộc điện thoại Nhiên đã quên khoáy tự hôm nào:
- Nhiên à! Mẹ anh đi rồi!
- Anh đừng buồn nữa nhé! Mấy hôm nay em bận quá, chắc không về viếng bác được. Em xin lỗi.
Chỉ có vậy, phía bên kia tiếng anh vẫn như nấc lên từng đoạn.
Bao nhiêu là thư mà Nhiên chưa bóc tem.
"Nhiên à!
Chắc là Nhiên bận lắm. Nhiên không nghe cả điện thoại của anh mà. Anh đã làm phiền Nhiên nhưng Nhiên ơi! Mẹ anh mất rồi và anh biết có lẽ anh cũng đã mất cả Nhiên. Anh muốn nói với Nhiên nhiều lắm nhưng...
Anh yêu em! Anh yêu em nhiều lắm Nhiên của anh à!"
Những lần tiếp theo cũng vỏn vẹn mấy từ "Anh yêu em!"
Nhiên không thể chết, ba, mẹ, chị gái và cả anh nữa vẫn tin vào Nhiên như tin vào một tương lai tươi sáng phía trước. Bến sông quê ngọt lịm nuôi lớn ước vọng tuổi thơ hiện lên nguyên vẹn níu chân Nhiên về với giảng đường. Nhưng anh không còn nữa và Nhiên cũng không có quyền giữ anh cho riêng mình nữa.
Anh vào Sài Gòn lập nghiệp. Chị Nhiên bảo anh đang chạy trốn bến sông quê, chạy trốn những ký ức rần rần bao hơi thở đằm thắm của cô thôn nữ gieo kín trong lòng anh.
Bất chợt, giọng Nhiên quả quyết:
- Mình nghèo thật đấy Lan à! Nghèo lắm lắm lựng. Nhưng không phải nghèo tiền mà nghèo suy nghĩ, nghèo sự chín chắn, nghèo tình thương. Chính sự ham muốn, lòng tham vọng mù quáng đã biến mình thành người nghèo nàn như thế này đấy.
Có lẽ đây là lần đầu tiên Nhiên trả lời chuỗi những than vãn của cô bạn cùng phòng. Lan lặng yên, đây là lần đầu tiên Lan không có gì để nói. Đây cũng là lần đầu tiên cả Nhiên và Lan cùng một dòng suy tưởng hay chí ít là cũng thấy mình quá dư thừa. Thừa cả chiếc Ipad mới cứng, chiếc laptop hiệu Apple, chiếc xe tay ga trắng ngần. Và thừa cả những sợi tóc bạc phết trên đầu ba, đôi mắt thâm quầng của mẹ. Thừa thãi đến độ nghèo xộp đi. Nhiên thấy môi mình mặn chát. Thế đấy, giữa giàu và nghèo chỉ cách nhau một phút suy tưởng.

Mặt trời chưa kịp nhú lên khỏi đằng Đông thì bà Tư đã lom com chuẩn bị cho ngày làm việc vất vả. Hôm nay bà và đứa cháu mới hơn hai tuổi sẽ đi ba điểm cũ: đầu chợ, siêu thị và một ngã tư có […]
Truyện ngắn
Có những cảm xúc vu vơ thoáng qua. Vì quá cô đơn mà ta ngộ nhận đó là tình yêu tha thiết. Có những tình yêu thiết tha. Vì quá quen thuộc mà ta lại lầm tưởng rằng đó là cảm xúc thoáng qua. H[…]
Truyện ngắn

Đừng như cốc nước nhỏ, hãy là mặt hồ lớn!
Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước họ sẽ tự biến cuộc sống c[…]
Truyện ngắn
Chẳng lẽ Mi quên thật, năm tháng và những người bạn mới đã làm Mi cho nó vào dĩ vãng hay sao? Nhặt chiếc lá vàng vừa cất mình thả xuống mặt đất lơ đễnh. Nó ngước nhìn bầu trời màu xám đang […]
Truyện ngắn
Cô gái trong vườn hoa Mặt Trời
Miên có hẹn. Cô đã thay đi thay lại hàng chục chiếc váy mà chưa ưng cái nào. Miên là tuýp người thích sự hoàn hảo và chỉn chu. Nên mỗi lần có hẹn là y như rằng, cô chuẩn bị mất rất nhiều thờ[…]
Truyện ngắn

Sự giải phóng bắt đầu từ tình yêu
Khi còn yêu nhau, anh có đưa tôi về gặp chị đôi lần, anh cũng kể tôi nghe nhiều về chị nhưng đó chỉ là những phác thảo mà tôi cố gắng lắm vẫn chỉ hình dung được chị là một người phụ nữ tần […]
Truyện Blog

Vâng. Rồi mọi chuyện cũng sẽ qua. Bao nhiêu buồn, vui, đau khổ, hạnh phúc, những lúc tưởng chừng như muốn gục ngã... rồi cũng sẽ qua. Trôi theo thời gian, năm tháng. Rồi sau đó tất cả cũng […]
Truyện ngắn

Mọi người gọi bạn bằng gì không quan trọng. Quan trọng là cách họ gọi tên bạn nhớ đến bạn qua tên gọi thân thương ấy. Ngày mẹ sinh nó trong bệnh viện, bố bỏ nhà, lang thang các quán nhậu.[…]
Truyện ngắn

Đừng buồn cô gái ạ, cũng đừng chọn lấy cô đơn để lảng tránh cuộc đời này, người ta không cần em nhưng ai đó trong đời này sẽ yêu thương em thật lòng... Em à, sao em phải chọn cô đơn khi mà […]
Truyện Blog

Hai tư giờ để sống, hai tư giờ để yêu và cả cuộc đời để thất bại
Chúng ta cùng thi đỗ đại học. Chúng ta cùng học một lớp.Chúng ta cùng làm một nghề. Buổi sáng chúng ta cùng ăn phở. Buổi trưa chúng ta cùng ngồi một quán cà phê gà gật. Vậy, tại sao có những[…]
Truyện ngắn