Hạnh phúc tới nơi chưa?
Bình chọn: 351
Bình chọn: 351
Chị cam chịu quá, vì chị ngu ngốc, chị không thể bỏ được người đàn ông đầu tiên của đời mình hay không thể để đứa con không cha, để nó sống trong cái mơ ước không mồ côi mà chị từng vẽ ra, hay là như thế nào thì tôi cũng không thể hiểu được. Tôi cũng có con, có chồng, chồng tôi yêu thương tôi lắm nhưng nếu gã dám để tôi phải chịu uất ức , tủi nhục thì tôi cá, tôi sẽ bỏ gã, mang theo đứa con của mình ngay. Đằng này, đến mức như chị, chị vẫn chịu đựng, vẫn thầm lặng, vẫn hàng ngày giặt giũ nấu cơm hầu hạ hắn , mặc những đòn roi, xỉ vả đổ xuống người, kể cả cái việc ép chị nghe mấy tiếng rên rỉ hoan lạc hàng đêm như 1 sự tra tấn tinh thần nữa.
Xã hội này nhiều điều nực cười quá, buồn cười đến rơi nước mắt, đến nhói cả tim, thắt cả ruột. Một người đàn bà cam chịu và một thằng đàn ông bệnh hoạn, họ đang sống trong một căn nhà nhỏ cùng với đứa con gày gò ngây ngốc của mình. Họ sống trong nhưng bi kịch tinh thần mà họ tự tạo ra cho nhau, khiến người ta vừa khó hiểu, vừa lạ đời, vừa thương xót. Có những người đàn ông sau khi lấy vợ liền đổi tính đổi nết mà chẳng một lí do. Nhưng như hắn, dù là lí do gì thì cùng tệ hại quá. Đã lâu rồi tôi không về đó, bố mẹ chồng chuyển về sống cùng chúng tôi và cho người khác thuê lại căn nhà của 2 cụ. Không biết chị sống sao rồi, còn thằng con chị, liệu nó còn phải nghe những lời cay nghiệt hơn thế không nữa
Tôi nghe nhiều về những cảnh gia đình còn tệ hơn thế, nhưng gia đình chị là hoàn cảnh đầu tiên tôi thấy ngoài đời thực. Chắc cũng tại, nó gần gũi với tôi quá nên tôt cứ thấy xót xa cho chị mãi, đến giờ, nhiều khi vẫn còn khó hiểu về tâm lí gia đình này. Nhưng tối thấy thương chị, còn bạn, nghe tôi kể, bạn có thấy thương chị ấy chút nào không?

"Khi một người ra đi – chỉ đơn giản là đã đến lúc thiên thần mang lại đôi cánh và trở về trời ... thế thôi !" Vào một buổi trưa của hôm ba mươi tết... Huyn gửi một tin nhắn qua inbox cho K[…]
Truyện ngắn

Nghe đến hai chữ SIDA chú Tư bỗng loạng choạng, chân tay run lẩy bẩy rồi ngã chúi chụi xuống mương nước. Thằng Tèo vội chạy lại đỡ lên, người chú Tư rũ rượi như tàu lá úa. Ngày giỗ ông Nội,[…]
Truyện ngắn

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của[…]
Truyện ngắn

Từ ngày đầu tiên dọn tới ở phòng trọ này, tôi đã bắt đầu nghi ngờ căn phòng chứa đồ sát bên phòng tôi bỏ trống không có người. Suốt từ sáng đến tối, bên đó lặng như tờ. Tôi không thích cái […]
Truyện ngắn
Nói chung, về một phương diện nào đó, tôi khá giỏi về học tập. Trở thành lớp phó học tập của lớp suốt ba năm, trở thành học sinh duy nhất được chọn để trao học bổng toàn phần. Nếu là người k[…]
Truyện ngắn
Một mính gặm nhấm bóng đêm trong căn gác nhỏ, nỗi nhớ mang tên anh lại nổi dậy đánh bật những cảm xúc em đã kìm nén bao lâu nay. Nhớ cái khoảnh khắc anh ra đi khiến em như chết lặng, cái ng[…]
Tâm Sự

Không ai có thể thành công một mình
Không có ai, chắc chắn không có ai, có thể thành công một mình bao giờ! Vào thế kỷ 15, tại một làng nhỏ nọ, có một gia đình có tới 18 người con. Cha của họ phải làm việc tới 20 tiếng đồng h[…]
Truyện ngắn

"Tháng 5, ánh nắng sớm len lỏi khắp ngóc ngách căn phòng. Kéo tấm rèm cửa nhìn mọi thứ xung quanh, cô vẫn chưa hình dung được đây là cuộc sống hiện tại của mình." 21 tuổi ở cái tuổi còn k[…]
Truyện ngắn