Đem nắng ra hong
Bình chọn: 386
Bình chọn: 386
- Nếu con cứ nhất quyết làm theo ý mình thì hãy chứng minh là con đã đủ lớn để đi và sống theo cách của mình. Khi nào cho cha thấy con đã đủ vững để chạy trên đường một mình, con có quyền tự quyết định tương lai của con – Ba nói khi mở cửa cổng cho tôi dắt xe ra khỏi nhà để đi học. Đây là lần đầu tiên ba nói với tôi như vậy. Nghe xong những lời ba nói, tôi như một con ngựa non được thả chạy trên đồng cỏ, thỏa mãn cái sự tự do đã bị đánh cắp từ lâu... Nhưng tôi lại không biết phải chứng minh như thế nào. Cái ý nghĩ đó đeo tôi cả buổi học.
Buổi tối sau bữa cơm, tôi quyết định nói với ba:
- Ba, con sẽ chuyển ra ngoài ở một thời gian – tôi ngập ngừng nói với ba.
- Con định làm gì nữa đây? Con nghĩ gì vậy hả Đức? Mẹ sửng sốt trước câu nói của tôi.
- Con muốn chứng minh mình đã lớn bằng cách này à? Ba dời mắt khỏi màn hình TV, nhíu đôi mày lại hỏi tôi. Tôi thấy mình như co rúm lại trước cái nhìn ấy, tôi đang sợ. Nhưng tôi quả quyết:
- Vâng! Con muốn tự lập!
- Đức! con...
- Thôi, mình cứ kệ nó – Ba chặn ngang lời mẹ, rồi quay sang tôi – Được, miễn là đừng bỏ học. Con được mang xe máy của mình cùng với những vật dụng cần thiết. Đừng về nhà với vẻ của một thằng nhóc đi bụi trở về.- Nói rồi ba bỏ ngang chương trình thời sự, đi thẳng lên phòng. Tôi biết ba đang giận.
.....4 ngày sau khi tôi quyết định ra ở trọ bên ngoài, anh Tâm- anh trai tôi, đang công tác ở một thành phố khác biết chuyện. Anh gọi điện nói chuyện với tôi nhưng vì muốn chứng minh cho cả ba và anh thấy tôi đã đủ vững để làm những điều mình muốn. Tôi không về.
Những ngày sau đó...19 giờ chúng tôi mới được trả tự do sau buổi học tăng ca. Tôi mệt và đói lả. Đây là ngày thứ 7 tôi ra ở một mình.
- Đi ăn tối nha Nguyên – tôi khoác balo lên vai, một lời mời có lẽ là hợp lý lúc này.
- Cậu không về nhà ăn tối hay sao mà định đi ăn cơm bụi vậy? Nguyên nhìn tôi ngạc nhiên. À thì ra cô ấy vẫn chưa biết gì về quyết định của tôi – Đức dọn ra ở bên ngoài rồi.
- Sao vậy? Có chuyện gì à? Nguyên thắc mắc. Tôi nói hết mọi chuyện của mình. Nguyên là cô bạn thân trên lớp đại học của tôi. Tôi cũng có tình cảm với cô ấy. Cô là một cô gái tỉnh lẻ lên thành phố học. Nguyên không xinh, với nước da nâu và vẻ bề ngoài bình thường, nhưng mạnh mẽ và hiểu biết đó là những gì tôi nhận thấy ở cô..và tôi thích cô vì sự khác biệt ấy. Nhưng tuyệt nhiên tôi lại không bày tỏ tình cảm của mình với Nguyên. Những điểm chung về tính cách đã biến chúng tôi thành bạn thân hơn là một cặp đôi.
- Ba cậu đã đúng. Chẳng có một đứa con nào đủ lớn trong mắt cha mẹ cả. Nhất là những đứa con trai trong mắt người cha. Rồi một ngày cậu sẽ thấy cậu nhỏ bé thế nào trước ba.- Nguyên ngồi sau xe tôi, giọng lặng lẽ. Tôi chở Nguyên về phòng trọ của cô và chạy về phòng trọ của mình. Hơn 19h, đường vẫn đông đúc, những cột đèn cao áp nhả ánh sáng màu vàng lênh láng trên mặt đường vừa ngớt cơn mưa chiều. Hơi mưa làm tôi thấy lạnh... Cái quần jeans bụi cùng với chiếc áo sơ mi caro bạc màu làm tôi thấy mình nhem nhuốc trong bóng tối- sáng nhập nhòe của con đường dẫn vào khu nhà trọ. Lặng lẽ.
Hiện Tại....
Khải- thằng bạn thân từ thời cấp II của tôi lúc nào cũng tắt điện thoại. Chẳng thể nào liên lạc nổi với nó. Có lẽ giờ nó đang ở tận Tây nguyên cũng nên. Còn Nguyên thì mải mê với những việc làm thêm hè. Ai cũng bận, có lẽ chỉ tôi rảnh rỗi. Ba vẫn chưa gọi điện cho tôi. Cảm giác ngột ngạt, tù túng và vô dụng khiến tôi muốn xách xe ra và chạy lòng vòng quanh thành phố. Hôm nay tôi chẳng có tiết dạy thêm tiếng anh nào cho lũ nhóc siêu quậy gần xóm trọ. Tâm trạng tôi hỗn mang như một thằng nhóc đang lớn!
Buổi chiều muộn Sài Gòn lại bắt đầu trở mưa. Một trận mưa to. Tôi không tránh mưa trong một quán café hay một tiệm trà sữa nào đó như mọi khi. Tôi quyết định cùng với chiếc xe máy đội mưa về phòng trọ. Những hạt mưa to theo gió ngược chiều phả mạnh vào mặt tôi, đau rát. Chốc chốc tôi lại lấy tay quệt đi dòng nước mưa đang làm mắt tôi đỏ lên. Tôi nhớ ngày bé hai anh em tôi tắm mưa và bị ba đánh đòn, sau này lớn hơn một chút hai đứa vẫn thi thoảng lén ba tắm mưa và kết quả là bị cảm sốt. Lúc này, tôi có cảm giác mình như một thằng nhóc đang lén ba tắm mưa, bất giác tôi mỉm cười.
Tôi bị sốt li bì hai ngày sau đó. Người tôi nóng ran lên, quay cuồng và đau buốt, cổ họng khô rát và miệng thì đắng ngắt. Trong căn phòng nhỏ tối om, chỉ có vài tia sáng len lỏi qua khe cửa sổ bò lên những gì còn ngổn ngang trong phòng. Cái điện thoại thì hết pin, tôi chẳng buồn sạc. Những gói mì trên bàn làm tôi thấy rùng mình. Chiếc laptop trên bàn đang sáng báo có tin nhắn trên facebook. Tôi chỉ lơ mờ nhìn ra đó là tin nhắn từ Nguyên rồi mọi thứ trước mắt tôi tối dần.
Tỉnh dậy tôi thấy mình đang ở trong một căn phòn

Bố mẹ gọi điện bảo ra thành phố thăm tôi. Bố mẹ ở mãi trong quê, đây là lần đầu tiên ra thành phố. Tôi nói với bố mẹ qua điện thoại, nhà con chật lắm, khi nào bố mẹ ra ở khách sạn cho thoải[…]
Truyện ngắn

Anh không cần em nguyên vẹn, chỉ cần em lành lặn
Không biết đã bao nhiêu lần anh tìm đến bác sĩ tâm lý, anh được họ cho những lời khuyên. Anh cảm thấy mình đã tha thứ được cho em. Nhưng rồi cũng không được lâu. Dù biết ai cũng mắc sai lầm,[…]
Truyện ngắn

Yêu thương vẫn giữ âm thầm...!
Đôi khi tuổi trẻ cũng cần có chút gì đó dại khờ, có chút gì đó bồng bột, có chút gì đó ngốc nghếch để đến khi già rồi còn có thứ để mà ngồi ngẫm nghĩ, để mà cười vu vơ về một thời. Một thời […]
Truyện ngắn

Audio Người đó đến nhà và mang bàn tay xòe ngửa trước mặt bà. Nghe nói cô Năm Nguyệt giỏi coi tay, vậy đọc giùm thằng đàn em tôi vận số này. […]
Truyện ngắn

"Cậu vẫn luôn ở bên mình phải không?" Tôi nhìn lên bầu trời, thì thầm khi đứng trên bục nhận giải thưởng, khẽ ngửi mùi hoa trong gió. Đó là một ngày nhiều gió. Và thơm. Vì tôi đang đứng tr[…]
Truyện ngắn

Người khác tha thứ cho bạn thôi là không đủ sau mỗi lỗi lầm. Bạn phải tha thứ cho chính mình và biết cách sửa chữa bù đắp lỗi lầm, đứng dậy sau mỗi sai lầm. Đó mới là điều quan trọng nhất. N[…]
Truyện ngắn
Những ngày này, thật khác. Bầu trời xanh màu khác. Gió thổi ru chiều ngủ say cũng khác. Những con đường cũ quen thuộc đến xốn xang cũng khác. Có điều. Tình yêu. Thì vẫn vậy. Những ngày gió […]
Tâm Sự
Ngồi bên cửa sổ tầng 5 của giảng đường, cơn mưa bất chợt của Sài Gòn ngang qua cuốn cô bay theo một miền suy tư, kí ức buồn vẫn thổn thức trong lòng. Nỗi nhớ rõ ràng nhất là khi Lệ ngồi ng[…]
Truyện ngắn