Hàn yêu thương
Bình chọn: 429
Bình chọn: 429
- Ba ơi. ngày trước ba đã tỏ tình với mẹ kiểu gì vậy? Tôi quay sang hỏi ba khi ba hí hoáy sửa chiếc quạt hỏng,
- Sao con gái ba lại hỏi vậy? Ba dừng công việc nhìn tôi với ánh mắt hơi khó hiểu
- Thì ba cứ trả lời đi . Tôi cười cười xoa xoa tay trước mặt ba
- Thì. . ba viết thư.
- Ba viết thư sao? Tôi suýt ngã khỏi ghế. Ba suốt ngày cặm cụi vào mấy đồ đạc người ta nhờ sửa vậy mà. . không ngờ ba con lại thế
- Hồi ấy nhà ta nghèo quá. Ba chẳng có quà để tán mẹ con nên ba ngồi viết thư cho mẹ con. Chỉ tốn tí tiền giấy mực thôi nhưng mẹ sẽ để ý đến ba.
- Ồ. Ba của con có khác. Tuyệt nhất đó. Thế ba viết gì trong đó, nói cho con gái ba nghe đi.
- Ba quên rồi. Ba cười trừ nhìn tôi.
-Ba à. Sao có thế như vậy được chứ.
- Nhưng con gái ba thích ai rồi à? Ba đánh trống lảng lật ngược tình thế.
- Không có mà ba.
- Ba thấy Vũ cũng được đó.
- Ba à!!
' Sao tôi có thể thích Vũ được chứ. ' Tuy bề ngoài cậu ấy hoàn hảo vậy thôi nhưng Vũ lắm tật xấu. Vũ khó tính, hay cằn nhằn, lại suy nghĩ giống ông cụ non: suốt ngày nghĩ đến tương lai sự nghiệp. Mà giả dụ tôi thích Vũ thì cũng không dùng cách viết thư đâu. Viết thư rất sến, lại cứ sao sao. Nhưng suy nghĩ lại trái với hành động. Buổi tối, tôi ngồi hí hoáy cả đêm. Thức khuya. Và dậy trễ...
Xe buýt về nhà tự nhiên thưa bất thường. Chúng tôi ngồi cạnh nhau, khoảng cách rất gần
- Này. Vũ huých vào tay tôi khi thấy tôi cứ ngồi đơ ra.
- À. Ờ. Gì vậy. Có vài thứ đang bay lượn trong đầu óc tôi
- Tớ có chuyện muốn hỏi cậu?
- Chuyện gì. Hay đấy. Giáo sư Vũ đích thân hỏi một học trò dốt nát này.
- Yến tỏ tình với tớ.
- Thật sao. Vậy cậu trả lời thế nào? Khuôn mặt tôi cố tỏ ra vui vẻ nhưng tay tôi lại run run. Tôi cũng không giải thích được nữa.
- Tớ chưa trả lời.
- Cậu cũng thích Yến phải không?
-. .
Bầu không khí giữa chúng tôi trở nên lạ kì. Yên tĩnh. Một sự im lặng đột ngột diễn ra. Tôi đã nghĩ khoảng cách giữa chúng tôi rất gần. Chỉ bước thêm một bước, tôi sẽ luôn cạnh cậu. Nhưng tôi đã lầm, tim tôi cách tim cậu khoảng cách khá xa. Gió lùa vào khoảng trống. Thu đẹp đi, đông lạnh lẽo ập về.
- Mai tớ sẽ trả lời Yến.
- Làm tốt vào nhà. À, quên mất . Hôm nay tớ có buổi học thêm toán. Tớ đi đây. 5:15 vào học rồi. Tôi đứng dậy, tỏ ra cuống quýt khi xuống bến, rồi chạy một mạch. Sau lưng có tiếng Vũ nói nhưng tôi không để ý.
Mười bảy tuổi, mối tình đầu của tôi tan vỡ. Tim tôi như có cái gì bóp nghẹt. Tôi không vòng vào con ngõ đến nhà thầy giáo dạy toán mà lang thang quanh mấy con phố. Nắng không còn lưu trên con phố, đêm đang để lại những dấu chân, nỗi buồn rải rác phía sau.
8:00 tối, tôi bước vào nhà. Mọi chuyện rồi sẽ ổn chứ?
- Ba, con mới về. Tôi cố tỏ ra vui vẻ
-Ừ. Hôm nay học mệt lắm hả con?
- Không ba ạ ...- Nhưng ba này.
- Có chuyện gì vậy con gái. Ba lo lắng hỏi tôi
- Ba có yêu mẹ không?
- Có. . ba rất yêu mẹ con. Ngập ngừng một chút rồi ba trả lời dứt khoát.
- Vậy sao năm đó, khi mẹ đi ba không ngăn mẹ lại?
- Con biết không? Mọi đồ vật, dụng cụ người ta nhờ ba sửa cần có một thời gian nhất định để hàn gắn, thay đi những bộ phận hỏng hóc. Tình cảm con người cùng cần thời gian hàn gắn. Nhưng đôi khi vết nứt tình cảm quá lớn, càng gắn, vết thương càng đau và sâu hơn.
- Ba đã rất đau khổ phải không?
- Đúng. Nhưng nếu sự ra đi mang lại hạnh phúc cho mẹ con thì ba cảm thấy điều đó là đúng đắn.
- Ba!
Tôi ôm chầm lấy ba. Tôi muốn trở về hồi bé, mỗi khi tôi buồn, ba sẽ ôm và an ủi. Khóc. Những giọt nước mắt cứ chảy hoài. Vai ba ướt những giọt lệ. Tôi đã mền lòng và yếu đuối. Nhưng yếu đuối trước mặt người thân đôi lúc là giải pháp tốt nhất . Ba vỗ vào vai tôi 'Ổn rồi con, ngày mai mọi thứ sẽ lại tốt đẹp
3. Hạnh phúc là hiện tại
Tôi được xướng tên trong đội tuyển văn của tỉnh. Tôi khá ngỡ ngàng. Tôi vùi đầu vào học, thay vì đọc tiểu thuyết tôi ngồi thư viện lâu hơn để đọc sách văn. Đó cũng là cái cớ tôi lảng tránh Vũ. Ít gặp mặt cậu hơn, đi học sớm và tan về muộn. Cuộc sống của tôi thích nghi với điều kiện mới, không có Vũ. Tháng ba, rét Nàng Bân kéo về, lành lạnh của không khí, ảm đạm của tiết trời. Chút cô đơn lại tôi buồn, chút yếu lòng khiến tôi nhớ cậu ấy. Cô giáo gọi điện thoại đến đem tôi trở lại thực tại. Nhất tỉnh. Trời ơi! Tôi sung sướng chạy đến khoe ba. Ba nhìn tôi cả niềm hạnh phúc ngập tràn căn nhà. Ánh mắt lóe lên niềm vui. Rồi bỗng ba rớm rớm nước mắt. Ba vui quá ba bật khóc. Tôi ôm ba, ba
Hắn vẫn cười. Trời ơi, tui muốn bẻ hết cái hàm răng trắng như... làn da của tui vậy! Tức quá nè! Mà mấy đứa con gái kia nữa, hắn nói chuyện dở ẹc có chi mà cười dữ rứa. Ta phải tàn phá nhan […]
Truyện ngắn
Nhiều năm sau, tôi cũng không làm sao quên được cái ngày hôm ấy cái ngày mà cha xé hết tập vở của tôi! Hôm đó, tôi đi học về trễ hơn mọi bữa, trời đã nhập nhoạng tối. Cha đứng đợi ở cửa, q[…]
Truyện ngắn

" Khi cha mẹ cho con cái thứ gì đó, con cái cười. Khi con cái cho cha mẹ thứ gì đó, cha mẹ khóc!" Khi tôi lên giường đi ngủ là 11 giờ đêm, bên ngoài cửa sổ những bông tuyết nhỏ đang rơi. […]
Truyện ngắn

Nhà người – Cho Một Tết Nào Đã Cũ
Có bao nhiêu điều chị không biết, hay đã từ lâu rồi chị không nhớ... Chị mở tivi. Mùng 6 tết. Vẫn những chương trình quen thuộc. Cầm remote bật qua loa vài kênh rồi chị dừng lại ở 1 một bộ […]
Truyện ngắn

Tôi đã gặp một thiên thần như thế
"Khi cuộc sống đủ đầy, hãy nghĩ tới những người kém may mắn hơn bạn, làm một điều gì đó cho họ, dù là nhỏ bé, để thấy thế giới này vẫn còn nhiều lắm những phép nhiệm màu..." Tôi guồng chân […]
Truyện ngắn
Ngôi trường làng nọ được sưởi ấm bằng lò than lớn và cũ kĩ . Một cậu bé có nhiệm vụ là mỗi sáng phải đến trường sớm đốt lửa lò sưởi ấm cho căn phòng trước khi thầy giáo và các bạn đến. Vào […]
Truyện ngắn
Nhà cải cách giáo dục VVebster từng cho rằng nhân cách của mỗi con người được thề hiện qua hành vi của họ. "Người tốt luôn cư xửphải phép" là điều mà câu chuyện dưới đây muốn nhắc nhở chúng […]
Truyện ngắn

Khi Eva chết, em biết Adam nói gì không? - Ngô Hoàng Anh
"Con gái sinh ra là để được yêu, được thương và được chiều chuộng. Con gái là hội tụ của mọi thứ đẹp đẽ nhất trên thế gian này". Chính vì vậy, những gì tuyệt vời nhất đều xứng đáng dành cho […]
Sách Hay

Có những nỗi nhớ đong đầy trong tim, có những kỷ niệm tưởng chừng rơi vào quên lãng nhưng bất chợt lại ùa về, có những ký ức tưởng chừng đã quên nhưng lại không thể. Người cũ đã đi rồi nhưng[…]
Truyện Blog