Con dâu của bà Đức
Bình chọn: 437
Bình chọn: 437
- Trèo lên giường ngay, tôi đã cấm bà không được đi ra ngoài này cơ mà. Nhanh lên, này thì kêu này...kêu này...
Bà Đức co rúm người xuống góc cửa, giơ tay đỡ lấy cái chổi của con dâu, ánh mắt như van xin...
***
Đang ngồi xếp lại mấy bó rau muống ngoài chợ thì Thìn thấy bà Hường chạy từ trong ngõ ra gọi lớn:
- Thìn ơi, mày chạy về nhà ngay! Bà Đức đang đập cửa ầm lên kìa.
Thìn thong thả đặt mớ rau xuống cái mẹt, rồi nói:
- Ôi giời, ngày nào bà ý chả thế...cứ mở ra là bà ý chạy lung tung ra ngoài đường. Kệ thôi bác ạ, em còn phải buôn bán chứ suốt ngày trông nom như vậy thì làm ăn gì nữa.
Bà Hường xua tay:
- Không như mọi lần đâu, tao thấy bà ý hét to lắm, chắc bị ngã hay bị làm sao đấy, về đi tao trông hàng cho...nhỡ có chuyện gì thì lại...
Thìn vơ đống lá rau vàng úa bỏ vào túi ni lông, rồi miễn cưỡng đứng dậy, thở dài nói với bà Hường:
- Vâng... thế nhờ bác để ý hàng hộ em, chạy về xem phải hầu cái gì nữa đây...
Về làm dâu nhà bà Đức được 6 năm. Chồng làm công nhân tại Nhà máy cơ khí, anh trai chồng thì đã chết để lại bà chị dâu tên là Hồng và đứa con nhỏ 10 tuổi. Đứa em gái chồng thì đã lập gia đình ở tận trong miền nam. Thìn không có nghề ngỗng gì nên theo Mẹ chồng làm nghề buôn bán rau ngoài chợ, túc tắc qua ngày kiếm sống nuôi đứa con nhỏ 5 tuổi. Cuộc sống tuy không khá giả nhưng cũng không đến mức túng thiếu lắm.
Bà Đức vốn là người thương con, thương cháu lại khéo buôn bán, nên bà vun vén và lo toan được cho gia đình. Sức khỏe ngày càng yếu nên bà để cửa hàng rau lại cho Thìn buôn bán.Nhưng kể từ khi bà Đức bị lẫn, lúc tỉnh lúc mê thì cuộc sống của gia đình Thìn bị xáo trộn tất cả. Bà chị dâu đi làm suốt ngày nên việc chăm mẹ chồng, Thìn tự nhiên phải gánh lấy là chính.
Vừa về đến nhà đã nghe tiếng bà Đức kêu la...Thìn lấy chìa khóa vội mở cửa, rồi quát lên:
- Trời ơi là trời..., sao bà khỏe hành hạ người khác thế này. Sao bà không ngồi một chỗ cho tôi nhờ....Tôi hầu bà ăn rồi hầu bà ỉa như vậy còn chưa đủ sao...Không biết kiếp trước tôi nợ gì bà mà bà hành tôi thế này, bà định làm khổ cái thân gái này đến bao giờ nữa đây...
Thìn cầm cái chổi ở góc sân, vụt tới tấp vào người bà Đức và mắng:
- Trèo lên giường ngay, tôi đã cấm bà không được đi ra ngoài này cơ mà. Nhanh lên, này thì kêu này...kêu này...
Bà Đức co rúm người xuống góc cửa, giơ tay đỡ lấy cái chổi của con dâu, ánh mắt như van xin...
Thìn chợt nhìn thấy cái ấm nước sôi đặt trên bếp than tổ ong đã bị đổ lênh láng ngoài sân, Thìn tiến tới chỗ bà Đức rồi lại quát:
- Lại lọ mọ ra phá nên bỏng rồi chứ gì, cho bà chết nhé, còn la hét cái gì, để nguyên tôi xem nào...
Bà Đức bị bỏng một vết dài trên đùi và bụng, đang nhăn nhó vì đau, miệng không ngừng rên la...Thìn vạch luôn áo và quần bà Đức lên để kiểm tra thì những mảng da bị bỏng tuột ra theo lớp áo quần, bà Đức đau quá hét lên rồi ngất lịm đi.
Thấy bà Đức ngất, Thìn sợ quá không biết làm gì vội kéo áo và quần bà lại như cũ rồi hô hoán hàng xóm sang cứu. Mấy người xung quanh chạy vào:
- Có chuyện gì mà bà cụ lại nằm ở đây thế này, đưa bà vào bệnh viện cấp cứu thôi, ai chạy về lấy xe máy ra đây ngay...
Thìn cuống quýt:
- Dạ em đang ngoài chợ, thấy bác Hường ra gọi, bảo là mẹ em đang kêu ở nhà...em sợ quá bỏ cả hàng chạy về đây luôn, vừa về thì thấy mẹ em nằm ngất thế này. Em sợ quá, mẹ em làm sao thì em chết mất các bác ơi...ôi mẹ ơi, mẹ làm sao thế này mẹ ơi...
Ông Tân hàng xóm bảo mọi người im lặng, tiến lại gần bà Đức và bảo:
- Bà cụ bị bỏng nước sôi, có vẻ nặng đấy. Không ai được cởi bỏ quần áo của cụ vì có thể dẫn tới lột da vùng bị bỏng, phải ngâm ngay phần cơ thể bị bỏng vào nước lạnh sạch một lúc. Sau đó băng nhẹ vết bỏng bằng gạc rồi đưa cụ đến Bệnh viện cấp cứu ngay...
Hàng xóm mỗi người một việc sơ cứu rồi đưa bà Đức vào Bệnh viện. Thìn rối rít:
- Trăm sự nhớ các bác giúp! đưa mẹ em vào viện, em ở nhà chuẩn bị ít đồ rồi vào theo ngay.
Thìn vội gọi điện cho chồng thông báo và không quên gọi luôn cho họ hàng nhà chồng biết để mọi người đến thăm...
Ra nhà trẻ đón con gửi về nhà mẹ đẻ, sau đó gói ghém ít đồ dùng cá nhân, Thìn lấy xe rồi đi vào Bệnh viện để chăm sóc cho mẹ chồng.
Vừa vào bệnh viện, đã thấy Sơn – chồng Thìn đang chạy loanh quanh làm thủ tục. Vừa nhìn thấy Thìn, Sơn trừng mắt:
- Tôi đã dặn cô bao nhiêu lần rồi, đun nước sôi thì mang ra chỗ khác, cô để giữa sân như thế bà vấp phải thì bỏng chứ còn gì nữa...bà làm sao thì cô đừng trách tôi...
Lúc này họ hàng đã có mặt đông đủ thăm bà Đức.
Thìn cầm ly sữa nóng, thổi nhẹ nhẹ rồi đút cho mẹ chồng ăn, giọng vẫn run run:
- Khổ lắm các bác ạ, em đã dặn mẹ là không phải làm cái gì cả, cứ ngồi nhà xem ti vi cho vui. Cơm nước, giặt giũ em làm hết, vậy mà cứ lọ mọ rồi bị ngã... để ra nông nỗi nà
Vì ước mơ ở phía đó, phải không Thuyên? Lớp mười. Tôi được xếp ngồi cạnh một tên con trai có đôi lông mày rậm như hai con sâu róm vắt ngang qua khuôn mặt, mắt lúc nào cũng ướt rượt, lông mi[…]
Truyện ngắn

5 bài học quan trọng của đời người
Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này... Bài số 1: Bài học về sự tự giác Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tả[…]
Truyện ngắn

Truyền thuyết về cây đàn Guitar
Đâu chỉ có thế, tiếng đàn của Citra còn có năng lực chữa bệnh thần kỳ như tiếng hát của nàng ngày trước. Dân chúng thường tìm đến yêu cầu nàng đàn mỗi khi có dịch bệnh phát sinh.... Ngày xư[…]
Truyện ngắn

"Mạ" là Mẹ. Con vào dạ, mạ đi tu là khi "cấn thai" vào lòng tự nhiên người mẹ nào cũng ... "đi tu"! "Đi tu" đây không có nghĩa là xuống tóc, vào chùa gõ mõ tụng kinh mà chỉ có nghĩa là sửa m[…]
Truyện ngắn
Con phải xin lỗi bố như thế nào?
Một ngày thật dài và thật mệt mỏi, tôi chỉ muốn về tới nhà và lăn ra ngủ một giấc thật no nê. Thế mà, khi vừa dắt xe vào cổng, nhìn thấy tôi, bố đã quát tôi. Bố mắng tôi không có sự chuẩn bị[…]
Tâm Sự

Tôi phát hoảng, và không kịp suy nghĩ, tôi kêu lên: Cháu là con của bác sĩ Eppley. Tôi không thể tin được mình vừa nói gì. Và gần như ngay lập tức, người phụ nữ dịu giọng: Ra vậy! Cô xin l[…]
Truyện ngắn

Sống một cuộc đời đầy khó khăn, vào giữa một thời điểm khó khăn, bạn vẫn đừng quên dành thời gian để dừng lại, suy nghĩ và cảm ơn cuộc sống vì những gì mình có được, thay vì chỉ nghĩ đến nhữ[…]
Truyện ngắn
Con trai có phải cũng dễ yếu mềm
Tôi mở FB lên ngay sau khi vừa mở cửa phòng. Đảo mắt qua newfeed, chưa có gì lạ. Tôi click vào Fb của anh. Tôi khóc, nước mắt cứ thi nhau trào ra mà tôi không kiềm lại được. Một dòng hiển th[…]
Tâm Sự