Hãy để em bay trên dòng sông
Bình chọn: 330
Bình chọn: 330
Bữa lẩu tối chuẩn bị rất nhanh. Tôi nói, ở gần cơ quan tôi có quán lẩu một người, nếu hai người ăn thì sẽ phải trả tiền gấp đôi mà thức ăn thì không được thêm. Giày đỏ bảo, cái quán đấy bị điên. Có gì mà điên đâu, người ta bán cho một người thôi, bán cho những kẻ cô đơn nhâm nhi thưởng thức. Các người hạnh phúc muốn trêu tức người cô đơn ư? Vậy thì được, hãy trả tiền gấp đôi. Giày đỏ cười toét, em vẫn bảo lưu là cái quán đấy bị điên. Điên kệ người ta, giờ mình ăn lẩu hai người đây, có khi ăn bữa lẩu phải trả cả đời trai đây này. Anh sang trọng quá, đừng có mà mơ nhé, em gái bao nhiều tiền, lấy cảnh sát dùi cui súng lục đau đầu lắm, lấy gì nuôi con. Thế em cặp với một lão già bụng phệ đầu hói làm cốp à? Nghĩ gì thế? Em như này cơ mà? Anh có công nhận em xứng đáng làm bà hoàng không? Nghĩ gì mà em cặp với bọn già? Không bao giờ! Thì cặp với trẻ, chắc thằng đó vợ không có con hay đại loại là nó cũng thích mấy em chân dài nhưng lại không thích mấy cô người mẫu mài mặt trên tạp chí? Uống đi, hỏi gì hỏi lắm thế? Hắn ta yêu em, em yêu anh, đời dở nhỉ anh nhỉ? Thế mà uống hết một bịch bia tươi. Có lẽ đó là bữa bia say nhớ đời của tôi. Và cái cô gái kia, cô ta không say, cô nhìn tôi rất oách, cười nửa miệng. Rồi cô nói chuyện. Những chuyện trên trời dưới biển. Tôi muốn ngủ. Chúng tôi đã ngủ cùng nhau, trên nền nhà, hình như tôi đã nằm gối đầu lên đùi cô gái này. Tôi đã nghĩ rằng mình là gã đàn ông được yêu...
***
Cảm giác như trái tim tôi đã đi vắng rồi. Một người hàng xóm báo cho tôi khi tôi đang trên đường từ Hà Tĩnh về lại Hà Nội. Một vụ án đã chiếm mất của tôi gần một tháng. Tôi nhờ Giày đỏ chăm sóc cho những chậu cây ở ban công. Nhưng Giày đỏ đã không còn nữa. Giày đỏ nằm trên nền nhà, đôi môi vẫn khép hờ và dường như máu trong người em vẫn chảy. Em nằm đó, em là cô gái kỳ lạ đến với tôi rồi bỏ tôi đi khi tôi bất chợt vắng nhà.
Em là một cô gái kiêu kỳ. Anh không biết được em là ai đâu. Phải, em đã biết rằng em yêu anh, nhưng em đã không thể thoát ra khỏi tình yêu của em được nữa. Hắn ta đã tìm cách tiêu huỷ thanh xuân của em trong những ngày tháng này. Em là đứa hư hỏng từ trong trứng. Em yêu ai em muốn hy sinh mọi thứ cho người ấy. Em đi làm, kể cả từng trăm ngàn cuối cùng em cũng muốn dành cho người ta. Mình muốn được thấy người ta vui mà. Hắn ta sẵn sàng bóc nhẵn túi em tới đồng xu cuối cùng, nhưng em không buồn, em sống để dành cho ai yêu em thôi.
Khốn nạn nhất là em lại gặp anh đấy. Để em lại phải suy nghĩ nhiều. Khốn nạn nhất là em lại yêu anh đấy. Nên em phải ra đi thôi. Chúng ta không thể thuộc về nhau. Em chỉ là một giọt máu của trời, rơi vội những tháng ngày ngắn ngủi. Em mồ côi.
Cô gái kiêu kỳ, em làm cái gì thế này? Ngốc thật. Tôi nhớ đã nhiều lần chúng tôi chạy qua sông Hồng, gió mùa đông thổi tràn vào mặt. Giày đỏ rúc vào lưng tôi, tránh gió. Em ước gì được bay trên dòng sông.
Hôm nay tôi đưa em đi, gió lướt nhẹ nhàng. Cô gái kiêu kỳ hút thuốc phì phào cổ kiêu ba ngấn. Tôi chở em đi trên chiếc thuyền con. Trời tháng tám mát như ánh mắt thanh tân. Từng hạt bụi bay nhè nhẹ, thả Giày đỏ của tôi vào lòng nước mát. Em này, anh đã nhìn thấy em bay trên dòng sông...
Mỗi bộ đồ chị thử rất lâu nhưng soi gương lần nào cũng chỉ thấy đôi mắt mình thâm quầng và khuôn mặt đã xuống sắc nhiều. Chị đã quên không tô một chút son môi cho tươi tắn, mà từ lâu lắm rồi[…]
Truyện ngắn
Một người ăn xin đã đến cửa nhà tôi, cầu xin mẹ. Toàn bộ cánh tay phải của bị cắt đứt, tay áo để trống lòng thòng, nhìn ông ta rất khó chấp nhận. Tôi nghĩ rằng mẹ sẽ hào phóng cho người ăn […]
Truyện ngắn
Ở một thị trấn nhỏ êm đềm và thơ mộng kia có đôi nam nữ rất yêu nhau.Họ cùng tựa vào nhau trên đỉnh núi cùng ngắm cảnh bình minh và cùng tiễn những ánh chiều tà trên biển. Mọi người nhìn h[…]
Truyện ngắn

Từ lúc bé xíu xiu, anh em sinh đôi đánh nhau như cơm bữa. Các trận giao chiến kinh hoàng. Thường khi người lớn gỡ được cặp giò hoặc hàm răng của con em bách chiến bách thắng ra khỏi cần cổ t[…]
Truyện ngắn

Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy trên mảnh ruộng khô cằn để nuôi hai chị em tôi ăn học. Một ngày kia tôi lén ăn cắp mười lăm đồng trong ng[…]
Truyện ngắn

Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người
Những chiêm nghiệm sâu sắc, thú vị của một người trẻ trong xã hội mà hầu như ai cũng cô đơn... "Người ta chẳng thể đi lạc trong bài hát quen, nhưng đi lạc vào trái tim lạ không phải của chín[…]
Sách Hay

Một buổi chiều tà đang dần bao trùm lên khắp thành phố, thấp thoáng chiếc bóng thon nhỏ kéo dài tận xa xa rồi bất chợt hòa vào bóng râm nơi gầm cầu, mất khuất. Trong khung cảnh tĩnh mịch, án[…]
Truyện ngắn

Y im lặng. Y muốn nói một điều gì đó nhưng không nói được. Người cảnh sát rót cho y một chén nước. Y cầm. Và hoảng hốt ném chén. Trong chén, vụn trà hình một bà lão. Vũ Tuấn Anh, người Mộc […]
Truyện ngắn