Gửi Ba lời xin lỗi!
Bình chọn: 262
Bình chọn: 262
Xin lỗi ba!
Ba à! Con mong rằng lời xin lỗi con gái nói ra lúc này là chưa quá muộn.
***
Hai năm rồi ba ạ, hai năm kể từ ngày con chân ước chân ráo một mình bước vào thành phố này nhập học, 18 tuổi con chưa đủ vững vàng để rồi một mình đến một nơi xa lạ, quãng đường để con về với gia đình hơn cả 800km. Ba biết không, con đã rất buồn, sợ hãi nhưng rồi con cũng chấp nhận đi học mà không có ba mẹ đi cùng. Bởi phần nào con hiểu được tai sao ba và mẹ đều không thể cùng con vào thành phố này. Sài gòn tấp nập, đông đúc, hằng ngày con bắt đầu đến trường vào sáng sớm và rồi trở về phòng khi trời đã sẫm tối, ngày nào cũng vậy. Cuộc sống cứ như vậy cứ như một vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại suốt hai năm vừa qua.
Vì xa nhà, con không cho phép mình yếu đuối, cái vỏ bọc do chính con tạo ra vô tình khiến mọi người nhìn vào nghĩ con sẽ chẳng bao giờ biết đau và giọt nước mắt với con là một thứ vô cùng sa xỉ. Nhưng một mình giữa cái sài gòn đầy nắng và gió này con chẳng thể tựa đầu vào ai mỗi khi vấp ngã, chẳng ai cùng con khóc khi con thấy buồn hay đơn giản là cái vỗ vai an ủi. Con sợ cái cảm giác yếu lòng mỗi khi mệt mỏi, cái cảm giác bị tỗn thương rồi những lần quá đỗi tủi thân khi bắt đầu cho việc làm thêm ở nơi xứ người xa lạ. Những lúc như thế con chỉ muốn chạy ngay về nhà với mẹ nhưng rồi, vẫn chỉ có mình con trong bốn bức tường của căn phòng trọ, một mình con khóc rồi con tự vỗ về cho chính bản thân mình, cuộc sống ngoài kia thì vẫn cứ diễn ra, dòng thời gian thì không ngừng trôi mãi. Con nhận ra dẫu con có buồn thì cuộc sống ngoài kia vẫn vui và mọi thứ vẫn diễn ra như không hề có con tồn tại, con lọt thõm giữa dòng đời đang chảy xiết. Ngoài kia mọi người đang đua nhau mà sống mà làm việc, nhưng còn con thì lại đang ngồi co ro giấu mình trong bốn bức tường. Rồi con đứng dậy tự nhủ rằng con phải sống tốt, trong cái xã hội này con phải chứng tỏ rằng con là ai... Cuộc sống dạy con trưởng thành, con biết quý đồng tiền mà ba mẹ cho con, những bữa ăn tạm bợ cũng như những khi bệnh hoạn con mới thấy quý hơn những ngày còn được ăn cơm mà mẹ nấu, những bữa ăn chỉ cần ngồi xuống và ăn không phải lo âu hay suy nghĩ gì cả.
Ngày lại qua ngày, một mùa xuân nữa lại sắp đến, cái tiết trời hơi se se lạnh của Sài Gòn vào những buổi sáng sớm lại làm con nhớ nhà, nhớ ba và mẹ hơn. Ba ơi, trời Hà nội vào những ngày này chắc cũng đang lạnh lắm phải không ạ? Tám tháng kể từ khi ăn Tết xong ba đi làm, cũng sắp tới một cái Tết nữa rồi, ngần ấy ngày nhưng ba vẫn chưa một lần về thăm nhà. Năm nay con được gặp ba mấy lần? Câu hỏi ấy cứ lẩn quẩn trong tâm trí con và rồi con khóc, khóc vì thương ba sao quá đỗi khổ cực, khóc vì buồn và khóc vì nhận ra rằng ba đã hi sinh cho chị em con nhiều như thế nào!
Năm tháng qua đi mái tóc ba cũng đã phai màu nhiều , đôi vai gầy lại có thêm vài vết chai sạn, đôi mắt sụp sâu, nước da đen sạm vì phải chịu nhiều gió sương. Ba gánh cả cuộc đời của chúng con. Ba bắt đầu đi làm xa khi chúng con mới chập chững biết đi rồi năm này qua năm khác, ba vẫn đi vậy. Lo cho chúng con ba không thể ở nhà, một năm ba về thăm nhà 3 đến 4 lần. Rồi chúng con lớn, số lần chúng con được gặp ba cứ thế ngày càng ít lại, 3 rồi 2 và rồi năm nay ba đi cũng đã hơn tám tháng nhưng ngần ấy ngày ba vẫn chưa thể về thăm nhà được. Cuộc sống mưu sinh nơi xứ lạ chắc nhiều lúc cũng làm ba nhớ nhà, nhớ vợ, nhớ con và thương cha mẹ già nhưng chưa một lần con thấy ba than thở. Người đàn ông duy nhất trong gia đình đã dứng ra che chở cuộc đời cho cả 4 đứa con gái thân yêu mà chưa một lần thở than. Có tình yêu nào to lớn bằng tình yêu mà người cha giành cho con mình. " Mẹ thương con mẹ khóc, Cha thương con cha làm. " Câu nói mà con vô tình đọc được trên một trang mạng xã hội và khiến con cứ mãi thổn thức! Ba chưa bao giờ tâm sự với con như mẹ vẫn thường làm, ba không kể những chuyện của ba cho con nghe và rồi lâu dần nó như một thói quen khiến cho con cũng như vậy, con chẳng dám kể chuyện trên trường, trên lớp cho ba nghe. Ba à! Hôm nay, trên lớp có bạn nói thích con đó, con thấy có chút gì đó vui xen lẫn bối rối, nhưng rồi con cũng chỉ dám thỏ thẻ cùng mẹ. Là vì con gái dường như chuyện gì con cũng tìm mẹ để tâm sự. Muốn xin tiền để đi sinh nhật bạn con cũng thỏ thẻ cùng mẹ, dẫu con biết tiền mẹ hay tiền ba thì cũng là tiền chung và từ một người mà thôi. Rồi dần dần con thấy mình xa ba hơn, con đã để ba lẻ loi trong cái gia đình này. Nhà với bốn cô con gái, nhưng có lần nào có ai ngồi nghe ba tâm sự nghe ba nói, để biết ba nghĩ gì và cảm thấy như thế nào đâu. Buồn là ba lại tìm bạn trong khói thuốc, ba chẳng nói gì chỉ ngồi lặng lẽ trong một góc giường châm hết điếu này rồi lại châm điếu khác cho đến khi bao thuốc dường như sắp hết. Ba cứ lặng lẽ như vậy, những gì ba nghĩ, ba cảm nhận có ai hiểu cho.
Con xin lỗi!
Lời xin lỗi nói ra khi con thật sự hiểu ba đã phải khổ cực hi sinh cho chúng con n
Shop thời trang của Nhã nằm cách nhà thờ một quãng, vừa đủ gần để nghe rõ tiếng chuông, lại vừa đủ xa để tránh được những ồn ào náo nhiệt không cần thiết mỗi dịp bên đạo có lễ, rước. Nhưn[…]
Truyện ngắn

Một chiếc tàu bị đắm trong một cơn bão, và chỉ có hai người đàn ông có thể bơi vào một nơi nhỏ, khô cằn trông giống như một hòn đảo. Hai người sống sót này trở thành bạn thân. Họ không biết[…]
Truyện ngắn

Bà tớ có cái quán nhỏ lắm, gọi là quán cho oai chứ thật ra chỉ có cái bàn nhỏ bày mấy gọi kẹo và vài thứ đồ ăn của trẻ con mẫu giáo. Ấy vậy mà quán Bà tớ đắt hàng lắm, một phần vì ngay gần t[…]
Truyện ngắn

Thân em như hạt mưa sa... Dân làng gọi cô là Lú. Có người giải thích rằng cô có tính hay quên, hay lú lẫn, chồng con dặn trước quên sau. Có những buổi đi họp trưởng xóm phổ biến công việc r[…]
Truyện ngắn

Thất nghiệp – nguy hiểm hay cơ hội?
Này các bạn đang thất nghiệp, hay các bạn đang chuẩn bị thất nghiệp! Đừng ủ ê với những suy nghĩ cũng như cảm xúc tiêu cực của mình. Ở Việt Nam, học đại học ra thất nghiệp 12 năm là chuyện […]
Truyện Blog

Cô gái không là gì - Tomek Tryzna
Nếu như "Tôi và Đàn Bà" và "Con gái vốn... phức tạp" viết về những người phụ nữ đã trưởng thành thì "Cô gái Không Là Gì" là quyển tiểu thuyết dành cho các cô bé tuổi teen và cha mẹ của các c[…]
Sách Hay

Anh dừng xe trước cổng chùa, mỉm cười chào nó. Rồi anh quay xe đạp đi về phía đường Nguyễn Kim. Quảng Tâm nhìn theo đến lúc bóng anh khuất sau làn nước mưa rồi mới bước vào chùa. Cơn mưa đầ[…]
Truyện ngắn
" Đánh cho chết cái con đĩ chó giựt chồng người ta đi. Mới nứt mắt ra đã đi làm đĩ. Rạch nát mặt nó cho tao, tội đâu tao chịu!" Từ Đà nẵng, ba má tôi dắt díu cả gia đình về Saigon năm tôi […]
Truyện ngắn