Hạnh phúc tới nơi chưa?
Bình chọn: 364
Bình chọn: 364
Chị cam chịu quá, vì chị ngu ngốc, chị không thể bỏ được người đàn ông đầu tiên của đời mình hay không thể để đứa con không cha, để nó sống trong cái mơ ước không mồ côi mà chị từng vẽ ra, hay là như thế nào thì tôi cũng không thể hiểu được. Tôi cũng có con, có chồng, chồng tôi yêu thương tôi lắm nhưng nếu gã dám để tôi phải chịu uất ức , tủi nhục thì tôi cá, tôi sẽ bỏ gã, mang theo đứa con của mình ngay. Đằng này, đến mức như chị, chị vẫn chịu đựng, vẫn thầm lặng, vẫn hàng ngày giặt giũ nấu cơm hầu hạ hắn , mặc những đòn roi, xỉ vả đổ xuống người, kể cả cái việc ép chị nghe mấy tiếng rên rỉ hoan lạc hàng đêm như 1 sự tra tấn tinh thần nữa.
Xã hội này nhiều điều nực cười quá, buồn cười đến rơi nước mắt, đến nhói cả tim, thắt cả ruột. Một người đàn bà cam chịu và một thằng đàn ông bệnh hoạn, họ đang sống trong một căn nhà nhỏ cùng với đứa con gày gò ngây ngốc của mình. Họ sống trong nhưng bi kịch tinh thần mà họ tự tạo ra cho nhau, khiến người ta vừa khó hiểu, vừa lạ đời, vừa thương xót. Có những người đàn ông sau khi lấy vợ liền đổi tính đổi nết mà chẳng một lí do. Nhưng như hắn, dù là lí do gì thì cùng tệ hại quá. Đã lâu rồi tôi không về đó, bố mẹ chồng chuyển về sống cùng chúng tôi và cho người khác thuê lại căn nhà của 2 cụ. Không biết chị sống sao rồi, còn thằng con chị, liệu nó còn phải nghe những lời cay nghiệt hơn thế không nữa
Tôi nghe nhiều về những cảnh gia đình còn tệ hơn thế, nhưng gia đình chị là hoàn cảnh đầu tiên tôi thấy ngoài đời thực. Chắc cũng tại, nó gần gũi với tôi quá nên tôt cứ thấy xót xa cho chị mãi, đến giờ, nhiều khi vẫn còn khó hiểu về tâm lí gia đình này. Nhưng tối thấy thương chị, còn bạn, nghe tôi kể, bạn có thấy thương chị ấy chút nào không?

Không gì bằng 1 buổi chiều thật đẹp, cậu con trai được ngồi xuống một góc mái nhà, và ngắm hoàng hôn. Cứ như thế cho đến khi những quầng đỏ trên trời dần biến mất. Mặt trời đã lặn, êm ả. Nó […]
Truyện ngắn

Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh […]
Truyện ngắn

"Tớ rất quý cậu, tớ muốn cảm ơn cậu về tất cả mọi thứ. Nhưng có lẽ tớ và cậu không thích hợp với nhau, và tớ chưa thật sẵn sàng cho mối quan hệ này. Đừng quên là tớ vẫn rất quý cậu nhé". Th[…]
Truyện ngắn

Bài này hơi dài. Nghe đồn chèn một hai tấm hình vào sẽ làm bài đọc đỡ ngán hơn. Từ nhỏ tới giờ, cũng như các bạn, tôi được học rất nhiều thầy cô. Có những thầy cô từ hồi học lớp 1, lớp 2 vẫ[…]
Truyện ngắn
24 tuổi càng ngày tôi càng thấm thía câu “Không còn niềm tin vào tình yêu”, hay nói đúng hơn không còn dám mở lòng mình đón nhận tình yêu nữa. Không phải họ không tốt chỉ là tôi nghĩ chắc m[…]
Tâm Sự
Tôi im lặng, trong lòng vẫn ngổn ngang suy nghĩ: "Có lẽ bố nghe tin tôi là con trai sẽ vui hơn gấp bội hơn việc tôi đã đỗ Đại học". Từ ngày bé, tôi đã nghĩ là bố không yêu tôi. Sau khi cướ[…]
Truyện ngắn

Tôi tin chắc rằng, việc biến mất khỏi cái thế giới ồn ào này đã từng là mong ước của không ít người. Nhất là khi ở vào tuổi 23, độ tuổi khiến ta chông chênh, hoang mang, lo lắng và liên tục […]
Truyện Blog
Nó chẳng biết nó yêu Sài Gòn từ khi nào. Chỉ nhớ tình yêu ấy cứ lớn dần lên cùng nó rồi cùng hòa vào những tình yêu nho nhỏ khác nữa, giống như là pha một bảng màu vậy. Tháng Sáu về mang n[…]
Truyện ngắn