Hoa nở đường về
Bình chọn: 385
Bình chọn: 385
- Sao không gọi tao dậy đi cùng? - Cô hỏi giọng vẻ hơi giận dỗi
- Xị! có mấy đồng bạc lẻ mà đòi đi cùng hội này á? Nghĩ mình là ai đó cưng!
Và bên này chỉ còn nghe những tiếng tút... tút ...tút... tút...kéo dài. Sao tự nhiên chúng nó nói lạ thế nhỉ? Khoáng nghĩ trong đầu, vừa nghĩ cô vừa mở ví kiểm tra lại tiền. "Trời ơi! Tiền đâu hết cả rồi? Tiền! Tiền! Tiền...hơn bảy triệu mẹ vừa gửi hôm qua để cô đóng học phí và ăn uống trong tháng này đã biến mất!" Giờ trong ví chỉ còn sót vài đồng lẻ có lẽ gom cả lại đủ mua mẩu bánh mì chay.
Lúc này máu cô như đã dồn hết lên má và trên trán cô những giọt mồ hôi lấm tấm, như môt tia chớp cô chộp nhanh chiếc điện thoại đang để trên tấm nệm êm tay cô lướt nhanh bàn phím và cô gọi, dòng tên cùng những số quen thuộc hiện lên màn hình nhưng đáp lại những cuộc gọi của cô luôn là giọng một người khác-tổng đài viettel. Cô quỳ sụp xuống trên nền gạch đá hoa lạnh, cổ họng đắng nghẹn răng cô đã cắn chặt môi cô tự khi nào cô đau đớn nhận ra "mình đã bị lừa dối, bị lợi dụng suốt thời gian qua mà không hề hay biết". Họ chơi với cô chỉ vì tiền mà thôi!
Rồi cô rời khỏi khách sạn những bước đi rệu rã. Những đồng bạc rẻ sót lại trong ví không đủ để cô đi bất kì một loại phương tiện nào ngoài đi bộ. Những chiếc xe máy, ôtô trên đường cao tốc cứ thế đi qua trước mắt cô, những ánh mắt tò mò hướng về phía cô họ nhìn cô thật nhiều cũng thật lâu nhưng trong số đó chẳng một ai thèm đỗ lại hỏi hay cho cô đi nhờ. Bộ dạng cô lúc này, trông sao mà đáng thương và thảm hại. Một quý cô, một tiểu thơ trông thật xinh đẹp và không kém phần đài các đang phải xách guốc đi bộ. Bàn chân cô trắng dài và thon thả bởi bấy lâu nay đâu phải phơi nắng mưa, sương gió. Đôi bàn chân đó, lúc này đã và đang lê bước đi trên con đường nhựa buốt lạnh. Những viên sỏi nhỏ lạnh vô tình chạm đôi bàn chân trắng mỏng khiến cô thấy đau tê tái, dưới cái giá rét ngày đông đôi chân trần bước đi trên cát sỏi như đưa cô trở về với miền kí ức.
Cô nhớ! Mình, đã bao lần đi bộ trên con đường đá cắt ngang dãy núi sau nhà. Con đường đó dẫn mẹ con cô lên nương, lên rẫy, đến thung ngô rừng. Cô không biết con đường đó có từ khi nào, cô chỉ biết đó là con đường mà mẹ cô dường như ngày nào cũng đi. Con đường đó đã làm mòn rách bao đôi giầy vải của mẹ, con đường mà mẹ đã đi hàng trăm nghìn lần, có lẽ chẳng có con số tự nhiên nào ghi nổi những chuyến đi của mẹ. Những chuyến đi gấp gáp khi mà bão gió từ đâu đang vội kéo đến. Những chuyến về, đặt trên đôi vai hao gầy của mẹ những gánh lúa, gánh ngô, gánh sắn, gánh khoai, gánh củi... con đường đã in đậm dấu chân của mẹ nhưng cũng theo năm tháng, theo thời gian nó đã cướp đi sức lực và hình hài của mẹ. Hình ảnh người mẹ đang gánh trên đôi vai những gánh lúa tươi màu vàng óng ánh giữa những trưa hè nắng như đổ mật, mẹ leo từng bước mệt nhọc lên dốc núi cả thân mình đẫm ướt mồ hôi cái nắng oi giữa tháng năm như đày đọa mẹ. Hình ảnh mẹ với những bước chân nhanh nhẹn, mẹ vấp phải dây leo rừng mẹ bị ngã những bắp ngô rơi vung vãi, đầu gối mẹ đập lên mỏn đá sắc lạnh ngày đông máu chảy thành dòng rồi khô cứng lại đen đặc trên những mỏn đá vô tình và mẹ đã không đi lại được gần một tháng sau vụ ngã đó...
Cô bỗng thấy nhói đau nơi lồng ngực tim cô như có hàng vạn mũi kim đâm vào cùng lúc, nước mắt lưng tròng giờ đã chảy thành dòng, cô hối hận. Cô hối hận biết bao về quãng thời gian vừa qua, quãng thời gian cô đã sống mà quên đi con đường đá với hình dáng hao gầy đáng thương của mẹ. Cô, chỉ biết đốt tiền vào hàng hiệu vào những cuộc chơi mà đã quên mất rằng những đồng tiền đó đánh đổi bằng những tấm áo sờn rách đẫm ướt mồ hôi, từ cả máu và những giọt nước mắt của mẹ. Cô thấy mình, thật hư hỏng! Cô căm ghét bản thân mình, cô nợ mẹ!. Cùng dòng suy nghĩ đó nước mắt cô cứ vậy trào ra đoạn đường này cô đi đẫm ướt trong nước mắt. Chân bước đi, mà lòng càng đau nhớ. Cô nợ mẹ trăm ngàn lời xin lỗi "Mẹ ơi! Con là đứa bất hiếu nhất trên trần đời này, con đến nơi thị thành con lao vào những cuộc chơi mà quên mất đi người mẹ đã một tay nuôi dạy con khôn lớn. Con đã bỏ học đi chơi với bạn, đi dạo chen chúc nhau trên phố đông con đã không nghĩ đến những kì nghỉ ngày càng ngắn đi mẹ của con ở nhà một mình không có ai bầu bạn. Con chỉ biết lên mạng, buôn chuyện mà đã không dành nhiều thời gian cho mẹ nữa. Có tháng con đã tiêu hết mấy trăm nghìn tiền điện thoại mà đã không dành cho mẹ một cuộc gọi nào, con viết tin nhắn ngộ nghĩnh, đáng yêu chọc bạn trai cười mà con đã không biết ở nhà buồn mẹ đã mong mỏi đến từng tin nhắn của con. Sao con lại trở nên như thế? Sao con lại hư hỏng và bất hiếu đến vậy? Đứa con được mẹ một tay nuôi nấng cho đi ăn học tử tế mà đối xử với mẹ mình như vậy sao"? Tim cô đang thét lên lẫn trong dòng lệ. Rồi cô bỗng chạy, cô chạy như đang bị một ai truy đuổi như mạng sống đang bị đe dọa. Thì ra, cô đi

Mây thầm cảm ơn, cuộc sống tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành. Mây gom vội những túm rau sắn cho vào sọt, xách theo bó củi với cái nón mê khó[…]
Truyện ngắn

Và nếu mỗi lần đau là một giọt nước, một hạt cát thì chị thành sông, thành đồi cát năm ba mươi tuổi. Ở nhà coi chừng em... Chị dạ. Má rải lời dặn dò nằm lển nghển khắp nơi. Chị ngó ngoài s[…]
Truyện ngắn

Cánh cửa phòng sinh đóng ập lại, như tương lai trước mắt chị. Bụng bự và đau. Nhưng làm sao đau hơn khi chồng chị đứng đó, lạnh lùng: Đứa trẻ này sinh ra mà không giống tôi, cô tự mà lo đấy[…]
Truyện ngắn

Nhiều khi anh cũng chẳng thể hiểu nổi sao mình lại yêu vợ mình, phải chăng tình yêu là một sự tình cờ nào đó hay cái bài hát đó nó vận vào anh. Béo, béo, anh bảo. Nói gì nói đi, mà gọi[…]
Truyện ngắn

Đừng cho em là con bệnh vì…em yêu chị
Đôi lúc, em thấy mình cô đơn, cũng muốn được ai đó yêu thương và chăm sóc... nhưng em không hề có chút rung động với bất kì người con trai nào. Họ theo đuổi, nói lời yêu nhưng với em họ chỉ […]
Truyện Blog

Tôi thương em gái sao thiệt thòi quá, suốt một thời xuân xanh đều dành hết cho chị. Nhìn đời em chưa có lấy một ngày sung sướng. Hai chị em tôi chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết nhữ[…]
Truyện ngắn

100 ngày yêu anh - Chàng trai xứ Nghệ
Chúng ta gặp nhau cũng tình cờ như bao bạn trẻ bây giờ a nhỉ. Đúng zalo kết nối yêu thương, và em quen a qua zalo vào một buổi chiều thu Hà Nội. Em một cô gái Lâm Đồng 18 tuổi sinh viên năm […]
Tâm Sự
Từ hồi bé, tôi đã thấy người ta gọi bác là "ông Tính hâm" và gọi các con bác là "con nhà Tính hâm". Cứ mỗi khi thấy bác vác cày, kéo trâu ra đồng hoặc gánh cỏ đi ngang qua là người ta lại nh[…]
Truyện ngắn