Gần xa
Bình chọn: 301
Bình chọn: 301
Vì vậy, đừng tiết kiệm những cú điện thoại, hay những like, những comment.
***
Còn nhớ hồi đi học, có đứa bạn chỉ vì bạn thân của nó quyết định chuyển sang trường khác mà trầm hẳn. Cô bạn kia cần thời gian hoà nhập với môi trường mới nên nhất thời lơ là bạn. Thế là bạn cứ băn khoăn mãi, chẳng hay ở đó cô có vui không, đã làm quen được với nhiều bạn mới chưa, liệu còn thời gian để thi thoảng hẹn gặp mặt? Gọi điện đến nhà thì lúc gặp lúc không, thời đó cũng chưa ai có điện thoại di động để "connecting people" mọi lúc mọi nơi như bây giờ, Internet lại càng hiếm.
Còn nhớ, lúc ấy tôi đã cười cười, ra vẻ đàn anh đàn chị mà vỗ vai bảo với bạn, rằng bạn thân, không có nghĩa là lúc nào cũng kè kè bên nhau, hàng ngày trò chuyện. Bẵng đi một thời gian dài không liên lạc, nhưng khi mình có chuyện cần giúp đỡ, thì sẽ xuất hiện ngay và không nề hà chi cả.
Bạn vẫn cứ buồn suốt một thời gian dài. Thế rồi, bạn với cô cũng dần xa.
Đến lúc này, ngồi nghĩ lại, tôi mới biết mình đã sai rồi. Vì kết cục cho đến bây giờ, cũng chỉ là "đã từng là" bạn thân, chứ không phải "luôn luôn là" bạn thân nữa.
Tất nhiên, đó hoàn toàn không phải lỗi của mình hai bạn. Khoảng cách, thời gian vốn tàn nhẫn, có thể bào mòn mọi thứ, dù là những tình cảm tưởng như bền chặt nhất. Nhưng lỗi lớn nhất vẫn là ở các bạn. Vì đã coi nhẹ những hành động tưởng chừng như mang tính thủ tục, hình thức nhưng lại nuôi dưỡng tốt tinh thần. Nhấc máy lên, một cú điện thoại hẹn gặp, một tuần một lần, hay đôi lần một tháng, sẽ giúp bớt đi cảm giác xa lạ, ngại ngùng. Sẽ tốt hơn rất nhiều cái cảnh sau bao lâu, khi "có chuyện cần giúp đỡ" (hoặc mời cưới) mới lại gọi cho nhau.
Giờ thì chuyện giữ liên lạc có vẻ đơn giản hơn, nhờ Internet.
Trước đây khi Internet hay mạng xã hội mới xuất hiện, tôi ít quan tâm tới chức năng liên lạc, hoặc kết nối của chúng. Đó chỉ đơn thuần là nơi người ta có thể tạo ra một nhân dạng khác, không phải là con người khi bạn gặp mặt vẫn nói cười ầm ĩ với vẻ ngoài sôi nổi và hướng ngoại mà còn cất giấu những góc khuất, không phải ai cũng thấy được và hiểu được. Tôi đã từng vô cùng thích thú khi trò chuyện với ai đó xa lạ, thông minh và dí dỏm. Tôi đã từng vô tư kể cho họ những chuyện bí mật, mà đến người thân cận nhất có khi cũng chưa hề nghe tới. Vì người thiếu cảm giác an toàn như tôi, sớm đã biết và mặc định rằng, chắc sẽ chẳng bao giờ gặp nhau ngoài đời thật.
Sau gần chục năm sống trong thế giới ảo song song với thế giới thật, tôi bỗng thấy mình thay đổi. Yahoo Messenger đã từ lâu không còn sáng đèn. Deny tất cả những nick lạ xin add. Facebook thì set friends, chưa kể còn restricted list. Lờ đi những notifications xin add friend từ người lạ. Không còn cảm giác hồi hộp, tim như muốn bắn ra khỏi lồng ngực khi thấy ai đó online. Mọi con chữ gõ ra đều chuẩn mực. Những buổi cà kê dê ngỗng, tâm sự nỗi lòng thòng suốt mấy tiếng đồng hồ thưa dần. Những cuộc điện thoại xuyên đêm tuyệt nhiên không còn nữa.
Rốt cuộc Internet kéo người ta lại gần nhau hơn, hay lại đặt chính xác mỗi con người vào một cái lồng kín mít, giống hệt nhau, xếp tầng tầng lớp lớp trên bề mặt hành tinh 7 tỉ người này?
Ngỡ rằng vô cảm là thế, nhưng khi ở xa như thế này, tôi mới biết mình vẫn chưa hẳn thờ ơ. Vẫn mong chờ những lời hỏi han thi thoảng nhận được qua inbox, comment. Post những gì lố lăng, dớ dẩn vẫn thấy vui khi có người đọc hết, rồi like. Có thể bạn chỉ mất 1 giây để click like, hoặc 20 giây để type một comment, nhưng đã cứu vãn được tâm trạng xuống dốc không phanh của một người nào đó (tất nhiên không phải comment ném đá thô bạo).
Thế nên lại gật gù, Internet thực ra vẫn làm đúng chức năng của nó đấy chứ. Như những cú điện thoại gọi đến nhà nhau suốt mấy tiếng đồng hồ ngày xưa, khiến bố mẹ phát cáu vì đường dây bận liên tục.
Vì vậy, đừng tiết kiệm những cú điện thoại, hay những like, những comment. Nếu khi đọc status hay note của ai đó, thấy họ thực sự không ổn, và họ quan trọng với bạn, thì đừng im lặng. Đừng tin tưởng vào khả năng "đồng cảm và thấu hiểu mà không cần nhiều lời" giữa hai người. Một sms, một cú điện thoại hẹn gặp, hẹn chat nếu hai bạn ở xa nhau sẽ giúp thắt chặt lại sợi dây liên kết vốn đang dần lỏng lẻo kia.
Đừng "đứng bên bờ sông tối tăm nhìn sang đám cháy ở bờ bên kia. Xem đến khi nào lửa tắt, chán đến buồn ngủ." (*)
Lửa sẽ tắt đấy.
Vì "con người, nếu không nhận lại được phần đã cho thì chắc chắn một lúc nào đó sẽ ra đi." (*)
(*) Vĩnh biệt Tugumi – Banana Yoshimoto
Horslaloi
Những gì được gọi là "Hạnh phúc"
Sáu năm đã trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ những gì mà Thu đã dạy tôi về Hạnh phúc. Tôi đi khắp nơi và nói với mọi người về Hạnh phúc. Tôi kể cho những đứa trẻ có cảnh ngộ bất hạnh hơn cả tôi. G[…]
Truyện ngắn
Đôi khi, người ta hay chạy theo hạnh phúc xa xôi mà không biết rằng. Được sống và có một trái tim biết yêu thương đã là một món quà vô cùng quý giá. Bởi có những người, dù rất muốn, họ cũng […]
Truyện ngắn

Cậu ấy vẫn hỏi cái câu cũ rích năm xưa "mẫu con trai cậu thích là gì?" và tôi cũng thành thật khai báo "mình không biết". Tôi luôn ganh tỵ với người khác những người có thể cười[…]
Truyện ngắn
Dũng có một chú chó tên là Phốc. Hai năm trước, ngày Dũng lên lớp 3, ba mẹ Dũng mua cho nó một chú chó màu vàng, đó chính là Phốc. Ngày Phốc mới về, Dũng dành chủ yếu thời gian để ngồi bên[…]
Truyện ngắn
Bao lâu rùi đó nhỉ? Có lẽ anh không nhớ đến những điều nhỏ nhặt này đâu. Bởi anh bận đi làm mà, tâm trí anh giờ có quá nhiều điều khác chen vào nhau. Em tự hỏi lòng mình rằng liệu có phải em[…]
Tâm Sự

Hai tháng qua, anh đã làm đủ mọi cách rồi. Nhưng trái tim em vẫn không thể nào rung lên được nữa. Em chỉ cảm thấy thương anh. Là thương chứ không phải là yêu. Buổi sáng, em tỉnh giấc bởi vạ[…]
Truyện Blog

Mẹ tôi là một người phụ nữ tội nghiệp. Thật ra bi kịch chỉ bắt đầu từ năm mà em gái tôi ra đời. Em gái tôi bị dị tật đôi chân bẩm sinh, một chân dài, một chân ngắn, một chân to, một chân nh[…]
Truyện ngắn

Thời đại của cô đơn... Ai cũng thấy mình thừa ra như một số lẻ – nếu không là số 1 quạnh quẽ một mình thì cũng là số 3 làm người đến muộn. Rốt cục sống đơn chiếc riết thành quen, chẳng ai cò[…]
Truyện Blog