Cưới lần hai
Bình chọn: 390
Bình chọn: 390
- Bọn trẻ bây giờ chẳng phép tắc gì cả!
Sáng hôm sau bà mẹ dậy thật sớm để kịp làm cơm tiễn anh và cô lên lại thành phố, mùa này hay mưa, củi ướt cả chỉ còn lại đống cây bắp khô chất lại để đun dần, tro bếp và nhọ nồi cứ thế bám đầy tay, đầy tóc bà mẹ, đến giờ ăn, khi mọi người ngồi hết vào bàn rồi vẫn phải đợi cô còn đang trang điểm chưa xong. Bà mẹ mang ra một đĩa cá bống kho tiêu, không biết vô tình hay cố ý mà bà nói:
- Con ăn đi, món này con thích đấy, bữa nay lên phố chẳng có mà ăn đâu. Món này con Mùa nó làm cũng ngon lắm!
Cô có chút khó chịu trong đôi mắt, anh hiểu ý bèn nói lảng sang chuyện khác.
Cả nhà đưa anh và cô ra đầu ngõ, bà mẹ dặn dò anh giữ gìn sức khoẻ, còn không quên gởi cho mẹ con chị Mùa chục trứng gà.
- Em thấy quê anh thế nào?- anh hỏi dò ý cô
- Cũng khá đẹp, nhưng nếu về đây sống thì em chẳng thích.
- Thế còn gia đình anh?
- Em không thích mẹ anh lúc nào cũng chị Mùa thế này chị Mùa thế nọ, sắp tới em là vợ anh chứ không phải chị ta!
Vẻ ghen tị chứa đầy trong giọng nói của cô. Nhưng làm sao anh có thể cấm được gia đình anh nhắc đến vợ trước của anh, chị ấy đã từng là một nàng dâu hết ý, dù anh và chị không còn là vợ chồng, nhưng trong mắt họ chị vẫn là đứa con dâu mà họ yêu thương.
- Cưới xong anh phải ở nhà em, em không muốn về đây sống với những người quê mùa ấy, Em không chịu được cái mùi nhà quê đâu!
- Em nói gì cơ? Mùi nhà quê á?
Anh bắt đầu thấy khó chịu, anh đã yêu thương cô, chìu chuộng cô hết mức. Gia đình anh cũng đón chào cô ân cần dù cô chưa phải là đứa con dâu họ mong muốn. nhưng sao cô lại thốt ra những lời ấy, ngay từ trong suy nghĩ của một cô gái thành phố như cô, những người nhà quê lại đáng để coi thường thế sao?
- Sao em lại nói thế? Anh cũng là người nhà quê đấy!
- Anh khác, anh là người có học!
Đôi tay anh nắm chặc hơn, anh kéo ga mạnh hơn, chiếc xe máy chạy như lao trên đường quốc lộ, phải anh không? Anh có còn tỉnh táo không? Hoá ra là thế, cô dám khinh thường gia đình anh và bảo họ ít học, à không! Cô bảo anh có học, anh khác họ, thì cũng thế thôi! Cô có quyền nói anh thế nào cũng được nhưng không có quyền khinh rẽ gia đình anh như thế. Anh cưới vợ không chỉ là vợ của anh mà còn là dâu của bố mẹ anh, là chị dâu của các em anh, là cháu dâu của dòng họ, cô phải tôn trọng và yêu quý họ! bao hi vọng của anh giờ tan biến hết, bao yêu thương cuồng nhiệt cũng bay đi theo gió, anh đã hiểu gì về cô? Hay chỉ đam mê vội vàng rồi bây giờ mới nhận ra cô không phải là người vợ mà anh mong muốn.
- Bao giờ mình cưới? - cô hỏi.
- Sẽ chẳng bao giờ cả! – anh dứt khoác.
Họ chia tay nhau khi vừa lên đến phố, cũng nhanh chóng như khi họ bắt đầu yêu nhau. Người ta nói cái gì dễ dàng có được cũng sẽ dễ dàng đánh mất, giống như tình yêu của họ vậy.
***
Anh về phòng cùng với hơi men, đi liêu xiêu và ngã nhào trên sô pha, căn phòng lạnh lẽo quá và anh thấy mình cô đơn lạ, anh nhớ ai đó, nhớ da diết cái dáng người mảnh dẻ với mái tóc buộc rối bù, đôi tay gầy mà ấm áp xoa xoa tráng anh mỗi lúc anh về trong cơn say, rồi cái giọng trách mắng đầy sự quan tâm lo lắng " bữa nào cũng uống, chẳng để ý sức khoẻ gì cả!" anh tìm điện thoại, bấm số gọi rồi thiếp đi trong mùi bia nồng nặc.
Tỉnh dậy, anh thấy mình được chườm khăn lạnh, có vẻ như vừa qua một cơn sốt cao, người anh mệt lã. Và ngạc nhiên thay, vợ anh đang ngồi dưới nền, tựa đầu bên ghế sô pha và đang ngủ say, có lẽ chị quá mệt. Căn phòng ấm áp như chính chị đã mang mùa xuân tới, anh nhìn chị, lâu lắm rồi anh mới nhìn chị như thế, chị gầy đi nhiều quá! Anh nhớ về những tháng ngày hai người đã từng rất hạnh phúc lúc mới cưới, khi chị còn là một công nhân của xí nghiệp may, còn anh còn là thợ nề. Cuộc sống vất vả nhưng họ chăm nhau từng bữa ăn giấc ngủ, anh phụ chị chăm con, việc nhà...họ rất yêu thương nhau. Rồi khi khấm khá hơn, các mối quan hệ rộng ra, họ bận bịu đến nỗi khoảng cách của họ cũng rộng ra và tan vỡ. Anh hối hận và tiếc nuối những khoảng thời gian nhậu nhẹt hàng giờ với bạn bè để chị ở nhà đợi cơm tối. Những ngày lễ anh đi hát hò thâu đêm với đồng nghiệp mà quên mất vợ với hàng đống công việc nhà. Chị tất bật với công việc buôn bán, việc nhà, con cái đến nỗi không còn thời gian chăm chút cho mình, thế mà anh nỡ vô tâm mang chị ra so sánh với những người phụ nữ giàu sang, rỗi việc khác. Anh thấy minh có lỗi vô cùng! Ôi! Anh muốn níu kéo chị trở lại bên anh để anh được bù đắp, để anh tìm lại những yêu thương mà anh đã vô tâm đánh mất.
Thức giấc, thấy anh đã khoẻ, chị đứng dậy toan về, chị quay đi, anh nắm tay chị lại, khẩn thiết:
- Đừng bỏ anh! Xin em!
Chị đứng yên, rút mạnh tay khỏi tay anh nhưng không thể, bao nhiêu
Biển hiền hòa, nuôi tuổi thơ Nguyên khôn lớn, xây cho cô biết bao lâu đài kỷ niệm... vậy mà biển cũng dữ dằn nuốt gọn mối tình tuổi học trò chưa kịp ngỏ của cô. Gió biển nhẹ nhàng làm lọn […]
Truyện ngắn

Mà sao người lớn không được ngoan như vậy? Nắng nóng. Không khí mặn chát. Những con sóng đều đều. Một cậu bé trên bờ biển quỳ gối xúc cát bằng xẻng và nén cát vào cái xô đỏ. Sau đó nó úp xô[…]
Truyện ngắn

Hồi tôi còn nhỏ cũng thế, nếu không sợ mẹ đau lòng thì tôi đã không đem đổ cả lũ tượng đất lớn nhỏ mà tôi hì hụi nắn được trong góc vườn. Bắt đầu biết nghịch đất sét, tôi đã mày mò nặn con c[…]
Truyện ngắn

Tuổi thơ chúng con quen với mùi thuốc lào của bố... Có những đêm, giật mình tỉnh giấc cũng bởi tiếng rít cao và vang của chiếc điếu cày giữa khoảng không vắng lặng. Lúc đó, nào con có biết […]
Truyện ngắn
Hãy khoan dung nếu bố mẹ già đi
Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu giùm cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vun vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung! Con […]
Truyện ngắn

Ai trải qua rồi sẽ hiểu, đâu là giới hạn cảm xúc!
Tôi viết cho câu chuyện của riêng mình! Tình yêu, hạnh phúc và những nỗi đau. Anh là một công nhân bình thường, còn tôi là sinh viên năm hai trường kinh tế hàng đầu cả nước. Anh không có họ[…]
Tâm Sự
Ngày xửa ngày xưa, có một vị vua giàu có trị vì một vương quốc hùng mạnh. Ông có bốn bà vợ, bà nào cũng xinh đẹp. Nhà vua yêu người vợ thứ tư nhất và luôn chiều theo mọi sở thích của bà, kh[…]
Truyện ngắn

Là con gái, trước tiên hãy sống cho chính mình
Trước khi bị ai đó làm tổn thương, hãy biết cách bảo vệ mình, hãy biết cách miễn dịch khỏi những lời dối trá, không muốn phải thất vọng thì đừng dễ dàng đặt niềm tin. Người ta nói, con gái […]
Truyện Blog
Câu chuyện này là về một thanh niên Nhật Bản. Trải qua nhiều năm vất vả đèn sách, cuối cùng cậu cũng tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng Tokyo. Đúng lúc ấy, công ty điện máy Matsushita thông[…]
Truyện ngắn