Đây là quả báo chăng?
Bình chọn: 284
Bình chọn: 284
Hắn năm nay 30 tuổi, một vợ và một con trai. Vợ hắn xinh, con hắn đẹp, và tất nhiên, hắn cũng đẹp. Hắn đang làm việc cho một công ty xuất nhập khẩu, đi nước ngoài như đi chợ. Vợ hắn làm việc tại một văn phòng địa ốc. Cuộc sống vậy là tạm coi là hoàn hảo theo đúng tiêu chí của một gia đình, nếu như....hắn không đèo bòng.
***
Nàng nhìn thấy hình ảnh người cũ trong hắn, một nét gì đó hao hao. Vậy là nàng vừa đau, vừa căm giận, vừa muốn cám dỗ hắn. Người cũ của nàng thời sinh viên là một anh chàng đeo kính cận, dáng người mảnh khảnh, thư sinh và đào hoa. Bởi thế, anh chàng ấy đành lòng bỏ cô bạn gái mấy năm trời để chạy theo một nàng thơ khác.
Từ đó, nàng đâm ra hận đàn ông, hận đời, nàng quyết trở thành kẻ thứ ba, nàng bám hắn đã vài năm, từ lúc hắn có người yêu, cho đến khi hắn lấy vợ, và cho đến tận bây giờ, khi hắn và vợ đã đuề huề có một cậu nhóc đáng yêu, nàng vẫn đi bên hắn như một cái bóng, âm thầm và bình lặng. Nàng chưa bao giờ đòi hỏi ở hắn một điều gì, nàng ghét sự ràng buộc, nàng sợ, sợ rằng, đến một lúc nào đó, hắn sẽ bỏ rơi nàng như người cũ. Chi bằng, nàng và hắn cứ thế này, đến một lúc nào đó, nàng sẽ đá hắn phắt đi như người ta thay áo.
Thế là xong. Nhẹ nhàng. Nàng yêu hắn, một tình yêu không đến độ mù quáng, cũng không phải là kiểu tình yêu sinh viên ngây ngô như lúc xưa, chỉ đơn giản, yêu là yêu, nhưng nàng không muốn ràng buộc đời nàng với hắn.
Hai bảy xuân thì, đang phơi phới, nàng bỏ qua tất cả những anh chàng si mê nàng để âm thầm theo gót một người đã có gia đình. Tội một nỗi, nàng bám hắn chẳng bởi hắn giàu, gia đình hắn giàu thật ấy, nhưng hắn thì nghèo, bởi xét cho đến cùng, tiền lương và lậu của hắn bị vợ tịch thu hết, hàng tháng thị chỉ để lại cho hắn một khoản nho nhỏ đủ để hắn tiêu vặt và bù khú với bạn bè. Chuyện đời cứ thế, hắn vẫn làm tròn trách nhiệm với cả vợ và bồ, cho đến một ngày...
Bồ hắn chán cảnh một mình, nàng ra yêu sách hắn phải chọn nàng hoặc vợ hắn. Chọn nàng ư? Không thể, bởi hắn sẽ chẳng dại gì mà cung cúc theo nàng, bỏ rơi vợ xinh đẹp và thằng con trai hai tuổi bụ bẫm đáng yêu, bỏ rơi cái cục thịt lúc nào nhìn thấy hắn cũng: "ba ba ba.". Hắn cũng không bao giờ muốn con trai ghét hắn vì đã bỏ rơi con mình, không bao giờ muốn con trai không nhận bố, bởi, hắn – và cả cuộc đời, luôn khao khát được gọi một tiếng cha, được nhận tình yêu từ cha mình nhưng hắn hận cha.
Cha hắn bỏ mẹ hắn khi hắn lên bảy, ông bám theo một người phụ nữ lắm tiền nhiều của. Ngày ấy, nhà hắn nghèo, việc làm ăn khốn khó, hắn sẽ chẳng bao giờ quên được cảnh mẹ hắn nước mắt lưng tròng nhìn cha hắn bỏ rơi mẹ con hắn.
Hắn ghét sự phản bội, nhưng vô hình chung, hắn vẫn phản bội vợ mình bấy lâu nay.
Rồi hắn cũng lờ mờ nhận ra, hận là hận thế thôi, nhưng việc có vợ là có vợ, có bồ là có bồ. Vả lại, bồ hắn cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần mỗi tuần hắn gặp nàng một lần, đến, để được nàng phục vụ như một ông hoàng, rồi đến giờ giới nghiêm, hắn bị đuổi về một cách không thương tiếc. Hình như đây là cô bồ có đạo đức và phẩm hạnh nhất mà hắn từng biết.
Hắn vẫn làm tròn trách nhiệm với vợ, với con, với người mẹ kính yêu của mình. Viên mãn quá, cuộc sống hạnh phúc quá!
Vợ chồng hắn tíu tít như đôi chim câu, lúc nào cũng vui vẻ bên nhau. Vì biết mình đã và đang lừa dối vợ, nên hắn có lúc nào mà dám không chiều vợ đâu. Hắn biết mình đểu, nhiều lúc, ngồi một mình trầm tư, hắn còn tự nhủ mình là một thằng khốn nạn, một thằng siêu khốn nạn. Hắn cũng cảm thấy có lỗi với vợ, và cảm thấy thương cả cô bồ của mình, nhưng hắn chẳng biết làm sao, rồi hắn lại tặc lưỡi cho qua. Thây kệ, đến đâu thì đến.
***
Thị xinh đẹp, có một ông chồng hiền hòa, đẹp trai và chiều vợ. Thị có một thiên thần hai tuổi. Ngày xưa, khi chưa lấy chồng, thị chẳng gì cũng là hoa khôi của lớp. Đôi mắt ướt át của thị nhìn người ta như muốn ôm trọn vào lòng làm bất kì người nào cũng phải them muốn. Cuộc sống của thị êm đềm quá, an nhàn quá nên thị luôn muốn mình thay đổi. Thực lòng mà nói, thị chán cái khung cảnh tẻ nhạt lắm rồi, một người như thị, lẽ ra phải được sống như một bà hoàng, được cung phụng như một phu nhân đài các, thế mới không nhàm.
Thị nhiều lúc thấy chán cái ông chồng hiền như cục đất ấy, cũng may, chồng thị hay đi công tác, nên thị tha hồ có cơ hội mà bay nhảy. Chỉ cần gửi con về ngoại, thị thay một bộ đồ hàng hiệu, thị đánh son, kẻ mắt, thị alo cho người đó. Hai người lại cùng nhau tít mít trên những con đường rực sáng ánh đèn của thành phố. Bên người đàn ông đó, thị thấy lòng m

Tối qua, vì giận nhau, Hoàng để mẩu giấy bên điện thoại của vợ: Sáng mai anh đi công tác, nhớ gọi anh dậy. Sáng giật mình thì thấy mẩu giấy dán ngay trên đèn ngủ: Sáng rồi ! Dậy thôi anh! […]
Truyện ngắn
Thanh xuân thật đẹp vì có tình yêu và thật đáng trân trọng vì có tình bạn... Gửi chàng trai "của tôi"... Tên: Ông và Tôi Sinh ngày X tháng Y năm Z ... Hợp đồng giữa bên A và bên B, hai ng[…]
Truyện ngắn

Con gái ở thành phố gọi điện về: "Ngày mai, con dẫn bạn trai con về ra mắt bố mẹ. Mẹ dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị cơm nước giúp con. Anh ấy là trai thành phố, con không muốn anh ấy có ấn tượn[…]
Truyện ngắn
Khi mở mắt, Nhí đã không còn ở bên cạnh chị nữa. Chị gọi hoài gọi mãi vẫn chẳng thấy bóng dáng Nhí đâu. Giờ ăn, thường lệ Nhí sẽ nghoe nguẩy đuôi lượn vòng dưới chân, ngỏng cổ chờ đợi ch[…]
Truyện ngắn
Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộ[…]
Truyện Blog
Bà không kịp nghe con nói gì nhưng cũng nhanh nhẹn nắm chặt tờ bạc giấu xuống, con Bảy thấy vậy cười kha khả như thỏa mãn cái lòng báo hiếu của mình. Đời người kể cũng lạ, tự dưng lại phải[…]
Truyện ngắn

Cứ thế 5 năm trôi qua, tình yêu giữa hai người cùng phai nhạt dần trước những lo toan của cuộc sống. Anh cảm thấy cô không còn đáng yêu hấp dẫn như ngày xưa nữa, và không cảm nhận thấy những[…]
Truyện ngắn

Sao? Là Linh ư? Tôi như không tin vào mắt mình, ngực thì đánh từng nhịp một rõ nhanh. Linh thích Duy thật ư? Không thể nào? Người tôi yêu thích bạn thân của tôi? Tôi và Duy là một đôi bạn t[…]
Truyện ngắn

Tháng cuối cùng trước khi ra trường
Dù sau này có ra sao, dù thế giới này có bắt ta phải lùi bước thì hãy nhớ Trái Đất hình cầu, bạn bè hãy cứ dựa vào nhau mà đối chọi lại với thế giới này và viết tiếp nhưng trang kỉ niệm vào […]
Truyện ngắn