Em có hạnh phúc không?
Bình chọn: 478
Bình chọn: 478
- Em hiểu tính cách của chị ấy. Không dễ làm chị ấy quay lại đâu. Có lẽ anh nên bình tĩnh, nhìn nhận lại cảm xúc của mình với những điều đã xảy ra...
Nửa năm sau...
- Thành, xem hồ sơ này đi. Nghe nói là người nhà của trưởng phòng đang học ở nước ngoài, nghỉ hè muốn về đây thực tập. – Cậu bạn ở phòng làm việc bên cạnh chờ mãi mới tóm được Thành để chuyển việc mà trưởng phòng giao.
- Cậu hướng dẫn đi. Tớ bận. – Thành chủng chẳng.
- Trưởng phòng bảo tớ đưa tận tay cậu. Trao tận tay nhé. Mai cô ấy đến đấy.
Thành bực dọc lật hồ sơ. Tên: Vo Thi Thu My, sinh viên đại học... Anh không bực bội nữa mà nhìn tấm ảnh chăm chú. Tóc dài, khuôn mặt trái xoan. Điều anh không thích là đôi lông mày hơi xếch. Có sao đâu, liên quan gì đâu cơ chứ. Anh phẩy tay rồi cất bộ hồ sơ vào ngăn kéo bàn.
***
Thành ngạc nhiên vì tối qua mình trằn trọc khá lâu, mấy lần tỉnh giấc còn nhớ đến cái tên Thu My nữa. Thu My đến rất đúng giờ. Khuôn mặt đẹp nhưng hơi dữ vì đôi lông mày kẻ đậm hơn trong ảnh. Ấn tượng thật nhưng Thành thất vọng khi cô giới thiệu là Thu Mỹ chứ không phải Thu My. Cô gái rất nhanh nhận ra sự thay đổi trên nét mặt anh.
Mỹ nhanh nhẹn và sáng dạ hơn Thành tưởng. Cô nắm bắt công việc rất nhanh và thỉnh thoảng đưa ra những nhận xét đâu ra đấy. Có lẽ lớp trẻ, nhất là những người đi du học bây giờ dạn dĩ và tiến nhanh hơn mình rất nhiều – anh suy tư, làm như mình đã già lắm. "Anh đang nghĩ về chị My đấy à?". Thành giật thót mình. "Em biết về anh nhiều hơn anh tưởng đấy. Chắc anh không để ý hôm đầu tiên em đến công ty mình chơi". Cô tiếp lời khi thấy anh vẫn lặng thinh. "Muốn quên đi một người thì hãy nghĩ đến những điểm xấu của người ấy. Việc này cũng không quá khó đâu. Em sẽ giúp anh." Mỹ nháy mắt cười và hôn gió lên tóc Thành trước khi kết thúc ngày thực tập đầu tiên của mình.
Thành hầm hầm chạy sang phòng bên, ném toẹt tập hồ sơ của Mỹ lên mặt bàn. "Cậu muốn làm gì với nó thì làm. Tôi không quan tâm liệu trưởng phòng sẽ nói gì".
Thời gian xa nhau của My và Thành, anh nhận được sự quan tâm săn sóc của nhiều cô gái trong đó có Tâm. Tâm yêu Thành thầm lặng từ trước khi anh cưới My. Chuyện My ốm cô cũng biết và lý do vì sao anh đang buồn chán cô cũng biết. Anh càng hờ hững thì Tâm càng nhiệt tình, nâng đỡ anh. Cũng phải đến gần hai năm sau khi My đi hai người mới thân mật hơn. Thỉnh thoàng cô kéo anh về căn hộ riêng của mình ăn cơm và ngồi nói chuyện phiếm. Hôm nay là sinh nhật của cô. Sau khi cả hai nâng ly rượu vang chúc mừng, anh chào cô để đi về. Cô nồng nàn ôm cổ anh kéo lại. Thành lâng lâng bởi một cảm giác quen thuộc ùa về. Họ dìu nhau vào phòng trong. Ánh sáng đèn ngủ mờ mờ. Khuôn mặt cô gái trở nên huyền ảo. Thành đưa tay vuốt má cô rồi trườn xuống khuôn ngực đầy đặn. Thành thấy xao xuyến lạ lùng. Anh tiếp tục vuốt má và tóc của cô, cúi sát xuống mặt cô thì thầm: "My ơi, My ơi". Cô gái như đông cứng người lại. Sau mấy giây choáng váng cô vùng dậy tát vào mặt Thành rồi òa khóc nức nở. Thành giật mình. Anh như người mất hồn, lùi dần ra khỏi căn phòng, mồm ấp úng xin lỗi.
Đang ủ dột thì cái Thanh, em gái anh chạy vào. "Anh Thành, đi đâu mà em gọi mãi không nghe máy thế. Em có địa chỉ của My rồi đây này. Chị ấy mới chuyển về Sài gòn đấy. Anh đi ngay đi." Thành nhảy cẫng lên giằng lấy tờ địa chỉ. Anh đặt vé và gọi điện đến cơ quan báo nghỉ, vội vã dập máy khi chưa kịp nghe Giám đốc nói với theo như quát: "Nếu muốn thay đổi thì để tôi bố trí công việc trong văn phòng của công ty trong đó nhé. Đừng bỏ đi đâu, nhớ chưa!".
Thành hối hả đi như chạy. My đang ở tạm trong một khách sạn rất sang trọng trong thành phố trong lúc chờ công ty thuê nhà cho. Anh giơ tay bấm chuông. Có lẽ My đã nhìn qua con "mắt thần" gắn trên cánh cửa nên biết anh đến. Cửa vẫn chưa mở. Thành bắt đầu thấy run. Anh đứng chôn chân tại chỗ, không nghĩ đến việc bấm chuông lần nữa. Cửa từ từ mở ra. My đứng đó, cô thở gấp, ngực phập phồng. Thành như người kiệt sức. Trước khi lên đây anh tưởng mình sẽ lao vào ôm chầm ngay lấy My. Giờ anh chỉ biết lặng lẽ theo cô vào ngồi trên bộ sa lông êm ái.
My trông khác trước, bớt đi nhiều vẻ ngây thơ, hay hờn dỗi. Thay vào đó là vẻ cứng cáp của một người đàn bà tự lập. Thành ngơ ngẩn trước vẻ mạnh mẽ, nội tâm của cô. Vẫn chưa ai nói gì. Thành xúc động và lúng túng. My đi vòng qua cái bàn đến ngồi cạnh anh làm anh bình tĩnh lại. Đây là kiểu cô hay làm trước kia khi muốn làm hòa với anh sau một trận cãi vã. Thành muốn chảy nước mắt. Anh bế My ngồi trên lòng mình. "Về với anh đi em. Anh biết là em sống và làm việc rất ổn nhưng ở một mình cũng buồn. Còn anh thì cô đơn lắm". "Em sống với con em". Thành giật thót mình. My rời lòng anh, ngồi xuống ghế.
"Em lấy chồng rồi sao? Anh vẫn chưa ký giấy ly dị cơ mà?" "Em xin con". Thành thở ra nhẹ nhõm. My đứng dậy mở tủ lạnh rót nước cho T

Trăm ngàn tình yêu đều sun cả lại, cụt cả hứng. Chồng thức suốt đêm chăm sóc vợ ốm, sáng ra hỏi: "Hôm nay thấy thế nào? Còn đau không?". Người ấy đến thăm, hỏi: "Hôm nay em thấy thế nào? Cò[…]
Truyện ngắn

Nguyễn Duy An là người Á Châu đầu tiên đảm nhận chức vụ Senior Vice President National Geographic tổ chức văn hóa khoa học lớn nhất thế giới. Tôi rất ngạc nhiên khi bà thư ký dẫn vị sĩ quan[…]
Truyện ngắn
Cô giáo Thảo, cô giáo dạy văn ngoại tình một cách tuyệt vời và tuyệt vọng đã mấy tháng nay. Ai cũng bảo trông cô đẹp lên rất nhiều, như thể cô dùng một loại mỹ phẩm đặc biệt trong uống ngoài[…]
Truyện ngắn
Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng nữa. Cô bé buồn tủi ngồi khóc mộ[…]
Truyện ngắn
“Anh đã khác đi và cười nói với quá nhiều người!”
Vậy ra dạo này anh đã nói nhiều và cười nhiều quá mức đến nỗi ai cũng nhận ra? Anh vừa soi mặt mình trong gương và thấy nó vẫn bình thản như ngày nào. Em yêu, có thật sự là anh đã nói cười q[…]
Tâm Sự

Và cho dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ đánh đổi tất cả để Trang luôn được sinh ra sau tôi... vài phút. Thật đen đủi cho tôi khi có một cô em gái không bao giờ an phận. Nó được sinh ra […]
Truyện ngắn

Chú cho phép cháu ngồi đây một chút nhé? Thanh giật mình nhìn sang bên cạnh. Một con bé khoảng mười tuổi, đang co ro vì lạnh, tay thọc sâu vào túi chiếc áo khoác cũ, mắt nhìn Thanh chờ đợi.[…]
Truyện ngắn

Mỗi khi kể lể về cuộc đời của mình. Cha tôi thường nói về nước ốc. Là nhạt như nước ốc. Nhiều lúc ông còn cáu, khi tôi cà kê bảo ông kể. Tôi đặc biệt thích nghe những chuyện trong quá khứ, í[…]
Truyện ngắn