
Con gái
Bình chọn: 466
Bình chọn: 466
Con gái sắp máy ảnh, laptop vào ba lô rồi bước nhanh ra phố, vẫn còn bài viết cần hoàn thành trước khi con gái muốn về quê sớm với mẹ. Con gái lang thang qua những con phố nhộn nhịp, ống kính máy ảnh bất chợt lia qua, một cô bé chừng ba, bốn tuổi đang được bố dắt qua dòng người đông đúc, con gái cười buồn, lại nhớ...
"Ngày, tháng, năm.
Ba dắt con gái đi men theo bờ sông gần nhà. Chân ba dài còn chân con lại ngắn thành ra ba bước chậm, con gái bước nhanh vẫn không theo kịp. Được một lát, con gái thở mệt nên dùng dằng đứng lại. Ba ngồi hẳn xuống, ôm con gái vào lòng, đưa con gái hai chú cá vàng mẹ đựng sẵn trong túi bóng:
- Thả đi con!
Con gái nhìn cá bơi ra xa, cười tít mắt, ba lại âu yếm:
- Sau này con gái muốn làm gì?
Con gái nhìn ba, ánh mắt trong trẻo và tươi tắn:
- Con thích bơi như cá kìa. À, thích đi theo ba nữa vì ở nhà mãi mà ba không về, chán lắm!
- Ừ được. Vậy sau này làm nhà báo, sẽ được theo ba.
Con gái lại cười, đưa đôi tay bé con lên xoa xoa mái tóc ba rồi mừng rỡ chỉ tay về phía mẹ đang chạy lại. Ba quay ra kịp lúc mẹ tiến lại gần:
- Làm nhà báo làm gì? Một mình anh tối ngày xa gia đình chưa đủ sao?
Con gái cười vang, dang vòng tay nhỏ ôm hai mái đầu thân thương chụm lại.
Năm đó, con gái mới năm tuổi..."
Con gái vốn hiếu động như thế, từ nhỏ đã muốn nối nghiệp ba chính là vì câu nói ấy. Con gái tuổi ngựa, ba cũng tuổi ngựa, chân ngựa là chân chạy, ba bảo thế. Phiêu bạt đã thành cái thú, thế nên ba mới chọn nghề báo. Từ ngày ba mất, con gái đã ngấm ngầm nghĩ lại về quyết định mà trước giờ con gái vẫn xem là cái mệnh của mình: Thi chuyên ngành báo chí, rồi thành một nhà báo tâm huyết, tận tụy như ba, suốt ngày chu du đó đây, tự do là trên hết. Vì ba không còn, mẹ lúc này quan trọng hơn hết thảy, con gái đã băn khoăn nhiều.
"Ngày, tháng, năm."
Mẹ lật tìm bộ hồ sơ thi đại học con gái dấu kín dưới ngăn tủ, vội giở ra xem. Mẹ ngạc nhiên lúc thấy con gái đăng kí thi vào một trường đại học của tỉnh chỉ cách nhà có vào cây số. Con gái về, hớt hải chạy vào. Thấy mẹ cầm bộ hồ sơ, con gái vờ vui vẻ:
- Không có gì đâu mẹ.
Mẹ giằng lại bộ hồ sơ từ tay con gái:
- Sao lại thế này? Con nói đi!
Con gái không cười được nữa, ngồi thụp xuống ghế:
- Mẹ không muốn vậy. Với cả Ba...
- Thôi ngay, mẹ không bảo con từ bỏ lúc gặp trở ngại, nghe chưa! - giọng mẹ run rẩy, rồi mẹ xé tan tờ đăng kí - Đi làm một bộ khác đi!
Con gái òa khóc nhào vào lòng mẹ, hai mẹ con ôm nhau trong căn phòng nhỏ:
- Nhớ, dù có thế nào cũng không được từ bỏ ước mơ. Ba con sẽ trách mẹ. Mẹ không có gì cho con ngoài việc ủng hộ con hết mình..."
Con gái nghe lời mẹ, đăng kí thi rồi đỗ vào trường báo. Hôm nhập học, nhìn nước mắt mẹ lăn dài làm nụ cười méo mó, con gái vừa ân hận vừa hi vọng. Vì mẹ, con gái sẽ thành công còn rực rỡ hơn ba nữa kìa. Con gái vốn kiên cường và con gái làm được, từng chút một, con gái dần lo đủ cho bản thân mình và cả cái gia đình nhỏ đã không còn ai, ngoài mẹ. Cứ thế, con gái thành công hơn trên con đường mình chọn, chẳng phải vì may mắn mà con gái đã thất bại ngấm ngầm, loay hoay đứng dậy để giũ sạch bụi vương, lại bước, bước về phía mẹ. Đâu phải mẹ không biết, chỉ là mẹ không nói mà thôi.
***
Đêm ba mươi tết, lòng con gái chẳng bao giờ vui vẻ. Ngày giỗ của ba năm nào hai mẹ con cũng lặng lẽ, khóc, nhớ mọi thứ đã qua.Cuối năm nào về, con gái cũng thấy mẹ cười nhưng lúc con gái không ở đó, mẹ lại khóc. Thương mẹ, con gái giục mẹ tìm người sẻ chia. Mẹ cười:
- Ngần này tuổi còn nghĩ gì chuyện đó!
Con gái biết mẹ không quên, nhắc đến ba cho căn bếp bớt trống trải:
- Mẹ à, mẹ kể chuyện ngày xưa ba "cưa" mẹ đi!
Mẹ cười, rồi yên lặng. Con gái biết mẹ nghĩ gì, chờ trực cất lời thì mẹ nói:
- Chuyện đôi đũa lệch có gì mà nghe!
Sau câu nói ấy, hai mẹ con cùng yên lặng. Bao nhiêu là kí ức lại chợt dội về...
"Ngày, tháng, năm.
Con gái chạy vào níu lấy tay mẹ trong căn bếp nhỏ. Con gái biết mẹ buồn vì mấy cái tin nhắn của một người nào nó đang theo đuổi ba. Con gái nói, giọng như gieo hò:
- Mẹ, mẹ kể chuyện ba mẹ yêu nhau hồi xưa đi.
- Chuyện tình đôi đũa lệch có gì mà nghe! - giọng mẹ dằn dỗi.
- Sao lại thế mẹ? - giọng con gái cứ nhắng nhít lên.
- Thì đó, ba con đẹp trai lại có trình độ, sớm tối đó đây hiểu biết nhiều còn mẹ không xinh, bằng cấp không
Anh không cần em nguyên vẹn, chỉ cần em lành lặn
Không biết đã bao nhiêu lần anh tìm đến bác sĩ tâm lý, anh được họ cho những lời khuyên. Anh cảm thấy mình đã tha thứ được cho em. Nhưng rồi cũng không được lâu. Dù biết ai cũng mắc sai lầm,[…]
Truyện ngắn
20h30phút, nó vừa kết thúc một cuộc gọi về nhà, và cũng như những lần khác sau khi nói chuyện với mẹ nó muốn được chuyển máy cho cha, nhưng cũng như bao lần trước đó cuộc gọi luôn kết thúc k[…]
Truyện ngắn
Một hôm một người đàn ông trông thấy một bà lão với chiếc xe bị 'pan' đậu bên đường. Tuy trời đã sẩm tối anh vẫn có thể thấy bà đang cần giúp đỡ. Vì thế anh lái xe tấp vào lề đậu phía trước […]
Truyện ngắn
Năm ấy tôi quen một huấn luyện viên dạy chó nghiệp vụ trong quân đội. Tôi hỏi anh: "Loại chó thông minh nhất có thể đạt được tới trình độ như thế nào?". Anh trả lời: "Trừ chuyện không biết n[…]
Truyện ngắn
Xin lỗi ba! Ba à! Con mong rằng lời xin lỗi con gái nói ra lúc này là chưa quá muộn. Hai năm rồi ba ạ, hai năm kể từ ngày con chân ước chân ráo một mình bước vào thành phố này nhập học, 18 […]
Truyện ngắn
Đã một giờ chiều rồi mà cha vẫn chưa mang cơm hộp đến.Nó làm chủ quản ở một nhà máy, áp lực công việc rất lớn. Buổi trưa nhà máy không phục vụ cơm, nó bảo cha mang cơm hộp cho. Một phần là t[…]
Truyện ngắn
Nhỏ ôm chầm lấy nó và một nửa bức tranh bướm phượng. Những giọt lệ nức nở của nhỏ lăn trên gò má mà không nói lấy một lời. Hồi nhỏ nó sống ở một thành phố đầy nắng, gió, bão giông. Mang ti[…]
Truyện ngắn
Tôi nhắn cho anh 1 sms khi anh chưa kịp nói những câu tôi cần nghe...vì tôi biết rằng có những thứ tình cảm thầm lặng thật khó nói, và cũng thật khó lý giải như một bí mật bị chôn dưới đáy đ[…]
Truyện ngắn
Yêu một người đâu cần phải có được người đó
Phải làm sao đây, phải làm sao khi mà con tim mình yêu một người mà chẳng thể thổ lộ được tình cảm của mình cho người đó biết. Vài tháng trước, tôi bắt đầu bước vào năm học Cao Đẳng đầu t[…]
Tâm Sự