
Đâu chỉ bất ngờ
Bình chọn: 269
Bình chọn: 269
7h13'. Huy thở hắt ra, tắt máy dắt xe vào nhà. Bố, mẹ và ông anh nó đang nhởn nhơ ngồi đàm đạo ở phòng khách. Huy đổ bộ vào phòng, đặt lên bàn túi quà và bánh bằng một nụ cười mang đầy tiêu chí Liên Hợp Quốc. Anh nó ngạc nhiên:
- Sao về sớm vậy? Anh tưởng 8h mới tan cơ mà? Mà cái gì trông bắt mắt thế này!!?
Huy cố gắng cười đầy vẻ chân thật:
- Hôm nay em được nghỉ học. Em giả vờ đi để chuẩn bị cái này cho mọi người bất ngờ!
Mẹ mỉm cười:
- Nhưng hôm nay là ngày gì nhỉ? không sinh nhật một ai cả, không phải là ngày cưới của bố mẹ, không phải là ngày....diệt sâu bọ! Hay là quốc khánh nước nào?!!
Huy tươi tỉnh:
- Muốn cho một ngày trở thành ngày đặc biệt thì trước hết hãy cứ làm những điều đặc biệt mà mẹ. Con chỉ cảm thấy vui vui khi lĩnh lương và thế là hứng chí.......tèn.....ten......tén.....cho ra đời một ngày vui vẻ!!!
Bố nó lấy dao cắt bánh luôn, và tất cả lại được một trận cười vì trong lúc vội vàng quá Huy quên bóc giá của chiến bánh! không chú ý tới vẻ thiếu tự nhiên của nó, mọi người đều chăm chú bóc và lần lượt thích thú trước món quà của mình. không thấy bố đả động gì chuyện buổi chiều, Huy hỏi vẻ tình cờ:
- Chiều bố lên trên Cửa Bắc đấy ạ?
Bố vừa lật lật cuốn tiểu thuyết mới vừa nhún vai:
- không, bố chỉ đi qua Phan Đình Phùng có chút việc thôi. Sao hả con?
Huy thấy như có một làn sóng chạy dọc cơ thể. Một cảm giác rất đặc biệt ở giữa sự thích thú, duỗi ra vì hết căng thẳng và sự tiếc nuối vì vừa làm cái gì đó thừa thãi:
- Dạ, không có gì ạ. Con chỉ hỏi vui thôi!....
***
Sau ván cờ vua chơi ở phòng khách với ông anh, Huy đi lên phòng, nó hơi ngạc nhiên khi thấy trên bàn có mẩu giấy nhớ nho nhỏ:
"Mẹ biết chiều nay con không học, mặc dù lớp đúng là có cho nghỉ, lần sau hãy về nói cho bố mẹ, con lớn rồi và bố mẹ tin con. Cách giải quyết của con khi nãy khiến mọi người vui, tuy vậy, chớ lặp lại. Rất cảm ơn con vì lọ nước hoa, dẫu lúc đó đứng ở ngoài cửa hàng mẹ đã muốn chọn lọ màu xanh ở góc trái hơn. Ngủ ngon!"
Huy thấy có một thứ mầm rất lạ đang nảy nở trong tâm hồn nó. Trước, Huy cứ nghĩ mình chưa bao giờ hiểu-hết bố mẹ, nhưng giờ nó biết từ trước tới nay, nó chẳng-hiểu-gì về bố mẹ. Sự thực, bố mẹ rất tuyệt!
Sắp rớt cái mỏ rồi kìa, cha nội! Mến nguýt dài. Dường như chẳng để tâm đến sự khó chịu của cô bạn, Long vẫn tay chống cằm, mắt mơ màng, mỏ há hốc nhìn ra xa xôi. Tuyệt như thiên thần ấy. L[…]
Truyện ngắn
Tại sao cậu luôn kì quặc như vậy chứ? Tớ thực sự không thể hiểu nổi cậu. – Mai hét lên rồi bỏ đi. Tôi không đuổi theo. Tại sao tôi phải đuổi theo cơ chứ? Mai không hiểu tôi đâu có nghĩa là […]
Truyện ngắn
Vì cô biết khi yêu thương càng nhiều người ta sẽ càng đau khổ khi mất đi người mình yêu thương nhất. Ngọc lấy thêm củi chất vào đống lửa, bọn thằng Pí, Páo đã ngủ say, cô nhìn lên tấm chă[…]
Truyện ngắn
Có một câu chuyện liên quan đến Dương Chu, một triết gia và học giả nổi tiếng, sống tại nước Ngụy trong thời kỳ Chiến Quốc . Một ngày nọ, người hàng xóm của Dương Chu bị mất một con cừu và […]
Truyện ngắn
Có những lúc, ta cố làm ra vẻ lạnh lùng, đấy chỉ là không muốn để đối phương biết ta vẫn còn lưu luyến họ. Có điện thoại gọi đến, ta biết chắc là anh ấy gọi, nhưng cố tình để reng cả chục t[…]
Truyện Blog
Người ta bảo cách tốt nhất để bù đắp cho quá khứ là sống thật tốt cho hiện tại. Điều đó trên lý thuyết và thực tế có giống nhau không? Một buổi chiều giông bão! Chậc Sài Gòn mưa miết thế[…]
Truyện ngắn
Sinh viên:Có ai nghe được não của Giáo sư chưa? Có ai sờ được, cảm nhận được hay ngửi được nó chưa? Xem ra là chả có ai. Vậy, theo Nguyên tắc Thực Nghiệm và Chứng Minh, khoa học có thể nói r[…]
Truyện ngắn
Cảm ơn người vì đã không yêu ta
Người biết không, cuối cùng thì sau rất nhiều nông nổi của thứ tình cảm dùng dằng này, chúng ta đã có thể mỉm cười lướt qua nhau như hai người dưng trên con đường một chiều không thể nào qu[…]
Truyện Blog