Đó chỉ là tên giống truyện
Bình chọn: 352
Bình chọn: 352
***
Những đứa con lần lượt ra đời...
Thời gian, đúng là điều kỳ diệu, nó có thể gắn kết hai kẻ thù lại thành bạn của nhau, có thể mang tình yêu đến cho tất cả mọi người. Dần dần từng đứa con của chị ra đời, đứa đầu tiên, đứa thứ hai,...đứa thứ bảy. Là người mẹ của bảy đứa con nhưng chị vẫn đẹp một vẻ đẹp sắc nước hương trời. Khi ba mẹ chị qua đời đã để lại cho chị một số gia tài đủ để chị và gã mua một căn nhà ở thành phố. Họ đã chuyển đến thành phố ở. Gã chỉ có một nghề đó là phụ hồ, gã làm tối ngày để nuôi những đứa con ăn học và nuôi chị. Chị lo việc gia đình. Như thế cũng đủ cho chị cảm nhận những gì là hạnh phúc đời thường. Nhưng rồi đứa con đầu tiên của chị không may bị cháy xăng, nằm một chỗ. Đứa thứ hai bị té lầu ở trường học, đứa thứ ba bị tai nạn giao thông,...những nỗi bất hạnh cứ dồn dập đến với chị. Họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai, người ta nói chẳng sai. Đau đớn tột cùng, chị như điên dại. Cố gượng sống vì các con, chị đi giúp việc cho nhà giàu để có tiền trang trải thêm. Từ ngày, các con bị nạn gã trở nên lầm lì, lại thêm say xỉn tối ngày.
***
Chị Bông đi làm Osin...
Gã yêu chị lắm và muốn người đàn bà của gã chỉ ở nhà thôi. Từ ngày chị đi giúp việc cho nhà giàu thì ai cũng biết đến cái đẹp của chị. Ông chủ có khi đánh xe đưa chị về tận nhà. Gã cấm chị đi làm nhưng gã không đi làm, ăn nhậu mãi những đứa con của chị sẽ chết đói. Gã chỉ ở nhà và chờ chị về để chửi rủa, mắng nhiết. Đêm đến, gã hành hạ khiến chị phờ phạt. Chị mà không chiều thì gã đay nghiến:
- Mày ra ngoài đi với hắn chứ gì? À! Mày ăn nằm với hắn chán chê rồi nên thấy lão già bao năm làm trâu ngựa cho mày giờ mày chê hả?
Vừa nói gã vừa chộp lấy chị như một con thú dữ vồ lấy con mồi. Cay đắng hơn có khi gã bắt chị phải yêu gã trước mặt các con để chứng tỏ rằng chị là vật sở hữu của riêng gã.
***
Tôi đã gặp lại chị...
Ra trường, tôi về dạy ở một trường phổ thông cách nhà chị năm cây số. Vì vậy, thỉnh thoảng lại thăm chị. Còn vì con trai lớn của chị là học trò của tôi. Nhìn thấy chị gặp tai nạn tôi xót xa lắm. Ngồi nghe chị ngậm ngùi kể lại chuyện gia đình và biến cố ở chỗ làm, tôi thấy nghẹn ngào thay chị. Giờ là thời đại gì rồi. Làm sao có những chuyện kinh khủng này nữa...Tôi không tin nhưng nhìn chị rỏ hai hàng nước mắt, tôi nghe tim mình thắt lại.
- Mấy ngày, chị không đi làm vì ốm, hắn - ông chủ của chị đã đứng ngồi không yên. Hắn mua thuốc gửi đến, hắn quan tâm ân cần như một vị thần thương xót cho chúng sinh. Chị đi làm lại, hắn mừng lắm. Nhân lúc vợ đi công tác xa, hắn có cơ hội chăm sóc cho chị hơn. Hăn cố tình đổ cả hũ mắm lên người chị, rồi nói:
- Ôi! Em xin lỗi. Em bất cẩn quá. Chị đi tắm và lấy đồ của nhà em mà thay khỏi bị ngứa đó.
Ông chủ lịch lãm, nghiêm túc, ngoài mặt lúc nào cũng vui vẻ và kín đáo tế nhị trước chị, vậy mà ai ngờ lại không thể cưỡng lại trước sắc nước nghiêng trời của người đàn bà có bảy mặt con. Hơn nữa, hắn còn nhỏ hơn chị cả chục tuổi.
Có lẽ hắn đã ngồi bên ngoài mà trong lòng hừng hực như lửa đốt, cùng tiếng nước rưới lên thân thể dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên của chị khiến hắn không cầm được. Hắn lao vào phòng tắm ôm chầm lấy chị, hắn thực hiện trò quái vật với chị. Cố chống lại người đàn ông như một con mãnh hổ đang siết chặt con mồi. Những xấu xa, bỉ ổi, những đê tiện,....đã phơi bày hết lúc này đây. Đau đớn, tủi nhục vì các con chị như một người đàn bà điên dại.
Hai hàng nước mắt ngân ngấn nơi khóe mắt, chị nói với tôi:
- Em biết không? Người ta bảo chị tên Vân mà đẹp người nữa nên sẽ sướng lắm. Nhưng chị lại khổ sở sống dở chết dở như thế này đây. Ông trời thật quá bất công.
Tôi ngạc ngiên:
- Chị tên Vân thật à?
- Chị là Phan Thị Thúy Vân
Ra về, những ký ức về bà Nội chợt hiện về trong tôi, lòng tôi dằn vặt tự hỏi: Đặt tên cho con là gì thì có quan trọng không...?. Nhưng sao chị lại khốn khổ vậy?. Chị tên Vân mà?. Nhưng không đâu! Đó chỉ là vì tên giống truyện thôi!. Tôi thầm nghĩ, chị hãy cố lên, mọi chuyện rồi sẽ qua hết thôi! Rồi chị sẽ được hưởng hạnh phúc. Chúc chị may mắn!
Bích Kiều

Mười năm qua đi, tôi mới hiểu hết những gì thầy muốn nhắn. Có những điều không hay nhưng không thể thay đổi bằng sự giận dữ. Tình yêu thương và sự sáng tạo mới là thứ giúp bạn thay đổi mình,[…]
Truyện ngắn
Tôi nhắn cho anh 1 sms khi anh chưa kịp nói những câu tôi cần nghe...vì tôi biết rằng có những thứ tình cảm thầm lặng thật khó nói, và cũng thật khó lý giải như một bí mật bị chôn dưới đáy đ[…]
Truyện ngắn

Khép lại rồi những tháng ngày của quá khứ, giá mà ngày đó tôi đủ can đảm bước đến nói rõ ràng mọi chuyện với nó... Ngày nhỏ, tôi là một con nhóc hiếu động và nghịch ngợm. Suốt ngày tôi ron[…]
Truyện ngắn

Có đáng không những tháng năm dài vằng vặc? Những tâm hồn thương tổn? Và kia, một mái đầu bạc phơ xơ xác? Ông già Tư Nhỏ thức dậy từ lúc nửa đêm. Ông rên lên một tiếng ứ hự, thấy thất vọng […]
Truyện ngắn

Hãy nhìn vào mặt trái của cuộc sống
Những người sống quanh ta đa số là người tốt. Nhưng "đa số" không có nghĩa là "tất cả". Thỉnh thoảng bạn vẫn bị ai đó làm tổn thương. Đôi khi, lý do lại là vì bạn không để ý phân biệt "đa số[…]
Truyện ngắn

Năm tháng các cháu ngoại đều lớn cả sao ngoại lại cứ nhỏ bé hơn vậy ngoại, vẫn lủi thủi ngoài vườn rau, vẫn chăm chút thanh long mùa hoa... Lưng ngoại đã còng rồi. Vốn dĩ nó không còng n[…]
Truyện ngắn
Mỗi một câu chuyện ra đời thường là sau khi có biến cố hay sự kiện nào đó. Tôi viết ra câu chuyện thật của đời mình bằng sự thúc giục của trái tim. Tôi tin rằng mỗi chúng ta trong cuộc đời đ[…]
Truyện ngắn

Lâu nay tôi hay bị ám ảnh về việc phải sống như thế nào cho có ý nghĩa. 1. Sáng dậy, pha một ly cà phê sữa, ra bãi biển sau nhà ngồi chơi. Không có ai trên bãi, chỉ có bọn còng gió thân t[…]
Truyện Blog