
Hạnh phúc của em
Bình chọn: 146
Bình chọn: 146
(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán chổi")
Ngày Tôi nhận được giấy báo trúng tuyển vào đại học, hai chị em tôi đã sung sướng biết nhường nào. Chị em tôi đón nhận niềm vui bằng cách khóc thật lớn, khóc để quên đi cách gọi mà người đời thường gọi những đứa trẻ như chị em tôi. Cuộc đời tôi hửng lên một vầng ánh sáng nhưng điều làm hai chị em lo lắng nhất là lấy tiền đâu ra cho tôi học đại học. Điều đó quả là một chuyện quá lớn đối với chị em tôi.
Vậy là em gái tôi quyết định đỡ đần chị bằng cách cương quyết nghỉ học đi làm để nuôi tôi học đại học mặc cho tôi ra sức ngăn cản. Em gái tôi đi làm osin cho một gia đình giàu có nhưng tốt bụng. Gia đình đó là chổ quen biết với trại trẻ mồ côi vì họ hay đến đó để làm từ thiện. Chị em tôi sống chắt mót, tiết kiệm hết mức có thể để vừa đủ số tiền lương mà em gái tôi lĩnh hàng tháng.
Cứ như vậy em gái đã đi làm nuôi chị ăn học suốt bốn năm học đại học mà chưa hề tính toán hay suy nghĩ điều gì. Tôi chỉ mong sao cho mình ra trường thật nhanh, tìm một công việc tốt để em gái đỡ khổ hơn và để đền đáp lại sự hy sinh lớn lao mà em gái dành cho chị. Tôi rất thương em gái và luôn căn dặn với lòng mình là gắng mà học rồi sau này đi làm giúp đỡ em gái. Tôi còn có dự định là sau này khi có công việc ổn định rồi, tôi sẽ thuyết phục em gái đi học lại vì tôi biết đó là ước mơ cháy bỏng của em.
Nhưng cuộc đời không như những gì mình mong muốn. Bây giờ tôi đã là sinh viên năm cuối và đang có người yêu. Gia đình người yêu tôi thúc giục làm đám cưới khi nào tôi tốt nghiệp đại học. Điều tôi băn khoăn nhất bây giờ là bốn năm nay em gái tôi đi làm osin chắt chiu nuôi chị ăn học và chưa hề có một đồng vốn nào cho riêng mình. Bao nhiêu sức lực em gái đã đổ ra để nuôi chị ăn học. Tôi thương em gái sao thiệt thòi quá, suốt một thời xuân xanh đều dành hết cho chị. Nhìn đời em chưa có lấy một ngày sung sướng. Tôi định khi nào ra trường đi làm gắng dành dùm ít tiền cho em gái làm vốn chứ bốn năm đi làm em gái đã có đồng nào đâu. Tôi sẽ quá ích kỷ khi chỉ nghĩ đến hạnh phúc cho riêng mình. Nhiều khi tôi tình cờ nghe được những lời nói đùa của một số người với em gái tôi rằng: " Đi làm cực khổ nuôi chị ăn học, sau này chị có nghề nghiệp ngon lành còn em thì chẳng có gì hết. Chị học xong rồi đi lấy chồng thì coi như em mất hết vốn". Những lúc như vậy, tôi chỉ thấy em gái cười rồi trả lời lại rằng: " \Hạnh phúc của chị chính là hạnh phúc của em...".
THU HIỀN
Thành chăm chú gỡ từng chiếc kẹp hoa gài trên tóc cô dâu. Biết anh đang sốt ruột My càng cố ý ngọ nguậy. "Yên nào. Không là anh bắt cóc ngay bây giờ đây. Rồi không đợi được nữa anh bế bổng […]
Truyện ngắn
Chắc hẳn bạn sẽ thấy lạ khi đọc tiêu đề của bài viết, bởi vì chuyện bếp núc xưa nay là của người phụ nữ trong gia đình, đó là thiên đường hay là địa ngục của người phụ nữ thì còn phải xem xé[…]
Truyện ngắn
Thế nhưng, đã có lần tôi đã làm cho ông buồn, đã có lần tôi vô tình làm cho tình thương biển trời của ông bị tổn thương, và có lần tôi đã phụ lại tình thương của ông.... Ngày ấy tôi là một […]
Truyện ngắn
Nhưng chồng tôi cũng có bắt tôi phải cưới anh đâu, chính tôi là người đã cầu hôn anh trước mà. Vậy là tôi lên xe hoa về với chồng rồi. Một ngày trời đông lạnh! Đám cưới quê. Người ta căng p[…]
Truyện ngắn
Trẻ con thật đơn giản. Chúng chẳng cần phải suy nghĩ hai lần để thực hiện một điều gì đó chúng cho là đúng, và cho dù người lớn có cho rằng hành động ấy ngu dốt đi chăng nữa thì ít ra, trẻ c[…]
Truyện ngắn
Nghĩ lại ngày trước lúc còn mang trong mình nhiều ước mơ, hoài bão chỉ muốn vẫy vùng biển cả, xách ba lô lên và đi đâu đó ra khỏi vùng quê nghèo khổ. Giờ đây đã đặt chân lên một thành phố xa[…]
Truyện ngắn
Trần Lê nằm sõng xoài giữa vũng máu tươi, khuôn mặt chừng đau đớn lắm, cau có nữa. Hắn ta cau có không phải vì hắn sắp chết mà vì cuối cùng hắn vẫn không thể giành được phần thắng về mình. […]
Truyện ngắn
Trở về năm 1981 là câu chuyện mang đôi chút màu sắc huyền ảo và kì bí với một cốt truyện khá lạ và nhân vật cá tính. Kim Minh Viễn là một tên tội phạm giết người hàng loạt nhưng có quá khứ v[…]
Sách Hay