Đừng rời xa tao nhé
Bình chọn: 499
Bình chọn: 499
Đêm đã khuya mà Minh vẫn chưa tài nào ngủ được. Gió rít lên từng hồi, lùa cả vào căn phòng nhỏ. Chợt nó nghĩ ra một ý tưởng...
***
Quỳnh - cô bạn thân chí cốt của Minh - đang có ý định...tự tử vì thi trượt đội tuyển.
- Tao muốn chết!
Minh tròn mắt, há hốc mồm. Nheo mắt nhìn Quỳnh, đứa bạn thân con rận cũng phải... nhường nhau, Minh hơi choáng. Nhưng rồi nó chợt nghĩ lại. Tính sơ sơ cũng đã có cả trăm lần Quỳnh đòi... chết: lúc đèn pin nổi đầy mặt, lúc cái cân ở nhà tăng thêm hai vạch, lúc mua phải cái áo mới mà chưa kịp mặc đã đụng hàng...Vân vân và vân vân.
Rút cục là dù với lý do nào đi nữa thì lần nào Quỳnh cũng đòi Minh an ủi bằng cách đưa đi ăn. Nó tự hỏi không biết lần này lại là chuyện ngốc xít gì đây. Minh thở dài:
- Gì? Lại muốn chết hả? Ở quán chè bà Lan béo hay quán bánh bèo chị Hai Sún đây?
Quỳnh không nói gì. Rồi đột nhiên nước mắt nó trào ra. Nó khóc.
Thằng bạn thân chợt bối rối. Có vẻ nghiêm trọng rồi đây, Minh nghĩ bụng. Nó nhìn đôi mắt bồ câu mà nó hay đùa là "con đậu con bay"của Quỳnh, đang cố nghĩ xem rốt cục có chuyện gì mà làm con bạn thân của nó phải rơi lệ, thì Quỳnh đã nấc lên:
- Tao... trượt... đội... tuyển...
Chưa thể nói hết câu, giọng Quỳnh đã nghẹn ngào. Nó không nói thêm gì được nữa. Nhưng giờ thì Minh đã biết lý do. Nhà trường vừa tổ chức thi chọn đội tuyển Quốc gia các môn. "Minh - lớp phó học tập lớp Hóa - chắc chắn sẽ giành trọn một suất. Và Quỳnh - lớp trưởng lớp Văn - cũng sẽ dễ dàng ẵm một chân trong đội tuyển thôi. Hai đứa nó có truyền thống học giỏi cơ mà" . Đấy, mọi người ai cũng bảo thế đấy!
Sáng nay, lớp Hóa rộn ràng, sáu người lọt vào đội tuyển trong đó có Minh. Niềm vui lan tận sang lớp Văn, nhưng cũng trộn lẫn với lo lắng - chiều nay môn Văn biết kết quả. Cái điều dân tình kháo nhau ấy đã đúng phần đầu, và có lẽ phần sau cũng bingo thôi.
Thế mà chiều nay, Minh lại nhận được cái tin động trời này đây. Quỳnh trượt.
Khách quan mà nói, Văn mà, thất thường lắm. Còn tùy hứng lúc làm bài hay quan điểm của người chấm nữa nên trượt và đậu chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng về phía Quỳnh mà nói thì cũng phức tạp đây. Lớp trưởng lớp chuyên Văn, tính đến hiện tại thì đã 11 năm liền đạt học sinh giỏi, tham gia và giật giải mọi kỳ thi lớn nhỏ... thế mà giờ lại trượt ngay vòng một chọn đội tuyển Quốc Gia, cũng xấu hổ lắm chứ. Nó sẽ bị mọi người nói ra nói vào cho xem. Rồi thầy cô sẽ không tin tưởng như trước nữa...
Nhưng ai nói gì cũng kệ, Minh không quan tâm. Quan trọng là giờ đây, Quỳnh đang thút thít trước mặt nó. Mà nó là nó chúa ghét nhìn thấy con gái khóc. Đơn giản là vì những giọt nước mắt của lũ con gái không biết có những chất gì trong ấy mà luôn làm Minh lúng túng. Nó vụng về an ủi:
- Thôi, mày. Nín đi! Bất ngờ lắm à? Ừ tao cũng bất ngờ lắm ấy.
Trời ạ, an ủi gì mà càng làm cho người ta khóc to hơn.
- Mày! Thôi mà! Trượt đội tuyển quốc gia thì sao chứ. Có ảnh hưởng gì đến tương lai của mày đâu. Mày từng nói đích đến của mày là đại học rồi đi du học cơ mà. Còn có mấy tháng nữa là thi rồi, đừng làm mất ý chí chứ. Quốc gia trượt thì thôi. Mày sợ đứa nào nói ra nói vào hả? Tao đốn què chân cho coi!
Thấy Minh hăng hái đòi... đốn què chân cái đứa nào dám nói xấu mình, Quỳnh như được an ủi phần nào. Nó đã bớt khóc hơn. Minh nhẹ nhõm, vỗ vai Quỳnh:
- Nào, đứng dậy, lau nước mắt đi rồi tao đưa mày đi ăn. Tao mới biết quán chè bưởi ngon lắm.
Quỳnh ỉu xìu. Chắc mọi hôm nó đã nhảy cẫng lên rồi. Nhưng hôm nay khác. Nó hầu như không hưởng ứng lời thằng bạn thân. Nó lôi từ trong cặp ra một chiếc phong bì.
- Mày đi một mình đi. Tao không đi đâu. Tao về đây. Mai xin cho tao nghỉ học. Còn đây là... Mai mày mang đến lớp, đưa cho con bí thư lớp hộ tao.
Không cho Minh kịp phản ứng, Quỳnh đã lên xe lao đi thẳng. Cái bóng nhỏ bé của con bạn mất hút dần trên con đường trải đầy lá cây và vắng người qua lại. Trên tay Minh là tờ giấy xin phép nghỉ học và một lá đơn xin từ chức.
***
Tối. Minh ngồi học mà không tài nào tập trung được. Lời nói ban chiều của Quỳnh văng vẳng trong đầu. Nghỉ học. Xin từ chức. Hay là...con bé nghĩ quẩn thật. Nhanh hơn cả màn biểu diễn phi thân, Minh chộp lấy ngay cái điện thoại, gọi gấp cho con bạn. Không ai cầm máy.
Nó nhắn tin, trong lòng đầy lo lắng.
"Mày vẫn ở đó chứ? Có sao không? Tao lo cho mày quá. Trả lời tao ngay nhé."
Minh đếm từng giây chờ tin nhắn. 100, 101... 150... 198, 199...
Tít tít... Ơn trời, nó nhắn lại rồi.
"Tao ổn. Cảm ơn mày. Tao chưa chết được đâu. Mà có chết... cũng phải qua ngày kia. Sinh nhật mày cơ mà. Nhỉ?
"Mày nói thật không? Thề đi. Mày là chúa nuốt lời."
"Uh. Tao thề. Thôi lo học đi. Đ

Ròng rã rồi cũng đến ngày ra trường, thế nào mới gọi là xã hội, vậy thì nó là đây, đọc lại những dòng này tôi thật thấy thật xấu hổ, tôi nhìn nó, thấy nó, đi theo guồng quay của nó rồi thành[…]
Truyện ngắn
Thầy nhìn tôi và Mai bằng một ánh mắt...bất thường. Điều bất thường đó làm tôi giật mình hoảng hốt: "Thôi chết! Không biết mình đã làm gì sai để bây giờ thầy giận mình không nhỉ?" Mới chuyể[…]
Truyện ngắn

Mẹ là cô dâu năm 28 tuổi. Những năm vừa thống nhất đất nước mạng người quý lắm. Mẹ về làm dâu chưa tròn ba tháng, bố lĩnh án tù 5 năm sau một lần không làm chủ tốc độ, gây ra cái chết của ng[…]
Truyện ngắn

Bé Tơn đã học xong mẫu giáo, chỉ còn ít tháng nữa là vào lớp Một. Tên thật bé là Nhân, tên ở nhà mới là Tơn. Mẹ bé đã mất cả đêm mới nghĩ ra cái tên ở nhà đó cho bé. Đặt là Tí là Tèo thì khô[…]
Truyện ngắn

Truyện cổ tích giữa đời thường
Ông Trời luôn có mắt, và những kết thúc sẽ vô cùng có hậu như một câu chuyện cổ tích thời hiện đại.... Trưa hai mươi tám Tết, An thu dọn quần áo, đồ đạc vào va li một cách nhanh chóng. Anh […]
Truyện ngắn
Có lẽ sâu thẳm trong trái tim của một người con gái từng nhiều lần đổ vỡ như em thì theo cách này hay cách khác, tình yêu giờ đây đối với em không còn quan trọng nhiều như cái thuở trẻ trâu […]
Tâm Sự

Ai đem quán trọ mà ngăn nẻo về
Những chuyến đi thời sinh viên nghèo, thiếu thốn đã để lại cho tôi một "di sản văn hóa" không bao giờ phai nhòa: thích ở quán trọ . Hoặc cũng có thể là do sau này lớn lên, tình hình kinh tế […]
Truyện ngắn

Tôi thấy mẹ lén lút thầm cười và mặt sáng chói niềm hạnh phúc. Tôi vẫn nhớ lời mẹ nói, rằng Sami là một thành viên đặc biệt của gia đình tôi chứ không đơn thuần là một con mèo nhỏ. 1.Thành[…]
Truyện ngắn
Tôi cặp kè với hai người đàn ông cùng một lúc. Họ chu cấp cho tôi thừa thãi tiền bạc. Khoác lên mình những bộ cánh đắt tiền, tiền tiêu không tiếc tay, nhiều lúc tôi nghĩ mình thật sự là một […]
Truyện ngắn