Hạnh phúc tới nơi chưa?
Bình chọn: 341
Bình chọn: 341
Chị cam chịu quá, vì chị ngu ngốc, chị không thể bỏ được người đàn ông đầu tiên của đời mình hay không thể để đứa con không cha, để nó sống trong cái mơ ước không mồ côi mà chị từng vẽ ra, hay là như thế nào thì tôi cũng không thể hiểu được. Tôi cũng có con, có chồng, chồng tôi yêu thương tôi lắm nhưng nếu gã dám để tôi phải chịu uất ức , tủi nhục thì tôi cá, tôi sẽ bỏ gã, mang theo đứa con của mình ngay. Đằng này, đến mức như chị, chị vẫn chịu đựng, vẫn thầm lặng, vẫn hàng ngày giặt giũ nấu cơm hầu hạ hắn , mặc những đòn roi, xỉ vả đổ xuống người, kể cả cái việc ép chị nghe mấy tiếng rên rỉ hoan lạc hàng đêm như 1 sự tra tấn tinh thần nữa.
Xã hội này nhiều điều nực cười quá, buồn cười đến rơi nước mắt, đến nhói cả tim, thắt cả ruột. Một người đàn bà cam chịu và một thằng đàn ông bệnh hoạn, họ đang sống trong một căn nhà nhỏ cùng với đứa con gày gò ngây ngốc của mình. Họ sống trong nhưng bi kịch tinh thần mà họ tự tạo ra cho nhau, khiến người ta vừa khó hiểu, vừa lạ đời, vừa thương xót. Có những người đàn ông sau khi lấy vợ liền đổi tính đổi nết mà chẳng một lí do. Nhưng như hắn, dù là lí do gì thì cùng tệ hại quá. Đã lâu rồi tôi không về đó, bố mẹ chồng chuyển về sống cùng chúng tôi và cho người khác thuê lại căn nhà của 2 cụ. Không biết chị sống sao rồi, còn thằng con chị, liệu nó còn phải nghe những lời cay nghiệt hơn thế không nữa
Tôi nghe nhiều về những cảnh gia đình còn tệ hơn thế, nhưng gia đình chị là hoàn cảnh đầu tiên tôi thấy ngoài đời thực. Chắc cũng tại, nó gần gũi với tôi quá nên tôt cứ thấy xót xa cho chị mãi, đến giờ, nhiều khi vẫn còn khó hiểu về tâm lí gia đình này. Nhưng tối thấy thương chị, còn bạn, nghe tôi kể, bạn có thấy thương chị ấy chút nào không?

Gửi "Chị Linh" của con Xin cho con được gọi Mẹ bằng cái cách gọi thân thương con đã quen gọi! Hai mươi ba năm kể từ ngày Mẹ sinh con ra đời, hình như chỉ có khoảng 5 năm, kể từ cái ngày co[…]
Truyện ngắn

Ngày xưa có 3 cái cây mọc gần nhau trong rừng. Chúng thường nói rì rào với nhau về ước mơ và những hy vọng của mình. cây thứ nhất bảo : Tớ muốn được trở thành một hộp gỗ quý, được đựng tr[…]
Truyện ngắn
Ngày bình thường Tôi hai mươi mốt tuổi, học kiến trúc, thích nghe rock, chơi game online, ít nói và không có điểm gì nổi trội. "Đôi khi mày nhạy cảm đến sến ốm" – Đăng, thằng bạn thân tôi, n[…]
Truyện ngắn

Trời ơi! Tôi muốn quỳ xuống đường mà tế sống người đàn ông này. 9 giờ tối, xa cảng Miền Tây, Xách túi đồ dợm bước ra taxi, nhận một cái níu tay, tôi quay lại, chú xe ôm đứng cong người nài[…]
Truyện ngắn
Tôi không biết ngày mai đôi chân ngựa con của tôi sẽ dừng ở nơi nào, trái tim tôi sẽ yêu thương ai đó, tôi không biết và cũng chẳng cần biết đâu. Tôi đi chân trần trên cát ẩm ướt, từng làn […]
Truyện ngắn

Tôi thực sự rất muốn đọc, nhưng tôi biết bây giờ chưa phải lúc. Chỉ vài ngày nữa thôi hoặc rất nhiều năm sau này nhìn lại, tôi có thể kiên trì đọc từng dòng này với biểu cảm bình thản. Nó vẫ[…]
Truyện ngắn

Vân bần thần nhìn ra biển, biển xanh ngút ngàn tầm mắt. Những con sóng quặn trào trồi ngụp trườn qua bàn chân. Chiều nào cũng như chiều nào, dù ngày nắng hay ngày mưa Vân lại ra bờ biển. Biể[…]
Truyện ngắn
Có lẽ sâu thẳm trong trái tim của một người con gái từng nhiều lần đổ vỡ như em thì theo cách này hay cách khác, tình yêu giờ đây đối với em không còn quan trọng nhiều như cái thuở trẻ trâu […]
Tâm Sự