Hoa Anh Đào trong gió
Bình chọn: 355
Bình chọn: 355
Hà Nội. Dũng hoảng hốt tìm một quán café và bật máy tính lên. Linh cảm của nó không sai. Những thông tin khủng khiếp về Nhật Bản đã tràn ngập trên khắp các trang mạng. Nó tiếp tục bấm máy cho Phương với những suy nghĩ tươi sáng nhất có thể.
...
Phương đứng trên một ngọn đồi nhỏ cùng một số người đang lau khô quần áo, nhìn xuống thành phố chìm trong biển nước. Người nó đầy những vết xước và thâm tím, vẫn run lên vì lạnh. Nó ngó quanh, người thanh niên khi nãy không ở đây, có lẽ anh vẫn đang đâu đó cố gắng cứu những người không may. Tiếng còi báo động đầy bất an vẫn vang lên. Lục tìm điện thoại nhưng không thấy. Những người bị thương tiếp tục được đưa về phía ngọn đồi. Những hoạt động sơ cứu bắt đầu được thực hiện. Một người đàn ông đang nẹp cáng vào chân một phụ nữ. Một thanh niên trẻ người nước ngoài đang hô hấp nhân tạo. Một cô gái khác đang chạy lăng xăng phát nước lọc... Sự thật là nỗi bàng hoàng vẫn chưa trôi qua, nhưng tim nó đã đập chậm trở lại, Phương cố gắng lấy lại bình tĩnh, hít mội hơi dài. Nó chưa bao giờ trải qua cảm giác này, có cả cảm giác sợ hãi, nhưng cảm giác lớn hơn là một thứ gì đó con-người, đầy mạnh mẽ. Nó biết giờ nó đến từ đâu, là ai, như thế nào đều không quan trọng. Phương bước tới phía một đứa bé đang ôm lấy cánh tay thấm máu quanh áo, nó cố gắng mỉm cười với em bé, xé từ chiếc sơ mi vốn đã rách tả tơi của mình thành một mảnh vải, quấn quanh tay của đứa bé...
Phương nghĩ đến bố mẹ, gia đình, nghĩ đến Dũng, nghĩ đến Momo. Có rất nhiều người nó cần giờ này, nhưng có lẽ ở đây còn nhiều người cần nó hơn. Chắc chắn đêm nay sẽ rất dài... Một chiếc lá anh đào vừa khẽ rơi.
***
Hà Nội. Tháng 3.
Minh Nhật.
Khi những dòng này được viết, nước Nhật vẫn đang tiếp tục trải qua những cơn dư chấn mạnh mẽ từ lòng đất và sóng thần từ biển khơi cùng với những nguy cơ tiếp tục rò rì của các nhà máy điện hạt nhân và tính trạng phóng xạ đang ngày một lan rộng. Đây chỉ là một câu chuyện tại một thành phố nhỏ bé của Nhật Bản, nơi 10000 người - hơn một nửa số dân của Minami - đang mất tích. Tại một đất nước mỗi năm xảy ra hơn 7500 trận động đất mọi cấp độ - hệ thống chuẩn bị đối phố động đất đã gần như hoàn hảo, cơn động đất kèm sóng thần lớn nhất trong 140 năm qua đã khiến hàng chục nghìn người đã và vẫn đang mất tích hoặc hơn thế. Nhưng đằng sau đó là rất nhiều câu chuyện cảm động, là rất nhiều những con người đang ngày đêm sống vì mọi người, là rất nhiều tấm lòng phân phát đi không phải để mong có ngày được nhận lại...
Trục trái đất đã lệch đi ít nhất 8cm sau cơn động đất gần 9 độ richter ngày 11/3, nhưng nó không làm lệch đi được tình yêu mà tất cả đang gửi tới Nhật Bản – một chiến dịch tình nguyện lớn chưa từng có đang được huy động tại khắp nơi trên thế giới, Đất nước hoa anh đào có thể đang đắm chìm trong những thảm họa thiên nhiên tàn khốc nhất, nhưng không có điều gì ngăn được nhưng trái tim đang được san sẻ. Đừng đánh mất niềm tin, hãy cố lên, các bạn! Ganbatte Kudasai.

Nhắm mắt ngừng thở không có nghĩa là chết mà đơn giản chỉ là bắt đầu cuộc sống mới... Các bệnh nhân mà nhóm giao cho tôi giúp đỡ, họ đều là những người đang tuyệt vọng, thân thể đang hao m[…]
Truyện ngắn
Audio Ông Huang đi vào phòng trong, lát sau mang ra một gói dược thảo. Ông nói: "Cháu không thể dùng chất độc tác dụng nhanh để đầu độc mẹ chồng vì mọi người sẽ nghi ngờ. Do vậy, bác đưa ch[…]
Truyện ngắn

Nhớ Cụ, mà chưa về được để thắp cho cụ một nén nhang, vì cuộc đời cứ kéo tôi đi xa mãi, xa mãi... Chồng đi mua sỏi nhỏ về để trải ở vườn. Ra nghịch sỏi, lựa những viên tròn nhẵn để chơi, ch[…]
Truyện ngắn

Sáng nào cũng thấy thằng nhỏ cầm cái lon đứng chầu chực trước quán ăn. Tôi để mắt theo dõi thì hễ thấy thực khách vừa kêu tính tiền thì thằng bé chạy vào nhìn vào những cái tô, nếu còn thức […]
Truyện ngắn

Hôm nay là ngày họp phụ huynh cho Tí, mẹ tất tưởi chạy sang nhà hàng xóm mượn đôi dép lành lặn để mang, tự nhiên Tí thấy xấu hổ quá. Dép mẹ cũ lắm rồi, đứt cả rồi , thế mà chẳng bao giờ mẹ n[…]
Truyện ngắn
Đã bảo là hai người không có duyên rồi mà! Hai cậu bất chấp...lại ra kết cục này! Tôi năm nay lên lớp 11, bây giờ là hè lớp 10 – thời gian thoải mái vui chơi. Hè năm nào gia đình tôi cũng v[…]
Truyện ngắn

Vài chục năm sau, dòng đời nhiều biến chuyển... Hồi nhỏ, nó mải chơi lắm, đó là thời kì cấm vận. Khi ti vi là một món quà xa xỉ đối với rất nhiều người thì nhà nó cũng không phải là ngo[…]
Truyện ngắn