Hợp đồng tình bạn
Bình chọn: 306
Bình chọn: 306
Tôi im lặng đi theo sau ông mãi, hơi giận bản thân vì trách nhầm ông.
- Mà chẳng phải bà với tôi bên nhau...chắc cũng "ngàn ngày"rồi ấy chứ! - Còn tường ông giận tôi, vừa định chạy lên xin lỗi đã thấy ông khoe "mười cái răng"dưới nắng sớm.
- Cũng đúng! Haha! Vậy thì...Ôi...Người tình ngàn ngày của em...
- Tôi xin bà...
Trên con đường nhỏ đó, chưa bao giờ tôi rượt ai với tốc độ cao mà nụ cười lại nở rộ như thế.
***
Điều 3: Chia sẻ...
Tôi cứ nghĩ là tôi con gái có nhiều chuyện hơn ông, ai ngờ...con trai cũng nhiều chuyện phải nghĩ đến thế.
Lớp 11...ba ông mất. Sự ra đi quá đột ngột, mới hôm qua tôi đến nhà ông chơi, ba ông vui vẻ thể hiện món tủ cho tôi nếm thì sáng ra đã nghe tin dữ. Ông bảo...ba ông ngủ rồi ngủ mãi luôn. Suốt đám tang hôm đó, rất nhiều người tới...tôi cũng đứng mãi...nhưng không hề thấy bất kì một giọt nước mắt nào trên khuôn mặt ông. Bạn bè, người thân hỏi, ông bình thản: "không sao ạ" cứ như là người vô cảm ấy. Nhưng lần đó, ông không biết tôi lo thế nào đâu.Tôi thấy ông đưa tay vuốt sống mũi suốt. "Mỗi lần muốn khóc là vuốt sống mũi, nước mắt sẽ không thể chảy ra được" ông từng nói thế đúng không?
Đêm hôm sau, người vãn bớt, trông ông bờ phờ hẳn đi cũng không chịu ăn gì, tôi phải đi pha sữa nóng cho ông...ông cũng không uống.
- Khóc thì khóc đi! Cứ làm như mình can đảm lắm ý...ở đây chỉ có tôi và ông thôi. Sao ông không khóc???
Ông đập bộp vào vai tôi.
- Bây giờ tôi còn mẹ và chị gái, nếu họ thấy tôi khóc nhất định là sẽ suy sụp mất. Tôi lên chức ba trong gia đình rồi...không yếu đuối như thế được.
Ông làm tôi khóc trước ông, lần đó ông cũng khóc. Ông còn gục đầu lên vai tôi nữa...chúng ta cùng khóc. Đâu ai quy định chỉ có con gái mới được "mượn tạm" bờ vai con trai lúc buồn ...đúng không?
Là bạn...tôi sẽ "khuyến mãi" cho ông thêm "đôi tai"...sẵn sàng lắng nghe ông bất cứ khi nào.
***
Chàng trai "của tôi" ơi...
Khi tôi hì hục ngồi viết bài này thì ông đang du hí ở đất nước Nhật Bản xa xôi, cái ngày ấy "bên nhau" tưởng như xa lắm mà cũng như mới ngày hôm qua. Chúng ta đã không còn cái thời tôi ngồi canh ông ngủ, cũng mất hút rồi cái thời ngày hai buổi cắp sách qua nhà nhau học.
Ông có thêm những người bạn mới, tôi cũng thế. Ông để "relationship" với một du học sinh nào đó, và tôi cũng tìm được một "của tôi" đúng nghĩa. Nhưng ở một "ngăn" khác của trái tim ông, "ngăn friendship" ấy...nhớ dành cho tôi một khoảng lơn lớn như tôi dành cho ông nhé.
P/s: "Gọi tên tôi nghe bạn thân hỡi, lúc cô đơn cùng tôi đến, khi vấp ngã sẽ có tôi bên cạnh. Cuộc đời không êm đềm trôi mãi, tháng năm bao lần sóng gió, hãy để ta được sớt chia cùng nhau..."

"Tôi tên là An. Mẹ tôi là một con điếm. Cha tôi là một gã khốn nạn. Tôi mong tất cả các bạn chết hết đi." Chim tự do Đuổi gió! Đi muôn nơi! Thở gió ăn sương. Nào có mệt mỏi. Chim tự do Bãy […]
Truyện ngắn
Một con tàu đang lênh đênh trên biển thì gặp bão to và bị đắm. Chỉ có hai trong số những thủy thủ trên tàu đủ sức bơi đến một hòn đảo gần đó. Họ sống sót nhưng không biết làm gì để sinh tồn […]
Truyện ngắn
Bố đứng trước tôi. Lặng lẽ. Đôi mắt ông chứa đựng những cái nhìn mệt mỏi. Tôi đưa tay đỡ chiếc vali cho bố. Tấm vé tốc hành tàu Thống Nhất nhàu nát rơi xuống nền đá hoa. Cô ấy đi rồi! – Ông […]
Truyện ngắn

Mấy tiếng "con hoang" như một vết chém sâu hoắm vào tâm hồn non nớt của tôi. Không biết từ bao giờ, trong tôi chỉ còn lại sự căm ghét người mẹ tật nguyền của mình. Trong mắt tôi, mẹ là một k[…]
Truyện ngắn
Em không dám chắc có thể quên anh trong một thời gian cụ thể, nhưng chắc chắn em sẽ quên được anh, không sớm thì muộn... 22 tuổi rưỡi, đời chưa vùi dập đủ để trong đầu tôi có sạn, nhưng cũn[…]
Tâm Sự
Cô gái trong vườn hoa Mặt Trời
Miên có hẹn. Cô đã thay đi thay lại hàng chục chiếc váy mà chưa ưng cái nào. Miên là tuýp người thích sự hoàn hảo và chỉn chu. Nên mỗi lần có hẹn là y như rằng, cô chuẩn bị mất rất nhiều thờ[…]
Truyện ngắn

Những cơn đau không giết nổi đợi chờ
Ai đó đã từng nói: "Đau – tự nhiên sẽ buông". Có lẽ đúng là vậy. Nhưng buông tay, rồi sao nữa? Buông tay rồi sẽ kết thúc được một nỗi đau hay sẽ khiến cho những cơn đau khác cùng kéo về? Có […]
Truyện Blog
Những người đã từng là một phần trong cuộc sống của ta, sẽ mãi mãi giữ những khoảng trời như thế, nó không mất đi, chỉ là tạm thời ta lãng quên mà thôi. Sau cơn mưa chuyển mùa đêm qua, sáng[…]
Truyện ngắn