Hạnh phúc dù có cách xa!
Bình chọn: 206
Bình chọn: 206
Chị tất tả ra chợ mua vài món đồ. Bà bán hàng thấy vậy hỏi một câu quen thuộc "Chú ấy hôm nay lại về hả?". Chị cười thẹn thùng, mặt ửng đỏ, hệt như gái mới về nhà chồng bị ai đó hỏi chuyện đêm tân hôn.
***
Chị hạnh phúc khi được làm vợ anh. Dù ở xa nhưng anh luôn biết cách làm cho mình tồn tại, hiện hữu trong gia đình. Sự lém lỉnh cộng với cái đầu nghĩ ra đủ thứ lãng mạn của anh làm chị không bao giờ cảm thấy cô đơn dù không có anh bên cạnh.
Chị tất tả ra chợ mua vài món đồ. Bà bán hàng thấy vậy hỏi một câu quen thuộc "Chú ấy hôm nay lại về hả?". Chị cười thẹn thùng, mặt ửng đỏ, hệt như gái mới về nhà chồng bị ai đó hỏi chuyện đêm tân hôn.
Công việc của anh đều đặn mỗi tháng mới về qua nhà được một lần. Anh vẫn bảo so với anh em khác, như thế là anh còn được dư giả thời gian chán. Anh về cũng chỉ được 3 hôm lại đi. Tháng nào cũng vậy, gần chục năm nay rồi.Chị cũng không hiểu động lực nào khiến chị quyết định lấy anh, khi mà thời điểm đó, nhiều anh chàng theo đuổi chị cũng có công ăn việc làm ổn định, tử tế, ở gần. Vậy mà chị lại chọn anh.
Nhiều lần trong giờ nghỉ giải lao, mấy chị em ngồi nói chuyện, đồng nghiệp chị tếu táo: "Em phục chị thật đấy, em thế là em không chịu được".
Chị chỉ cười, không giải thích, cũng không bào chữa. Những lúc như vậy chị nghĩ tới anh. Họ đâu biết anh đã làm tốt vai trò của một người chồng như thế nào.
Chị hạnh phúc khi được làm vợ anh. Dù ở xa nhưng anh luôn biết cách làm cho mình tồn tại, hiện hữu trong gia đình. Sự lém lỉnh cộng với cái đầu nghĩ ra đủ thứ lãng mạn của anh làm chị không bao giờ cảm thấy cô đơn dù không có anh bên cạnh.
Có lần chị điện cho anh:
- Anh à, em đây!
- Cho hỏi ai ở đầu dây đấy ạ? Xin lỗi, tôi chẳng quen em nào cả, trên đời này tôi chỉ biết một em duy nhất là vợ tôi thôi.
Chị phì cười, biết là anh lại "giở trò", ở đầu dây bên này, chị hạnh phúc đến nghẹn ngào. Anh không bao giờ là người tắt máy trước trong mỗi cuộc điện thoại với chị. Anh nói không muốn tạo ra sự hụt hẫng cho chị. Những điều rất nhỏ nhưng tinh tế đó là thứ mà chị luôn cảm thấy yêu anh.
Anh điện thoại cho chị, chẳng nói gì: "...Cho dẫu hôm nay xa ánh đèn thành phố, anh đến buông neo nơi thăm thẳm ánh sao trời, anh vẫn thấy đời không lẻ loi, biển một bên và em một bên". Cái giọng khàn khàn, ấm áp, nhạc điệu thì sai loạn cả lên của anh làm chị rưng rưng xúc động, nước mắt cứ lăn dài.
Có lần anh về, nhưng không về nhà ngay mà qua nhà bố mẹ chị ở một hôm. Chị thấy lo lắng không rõ anh đi đâu, điện thoại cũng không được. Rồi hôm sau, rình lúc chị đi làm, con đi học, anh lẻn về nhà, trang trí, bày biện, nhất là phòng ngủ của hai vợ chồng, nào hoa hồng, bóng bay... Chị về, cửa vẫn khóa trái. Bước vào phòng ngủ, anh nhảy ra từ chiếc chăn: "Em đã thấy "anh Tấm" nào không bước ra từ quả thị mà bước ra từ cái chăn như anh chưa?".
Chị ôm chầm lấy anh, hôn anh chùn chụt.
Mọi người trong xóm toàn trêu vợ chồng anh là "đôi chim cu", cặp "vợ chồng son cả đời". Có lẽ, chính cái cảm giác tuyệt vời mà anh chị tạo ra cho nhau luôn làm cho mọi người phải nói vậy.
Sáng nay anh lại đi, chị định bụng sẽ dậy sớm để chuẩn bị bữa ăn sáng cho anh, nhưng dư vị ái ân đêm qua còn cuốn chị vào niềm hạnh phúc khiến chị nằm mãi không nhấc nổi mình dậy. Khi chị tỉnh giấc, nhìn đồ đạc của anh không còn, có lẽ anh đã đi rồi, chị thấy hơi ân hận. Nhìn lên bàn, một tờ giấy nằm ngay ngắn:
"Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập tự do hạnh phúc
Đơn xin được đi tù chung thân với vợ
Kính gửi: Đồng chí vợ
Tên tôi là: ...
Do mắc phải một tội vô cùng lớn là quá yêu vợ, nên tôi làm đơn này mong đồng chí vợ xử tôi được tù chung thân với vợ, để tôi có thể yêu vợ nhiều hơn nữa. Nếu được tôi xin dùng cả cuộc đời để "đi tù" ở chỗ đồng chí vợ. Tôi xin chân thành cảm ơn và yêu đồng chí.
Kí tên
Người nguyện đi tù chung thân với vợ"
Chị bật cười, thấy mình yêu anh nhiều lắm.
Hắn nghe buồn âm ỉ, làm tổ trong từng ngóc ngách tâm hồn mình đã lâu,...Và thế là hắn quyết định, phải đi chữa bệnh buồn, hắn tới gặp bác sĩ. Và thế là buồn. Nỗi buồn ngấm vào làn da, xuyên[…]
Truyện ngắn
Minca này, trong lúc Stepca vẫn ngủ, chị em mình xoay chân anh ấy về phía ngược lại đi. Nếu không thì anh ấy còn dẫn mình đến chỗ khỉ ho cò gáy nào chưa biết chừng. Dạo mới lên sáu, tôi chư[…]
Truyện ngắn
Vợ tôi hỏi: Trên TV có gì không anh? Tôi trả lời: Có rất nhiều bụi bặm, chắc tại em quên lau. Thế là hai vợ chồng cãi nhau. Cuối tuần, vợ tôi muốn đi đến một nơi thật đắt tiền. Tôi chở bả t[…]
Truyện ngắn

Cầm phiếu chuẩn đoán bệnh trên tay, tôi như rơi xuống địa ngục không đáy. Thế giới bây giờ chỉ một màu đen tối. Tôi nhìn người bác sĩ như nhìn một tên đao phủ đã không thương tiếc giáng một […]
Truyện ngắn

Bốn năm trước, trong một buổi chiều mùa thu lộng gió, nó rời quê nhà để bắt đầu cuộc hành trình vào đời của một đứa con gái trưởng thành. Nó nhớ hôm đó tiết trời hơi lành lạnh, lá vàng[…]
Truyện ngắn

Mỗi chuyến đi anh Bình thường có quà về. Quà của bạn hàng đi xe của anh tặng cho chứ chẳng phải anh mua. Với anh, cho con tiền là gọn nhất! Áo quần, giày dép, cặp vở, tiền trường ... anh nhờ[…]
Truyện ngắn

Gửi "Chị Linh" của con Xin cho con được gọi Mẹ bằng cái cách gọi thân thương con đã quen gọi! Hai mươi ba năm kể từ ngày Mẹ sinh con ra đời, hình như chỉ có khoảng 5 năm, kể từ cái ngày co[…]
Truyện ngắn

Anh ấy dạy con yêu mẹ như thế đấy!
Đã có lúc con quên đi vầng trán mẹ, nụ cười giờ đây đã có những nếp nhăn... Anh ấy dạy con... biết con hạnh phúc như thế nào khi có mẹ. Vì có mẹ, anh ấy mới có con để yêu ... Con vô tâm quá[…]
Truyện ngắn