
Đâu phải ai cũng được bình yên
Bình chọn: 393
Bình chọn: 393
Thi giữa kì một xong, lớp có vài tên bị điểm dưới trung bình mấy môn tự nhiên. Cô chủ nhiệm buồn buồn, giao cho Quyên nhiệm vụ điều tra nguyên nhân và chấn chỉnh trước ngày thi học kì cận kề. Quyên giao cho Long đảm trách môn Hóa, Hoàng đảm trách môn Toán – Lý (điều này làm Hoàng giãy nãy vì sao mình phải nhận hai môn trong khi các bạn khác chỉ có một môn), Hạnh – lớp phó học tập đảm trách môn Sinh. Nhân được miễn vì hoàn cảnh gia đình nên sẽ không có thời gian để mà học nhóm. Các nhóm lao vào học dưới sự quan sát của Quyên.
Hoàng gầm gừ suốt. Vì ngày cuối tuần đáng lẽ ra được vi vu cùng Long thách đấu với mấy đứa trong xóm thì phải è cổ ra giảng giải các thể loại nguyên lý Toán và Lý. Quyên dỗ ngọt, hứa sẽ bồi bổ đặc biệt nhóm của Hoàng, nhờ vậy Hoàng mới nguôi ngoai. May mà Quyên giỏi nữ công gia chánh, chứ không chắc còn lâu Hoàng mới chịu.
Kết thúc học kì một, lớp được 27 học sinh giỏi trên tổng số 45. Cô chủ nhiệm mừng ra mặt. Quyên thì được cô khen vì tài lãnh đạo lớp tốt. Hoàng ấm ức vì thua Long 0,5. Long khoái chí. Nhân thì khiêm nhường hơn ở vị trí thứ năm. Quyên đứng thứ tám.
Rồi chuyện động trời xảy ra.
Sau kì nghỉ tết, lớp vào học kì hai.
Quyên tuyên bố có người yêu.
Hoàng, Long, Nhân sững người. Sao vậy? Thời gian mấy ngày tết của Quyên trên Sài Gòn cùng gia đình là để có người yêu hay sao?
Quyên vẫn bình thường trong vị trí mỹ nhân của bộ tứ, nhưng ba anh hùng có vẻ gì đó không vui. Giờ Quyên đi đâu cũng có người đưa đón. Vị trí ngồi của Quyên là sau lưng một tên lúc nào cũng đeo mắt kính đen và trên yên chiếc xe tay ga êm ái chứ không phải sau yên con ngựa sắt của Long hay Hoàng nữa.
- Chuyện gì vậy hả Quyên? – Hoàng gặng hỏi trong một lần hiếm hoi bộ tứ họp mặt.
- Đâu có gì đâu – Quyên lí nhí.
Không khí chìm vào im lặng đến tận khi "người yêu" của Quyên đến đón Quyên về.
- Bực thật!
Hoàng đấm tay xuống bàn. Nhân tặc lưỡi. Long ngồi thừ người, nhăn nhó. Cuối cùng thì cũng chẳng ai giải quyết được việc gì.
Trong giờ học, Quyên hay xin ra ngoài. Nhìn Quyên ốm dần, xanh tái, ba anh hùng không khỏi lo lắng.
- Rốt cuộc thì Quyên có người yêu hay có "yêu tinh" mang bệnh vậy chứ?
Nhân thắc mắc nhưng chẳng ai có thể trả lời.
Rồi Quyên hay nghỉ học. Lý do: bệnh.
- Tụi em giúp cô tìm hiểu về Quyên nha, cô thấy có gì đó không ổn. Nếu Quyên nghỉ học quá số ngày quy định mà không có giấy chứng nhận của bệnh viện thì nhà trường sẽ có biện pháp mạnh đó.
Cô chủ nhiệm tập hợp bộ ba và nhờ vả. Đáp lại cô là những cái gật đầu và ánh mắt cương nghị của ba anh hùng.
- Chẳng thấy Quyên đâu cả mày ơi!
Nhân thất vọng thông báo. Ba đứa đã nhất trí chia nhau mỗi ngày sẽ có một đứa đến nhà Quyên để thăm dò, tất nhiên là vào những ngày Quyên không đến lớp với lý do "bệnh". Hoàng thở dài. Long cũng tỏ vẻ bất lực. Tháng ba rồi. Không còn mấy ngày nữa là thi học kì, rồi sẽ ra sao đây? Lớp trưởng cũng đã được thay. Và Quyên càng ngày càng xa cách ba anh hùng của mình.Hai ngày liền, cứ đi học về là Hoàng lại bám theo Quyên. Nhưng cái Hoàng nhận được cũng chỉ là cánh cửa sắt đóng im ỉm mỗi khi Quyên mất hút vào nó. Cứ như thể cánh cửa thân thuộc đã nuốt luôn Quyên vào trong đó vậy. Hoàng lủi thủi ôm cặp đi về.
Không có lời giải thích nào hợp lý cho việc Quyên tần suất ngày nghỉ của Quyên ngày càng dày đặc.
Không có dấu hiệu nào cho thấy Quyên sẽ vượt qua học kì này cả.
- Quyên không đi học nữa đâu.
Tuyên bố từ Quyên ba anh hùng ngạc nhiên.
- Sao vậy?
- Quyên sẽ chuyển lên Sài Gòn, Quyên xin ba rút hồ sơ rồi. Lên đó Quyên học lại một năm lớp mười.
Và Quyên mất hút. Không vết tích. Không lý do thuyết phục.
Ngày nào Hoàng cũng chạy ngang nhà Quyên, nhưng chỉ thấy ba mẹ hoặc người nhà Quyên quanh quẩn. Ra vựa trái cây nhà Quyên cũng chẳng khai thác được gì.
Vùng biển dường như chẳng còn những tiếng cười đùa nhộn nhịp.
Hoàng, Long, Nhân lại lao đầu vào học. Vắng tiếng cười nói của Quyên. Vắng hình bóng bé nhỏ thân thuộc của Quyên.Vắng những món ăn, tiếng đập xoong nồi cùng hàng ruy băng cổ vũ đỏ choét quen thuộc trên sân thi đấu. Thỉnh thoảng, Hoàng, Long, Nhân lại kéo nhau ra biển, thi nhau vẽ lên cát hình ảnh bộ tứ ngày xưa rồi cùng ngậm ngùi nhìn sóng đánh tan đi.
Chỉ có mấy tháng mà nhiều thứ thay đổi quá. Cuộc sống vùng biển vẫn cứ tiếp diễn. Lớp A1 vắng cô lớp trưởng nhiệt tình, xông xáo. Sinh nhật của các thành viên bộ tứ luôn thiếu vắng một bóng hồng.
Hết lớp mười rồi lại đến lớp mười một. Rồi lại đến mười hai...Tháng năm cứ trôi, còn con người ra sao mặc kệ.
Năm cuối, Nhân càng buồn bã. Chẳng mấy chốc phải lao vào cuộc sống mưu sinh, những tháng ngày bên bè bạn thầy cô sẽ chỉ còn là dĩ vãng. Long và Nhân thì quyết vào Kinh Tế. Còn Quyên? Quyên học trên Sài Gòn có vui không? Có được làm lớp trưởng không? Chắc là được. Quyên dễ thương và năng nổ thế kia mà...
30 tuổi, đã trải qua vài mối tình, nhà có, tiền có, danh vọng có, duy nhất một thứ anh chưa có là vợ. Nhìn bạn bè có đôi có cặp đi cạnh nhau anh cũng thấy hơi chạnh lòng, rồi anh lại tặc lưỡ[…]
Truyện ngắn
Tôi cặp kè với hai người đàn ông cùng một lúc. Họ chu cấp cho tôi thừa thãi tiền bạc. Khoác lên mình những bộ cánh đắt tiền, tiền tiêu không tiếc tay, nhiều lúc tôi nghĩ mình thật sự là một […]
Truyện ngắn
Để tặng các em... Trong số các bạn trẻ tôi gặp hai tuần qua có năm người rất khác nhau từ tuổi đời, giới tính, ngành học cho đến kinh nghiệm làm việc, nhưng họ giống nhau đến lạ lùng ở một đ[…]
Truyện ngắn
Chuyện tình cờ hay điều kì diệu?
Nhưng dù sao, thì anh ấy cũng hứa là sẽ về kịp để dẫn chị tôi bước vào nhà thờ thay bố tôi, bố đã mất từ mấy năm trước.Anh ấy còn đùa là anh ấy rất mong đến ngày đám cưới, vì thực ra, anh ấy[…]
Truyện ngắn
Tôi lên 10 tuổi và anh Nick 14 tuổi. Ngày các bà mẹ đã sắp tới. Chúng tôi chuẩn bị mua quà tặng mẹ. Đây là lần đầu tiên trong đời chúng tôi làm việc này. Chúng tôi nghèo nhưng món quà phải c[…]
Truyện ngắn
Những con ngựa trong công viên
Đúng hơn là chúng tôi phải tiết kiệm. Chính xác. Đó không chỉ là vấn đề đối với những vợ chồng trẻ như chúng tôi, đang chăm sóc đứa con đầu lòng. Rất từ lâu, nó đã trở thành một vấn đề nan g[…]
Truyện ngắn
Hôm qua tôi vừa khóc vừa thu dọn đồ của bạn. Cũng may bạn đến đây với 1 vali đồ, giờ bạn ra đi cũng thế thôi, tôi đã quyết định không cho phép bạn làm tổn thương đến cuộc sống của tôi thêm n[…]
Tâm Sự
Nông nổi tuổi trẻ cùng với sự hiếu thắng, nó bước ra khỏi nhà với tất cả tài sản trên người, là hai bàn tay trắng. Con yêu ba mẹ nhất trên đời! Câu nói ngây thơ của đứa con 5 tuổi bỗng dưn[…]
Truyện ngắn