Hai người thầy mà ai cũng có
Bình chọn: 358
Bình chọn: 358
Những câu chuyện của ba tôi, thường thì tôi chỉ hình dung qua một số ít ỏi lời ông kể, qua những gì mẹ tôi nói lại theo kiểu hồi xưa ba mày học giỏi lắm chớ không tao đâu có yêu ổng, hay ba mày bơi rất giỏi, tụi mày lười quá ăn rồi ngủ như heo hồi xưa ba mày thế này ba mày thế kia... he he.
He he là tôi cười, thi thoảng nhớ đến ba mẹ mình, tôi thấy vui vui.
Ba tôi không phải là người biểu thị tình cảm giỏi (cái này ngày xưa tôi rất giống ông, giờ thì đỡ được chút, ít ra biết nói ra). ông thương mẹ tôi, mà nghe đồn là nếu như hồi xửa hồi xưa bạn bè của ba không gán ghép và tạo điều kiện để hai người tới dí nhau thì ông cũng không nói ra. Cái này trong mấy lúc lê la với ông và đồng bọn, tôi hóng hớt nghe chớ cũng không biết và không chắc he he. Nhưng nhìn cách ông đối xử với mẹ, tôi hiểu. trừ những lúc say, ông trở thành rất xấu xí chớ bình thường thì tôi vãn rất ngưỡng mộ. Trong ký ức mơ màng về những ngày tháng nào đó cũ xì, tôi vẫn nhớ giữa hai người có những trục trặc trúc trắc và không hiểu nhau.
Nhưng với cả hai người, đều mà tôi nghĩ mình may mắn được học nhiều nhất là cách họ yêu thương nhau.
Ba tôi thô lỗ mà chân chất xù xì, còn mẹ thì sâu sắc và lãng mạn hơn. Thường trong nhà tất cả mọi việc mang tính quyết định đều rơi vào tay mẹ tôi, còn ba thì chỉ đồng ý và ủng hộ. Ông thường để bà "lo" hết. Hai người thương nhau. Thứ tình cảm đó rất khó diễn tả một cách hoa mỹ nhưng nó bền chặt và sâu đậm. Thảng hoặc nhớ những lúc ba tôi vắng nhà rượu vào say say là gọi về cho mẹ lè nhè nói này nói kia, hỏi ăn cơm chưa hỏi ngủ chưa rồi mẹ quạu quọ cúp máy. Nhớ là ông đi đâu bên ngoài về nhà cũng đòi ăn cơm vợ nấu, dù miệng thì chê này nọ nhưng tôi nhớ là chưa bao giờ thấy ông ăn gì bên ngoài mà có vẻ ngon lành hơn cơm mẹ tôi nấu. Nhớ những buổi sáng hai vợ chồng lụi cụi dậy bắc nước pha cà phê rồi chở nhau đi chợ, đi siêu thị. Những thứ đơn giản đó để làm cùng nhau suốt mấy chục năm trời tôi nghĩ rằng rất đáng quý và hạnh phúc.
Vẫn hay cằn nhằn, trách móc này nọ, nhưng tôi hiểu hai người thương nhau nhiều. Thương nhau bằng một thứ tình cảm không thể diễn đạt bằng những mỹ từ nào đó, nó đơn giản thôi mà gắn bó mà đáng ngưỡng mộ.
Ít ra tôi thấy việc một đứa con ngang ngạnh ngưỡng mộ ba mẹ mình cũng không có gì là quá.

Chị ngồi thụp xuống rồi khóc rấm rứt, những giọt nước mắt như bị dồn nén quá lâu, cho những nỗi đau tích tụ lại quá lâu nay có dịp chực trào. Hạnh phúc của chị! Cái Hạnh phúc mà chị nâng ni[…]
Truyện ngắn

Và cho dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ đánh đổi tất cả để Trang luôn được sinh ra sau tôi... vài phút. Thật đen đủi cho tôi khi có một cô em gái không bao giờ an phận. Nó được sinh ra […]
Truyện ngắn

Nhớ Cụ, mà chưa về được để thắp cho cụ một nén nhang, vì cuộc đời cứ kéo tôi đi xa mãi, xa mãi... Chồng đi mua sỏi nhỏ về để trải ở vườn. Ra nghịch sỏi, lựa những viên tròn nhẵn để chơi, ch[…]
Truyện ngắn

Chị và anh Bắc khi bắt đầu cũng như chuyện của em vậy. Chị đã đem lòng yêu thầy giáo chủ nhiệm của mình. Chẳng bao lâu trao thân cho anh ấy. Nhưng anh ấy yêu chị thật lòng. Chị cam đoan là […]
Truyện ngắn
Tôi có ba đứa con. Nhưng từ trước đến nay, bên cạnh tôi luôn có hai đứa hoặc chỉ có một đứa. Đó là nỗi đau mất mát lớn nhất đối với tôi. Nỗi đau đớn đã ăn mòn vào tận trong tâm can, xương t[…]
Tâm Sự

Tôi vẫn tin trong lòng người đàn ông luôn có một bóng hình mà dẫu có yêu tiếp trăm ngàn lần nữa cũng không thể phai nhạt. Chỉ là cảm xúc đứng yên, kí ức đã chìm sâu vào một tấm phong ấn mang[…]
Truyện Blog

Anh đừng quên em cũng là con gái
Em không biết chúng mình sẽ ở bên nhau bao lâu, có thể là mãi mãi, cũng có thể sẽ chỉ là một khoảng thời gian. Nhưng em chỉ xin anh, những ngày chúng mình yêu nhau, anh hãy để em cảm nhận đư[…]
Truyện Blog

Thế nhưng giờ đây dù đã hết sức cảnh giác, hắn bỗng hoảng hồn khi lần tìm mãi mà cái túi vải không còn chỗ cũ. Hắn được má giao nhiệm vụ đưa em gái lên TP dự thi đại học. Quãng đường từ miề[…]
Truyện ngắn