Đón ba về
Bình chọn: 594
Bình chọn: 594
Cậu Năm ngồi lặng yên không nói, ngước nhìn lên bàn thờ má. Có lẽ cậu đang nhớ về người má đáng thương của mình. Người đó dành cả cuộc đời chăm sóc cho năm chị em khôn lớn, dựng vợ gả chồng cho từng đứa, lo cho mỗi đứa có công việc đàng hoàng... Tất cả, chỉ một mình bà lo toan. Bao năm nay người đàn ông ấy sống bên gia đình mới hạnh phúc, nào có ngó ngàng, có nhớ gì đến đám con của mình. Ông ấy đâu biết là để có được gia đình sung túc hôm nay họ đã phải đánh đổi cả tuổi thơ, đánh đuổi bằng cả nụ cười của má. Ông ấy đâu biết rằng vào cái ngày má mất - chỉ mới cách đây chưa bao lâu - con cái hy vọng ông sẽ trở về dự đám tang cho trọn "nghĩa tào khang". Ấy vậy mà ông vẫn biệt tăm. Lúc đó, ông ở đâu? Những ngày cuối cùng của cuộc đời, căn bịnh hoành hành, đám con của vợ sau ông ấy không chăm sóc mà liền tống khứ về cho con ruột. Chúng muốn nhanh chóng đem cái lão già vô dụng ấy đi xa càng sớm càng tốt cho khuất mắt. Những điều đó, ông ấy có biết không?
"Nhưng mà thôi, dẫu sao thì mình vẫn là con... ráng làm cho tròn bổn phận mấy anh chị à!".
Cuối cùng thì "đa số thắng thiểu số", họ quyết định đón ba về. Cậu Năm và cậu Út nhờ một chiếc xe chuyển bệnh từ thiện của Hội Chữ thập đỏ rồi cùng đi. Dì Hai và dì Ba ở nhà lo chuyện nhà cửa. Cậu Tư vốn thuộc phần "thiểu số" không tán đồng, nên ở nhà không đi rước ba. Tuy nhiên, là người đàn ông duy nhứt trong nhà lúc nầy, cậu lo mua quan tài và các thứ cần thiết trong việc ma chay. Vậy là từ trưa đến giờ, những người trong nhà cứ thấp thỏm, đợi chờ, tay chân cứ như nhũng ra, không làm đâu vào đâu. Bàn thờ má được mọi người đốt nhang liên tục, như muốn van vái rằng hôm nay chúng con đón ba về... dù gì cũng mong má hãy tha thứ cho ba. Không ai nói ra, nhưng hình như ai cũng mang một tâm trạng chung như thế. Không biết ở phương nào đó, người má có nghe được lời của những đứa con nói hay không, nhưng biết chắc rằng bà sẽ tha thứ cho ông. Họ biết rằng má họ luôn là người cao thượng, suốt cả đời chỉ sống vì chồng vì con dẫu cho cái nghĩa vợ chồng người đàn ông ấy chưa từng trả được.
Ngoài xa kia, gió sông Tiền vẫn đánh rì rù vào bờ, dáng chiếc xe chữ thập đỏ càng gần, càng rõ hơn. Hai mươi năm chờ đợi đã quá nhiều, và ngày cuối cùng nầy họ vẫn chờ đợi. Chờ đợi, để được đón ba về...
Những ngày cuối năm 2010
VĨNH THÔNG

Thiếu nữ hớn hở: Cần Sida. Cần ngay lập tức! Bác sĩ há hốc mồm: Thứ ấy tôi không có. Bác sĩ trưởng khoa xét nghiệm của trung tâm Dịch tể học là người rât khó tính. Thậm chí ngưòi ta đồn c[…]
Truyện ngắn

1. Trong nhà anh, ai là người quyết định? Tất nhiên là trong nhà, tôi phải là người quyết định. Nhưng mà đừng nói cho cô ấy biết đấy. 2. Trong nhà anh, ai là chủ? Điên lắm rồi, mai tôi s[…]
Truyện ngắn

Hôm nay là ngày họp phụ huynh cho Tí, mẹ tất tưởi chạy sang nhà hàng xóm mượn đôi dép lành lặn để mang, tự nhiên Tí thấy xấu hổ quá. Dép mẹ cũ lắm rồi, đứt cả rồi , thế mà chẳng bao giờ mẹ n[…]
Truyện ngắn
Tiếng đàn ấy luôn phát ra từ cửa sổ tầng hai nơi phòng nhạc. Dành tặng tôi và bạn. 1. Tiếng dương cầm của An luôn bình thản ngân nga, trong căn phòng chật hẹp kín như bưng và hầu như không […]
Truyện ngắn

Ngày không có tội, phải không anh?
Nắng ghê lắm. Nên lúc giông cũng sẽ dữ dội hơn bình thường. Em ngồi chong mắt chờ cơn mưa đầu tiên của mùa hạ. Để được làm điều ngớ ngẩn nhất đầu tiên. Là nắm tay anh và bảo :" Anh ơi, hãy[…]
Truyện Blog

mình hãy nằm xuống cạnh nhau đi anh. bọn đàn bà dù có mạnh mẽ cỡ nào, ra đường lộng lẫy kiêu sa, tự tin rạng ngời, cũng chỉ muốn, những phút giây mệt mỏi của cuộc đời, nằm xuống yên bình cạ[…]
Truyện Blog
Khuya, lúc tôi gần tới chỗ đứng trên dốc nhìn về chung cư có ô cửa nhà T. trắng xanh, Ninh phóng sượt qua, phanh gấp, nhìn vào mắt tôi: "Cậu hãy lập tức nói với cô gái kia những gì cậu nghĩ,[…]
Truyện ngắn

Không ai biết họ đang sắp làm gì... Đèn đỏ, xe dừng ở ngã tư, ngay góc công viên. Hòa cùng làn khói bụi của những dòng xe là ông lão bán tăm bông bên lề đường. Người ta chẳng còn xa lạ gì v[…]
Truyện ngắn
Con phải xin lỗi bố như thế nào?
Một ngày thật dài và thật mệt mỏi, tôi chỉ muốn về tới nhà và lăn ra ngủ một giấc thật no nê. Thế mà, khi vừa dắt xe vào cổng, nhìn thấy tôi, bố đã quát tôi. Bố mắng tôi không có sự chuẩn bị[…]
Tâm Sự