
Hai người thầy mà ai cũng có
Bình chọn: 259
Bình chọn: 259
Những câu chuyện của ba tôi, thường thì tôi chỉ hình dung qua một số ít ỏi lời ông kể, qua những gì mẹ tôi nói lại theo kiểu hồi xưa ba mày học giỏi lắm chớ không tao đâu có yêu ổng, hay ba mày bơi rất giỏi, tụi mày lười quá ăn rồi ngủ như heo hồi xưa ba mày thế này ba mày thế kia... he he.
He he là tôi cười, thi thoảng nhớ đến ba mẹ mình, tôi thấy vui vui.
Ba tôi không phải là người biểu thị tình cảm giỏi (cái này ngày xưa tôi rất giống ông, giờ thì đỡ được chút, ít ra biết nói ra). ông thương mẹ tôi, mà nghe đồn là nếu như hồi xửa hồi xưa bạn bè của ba không gán ghép và tạo điều kiện để hai người tới dí nhau thì ông cũng không nói ra. Cái này trong mấy lúc lê la với ông và đồng bọn, tôi hóng hớt nghe chớ cũng không biết và không chắc he he. Nhưng nhìn cách ông đối xử với mẹ, tôi hiểu. trừ những lúc say, ông trở thành rất xấu xí chớ bình thường thì tôi vãn rất ngưỡng mộ. Trong ký ức mơ màng về những ngày tháng nào đó cũ xì, tôi vẫn nhớ giữa hai người có những trục trặc trúc trắc và không hiểu nhau.
Nhưng với cả hai người, đều mà tôi nghĩ mình may mắn được học nhiều nhất là cách họ yêu thương nhau.
Ba tôi thô lỗ mà chân chất xù xì, còn mẹ thì sâu sắc và lãng mạn hơn. Thường trong nhà tất cả mọi việc mang tính quyết định đều rơi vào tay mẹ tôi, còn ba thì chỉ đồng ý và ủng hộ. Ông thường để bà "lo" hết. Hai người thương nhau. Thứ tình cảm đó rất khó diễn tả một cách hoa mỹ nhưng nó bền chặt và sâu đậm. Thảng hoặc nhớ những lúc ba tôi vắng nhà rượu vào say say là gọi về cho mẹ lè nhè nói này nói kia, hỏi ăn cơm chưa hỏi ngủ chưa rồi mẹ quạu quọ cúp máy. Nhớ là ông đi đâu bên ngoài về nhà cũng đòi ăn cơm vợ nấu, dù miệng thì chê này nọ nhưng tôi nhớ là chưa bao giờ thấy ông ăn gì bên ngoài mà có vẻ ngon lành hơn cơm mẹ tôi nấu. Nhớ những buổi sáng hai vợ chồng lụi cụi dậy bắc nước pha cà phê rồi chở nhau đi chợ, đi siêu thị. Những thứ đơn giản đó để làm cùng nhau suốt mấy chục năm trời tôi nghĩ rằng rất đáng quý và hạnh phúc.
Vẫn hay cằn nhằn, trách móc này nọ, nhưng tôi hiểu hai người thương nhau nhiều. Thương nhau bằng một thứ tình cảm không thể diễn đạt bằng những mỹ từ nào đó, nó đơn giản thôi mà gắn bó mà đáng ngưỡng mộ.
Ít ra tôi thấy việc một đứa con ngang ngạnh ngưỡng mộ ba mẹ mình cũng không có gì là quá.
Đang loay hoay với một loạt bài tập chưa biết phải giải quyết thế nào vì toán là môn nó học yếu nhất. Đau đầu quá đi thôi... Điện thoại vang lên báo tin nhắn đến. "Muộn rồi ai còn nhắn tin g[…]
Truyện ngắn
Chỉ muốn nói với mẹ rằng: "Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ" Con yêu mẹ nhiều lắm! Cắt móng tay cho mẹ, chợt nhận ra bàn tay mẹ toàn xương, những lóng tay khô như cọng rạ phơi mất tín[…]
Truyện ngắn
Có những lúc đi học về thấy bà lặng lẽ cầm cây chổi thu dọn nhà mà trong tâm thấy áy náy. Bà khoan thai bước chầm chậm mà lặng lẽ có lẽ đến cả cơn gió cũng không thể nào nghe được âm thanh t[…]
Truyện ngắn
Audio Cô gái mới có 18 tuổi, cô như hầu hết các thanh niên ngày nay chán sống chung trong một gia đình nền nếp. Cô chán lối sống khuôn phép của gia đình. Cô muốn rời khỏi gia đình: Con k[…]
Truyện ngắn
Cuộc sống với chị thật hạnh phúc và ý nghĩa vì bây giờ chị đã có hai người đàn ông có thể bảo vệ và bên chị đến suốt cuộc đời rồi. Tôi là một người may mắn khi được sinh ra trong một gia đì[…]
Truyện ngắn
Niềm tin luôn có một sức mạnh thật kỳ lạ. Tôi là cổ động viên trung thành của đội tuyển Đức. Tôi bắt đầu biết xem bóng đá từ World Cup 2002, đến nay đã tròn 10 năm. Kể từ thời điểm đó đến […]
Truyện Blog
Thuở ấy, ban đầu, em và tôi không ưa nhau, ừ thì nhiều lý do lắm, các bạn có muốn tôi kể ra không? Không hả, vậy tôi sẽ vào phần chính nhé. Chính là chuỗi ngày tươi đẹp của một câu chuyện tì[…]
Truyện Blog
"Cô câm miệng cho tôi!" Chưa kịp phản ứng được chuyện gì đang xảy ra, một cái tát nảy lửa nhanh chóng giáng vào mặt Mỹ Đình. Sức mạnh từ bàn tay in hằn những vết sẹo của anh khiến cả người c[…]
Truyện ngắn